Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-02-18 13:31:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau bữa sáng, Cố Nguyệt Hoài chuẩn đưa Yến Thiếu Đường đến đồn cảnh sát, dù cũng hỏi địa chỉ nơi ở của Trình Lăng.”

 

Yến Thiếu Đường cứ ngoan ngoãn nắm lấy tay cô, theo đó, giống như một cái đuôi nhỏ.

 

Đồn cảnh sát và nhà khách cách xa.

 

“Ơ?

 

Là hai ?”

 

Viên cảnh sát sững sờ, rõ ràng vẫn còn nhớ Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Đường.

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu, nhẹ :

 

“Là chúng , đồng chí cảnh sát, hôm nay qua đây là hỏi một chút, vị ân nhân bụng cứu em gái hôm qua, sống ở ?

 

đưa em gái trực tiếp đến nhà cảm ơn.”

 

Viên cảnh sát nhất thời cảm thán, những đồng chí ơn báo đáp như thế thật sự nhiều.

 

Anh lật biên bản hôm qua, :

 

“Đồng chí đó tên là Trình Lăng, nhà ở 231 dãy 12 khu Đề Quang, hôm qua khám ở bệnh viện , vấn đề gì lớn, đều chỉ là vết thương ngoài da.”

 

“Cảm ơn.”

 

Cố Nguyệt Hoài cảm ơn viên cảnh sát, cầm địa chỉ cùng Yến Thiếu Đường rời khỏi đồn cảnh sát.

 

ở cổng đồn cảnh sát, ba chữ “Khu Đề Quang” tờ giấy, chân mày nhướng lên.

 

Đây chính là “khu nhà giàu” lừng lẫy ở thành phố Chu Lan, những ngôi nhà đều là biệt thự nhỏ để từ thời Dân quốc, khi xã hội mới thì cho một bản lĩnh và địa vị mượn ở.

 

Cố Nguyệt Hoài nghĩ đến chiếc đồng hồ thương hiệu Thượng Hải mới tinh cổ tay, im lặng.

 

Mặc dù cô Trình Lăng bình thường, nhưng cũng ngờ thể sống ở “Khu Đề Quang”, nhưng sống ở nơi như thế , tại đem chiếc đồng hồ tùy bán?

 

Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, một tay xách giỏ, một tay dắt Yến Thiếu Đường, dọc theo con đường nhỏ hướng về Khu Đề Quang.

 

Đi sớm về sớm, hôm nay chừng còn thể tàu hỏa về nhà ngay trong đêm.

 

Khu Đề Quang chút xa, bộ ba mươi phút vẫn tới.

 

Yến Thiếu Đường kêu khổ kêu mệt, đến khi Cố Nguyệt Hoài phản ứng thì mặt cô bé trắng bệch đến đáng sợ.

 

“Thiếu Đường?

 

Thiếu Đường?”

 

Cố Nguyệt Hoài gọi con bé vài tiếng, trong ánh mắt chút áy náy, những ngày cô đều cố gắng bộ, rèn luyện nhiều hơn để gi-ảm c-ân nhanh hơn, nhưng quên mất Yến Thiếu Đường chỉ là một cô bé bốn tuổi.

 

Dọc đường con bé chịu ít khổ cực, thể chất đều giảm sút nhiều, tự nhiên theo kịp cô.

 

Yến Thiếu Đường nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Nguyệt Hoài thêm một chút.

 

“Lại đây, chị cõng em.”

 

Cố Nguyệt Hoài xách giỏ, cúi xuống, hiệu cho Yến Thiếu Đường trèo lên.

 

Cô bé túm lấy vạt áo cô nhúc nhích, vẻ mặt ngây ngô dại dột.

 

Cố Nguyệt Hoài thở dài, đành cúi bế con bé lên, thêm mười phút nữa cuối cùng cũng tới Khu Đề Quang.

 

Khu dân cư sạch sẽ, nhà nào nhà nấy đều là biệt thự độc lập, Cố Nguyệt Hoài tìm từng dãy một, cuối cùng cũng tìm 231 dãy 12, cô gõ cửa lớn, một lát , một bé g-ầy gò từ trong nhà chạy .

 

Cậu bé trong cửa Cố Nguyệt Hoài:

 

“Chị tìm ai?”

 

Cố Nguyệt Hoài cố gắng hạ giọng nhẹ nhàng nhất thể:

 

“Trình Lăng, đồng chí Trình nhà ?”

 

“Anh cả?”

 

Ánh mắt bé sáng lên, mở cửa ngay mà hét lớn trong nhà:

 

“Anh cả!

 

Anh!

 

tìm !

 

Là một chị xinh !”

 

Khóe môi Cố Nguyệt Hoài cong lên, đặt Yến Thiếu Đường xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-77.html.]

Cô bé vững nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo cô, khuôn mặt nhỏ nhắn nỗi sợ hãi đối với môi trường xa lạ.

 

Cố Nguyệt Hoài xổm xuống nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng con bé, nhỏ giọng an ủi:

 

“Đừng sợ, đừng sợ, lời cảm ơn với chúng về nhà, ?”

 

Yến Thiếu Đường dán c.h.ặ.t lấy cô, trong đôi mắt hoa đào đầy sự mờ mịt mất tiêu cự.

 

Lúc , bên trong cửa lớn đột nhiên vang lên giọng đầy ngạc nhiên của Trình Lăng:

 

“Là cô ?

 

Đồng chí Cố!

 

Thiếu Đường?”

 

Tiếp theo đó cửa lớn mở từ bên trong:

 

“Mau nghỉ ngơi một chút!”

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu, bế Yến Thiếu Đường dậy, theo Trình Lăng trong sân.

 

Ngôi nhà độc lập vô cùng xa hoa, những năm bảy mươi thể ở ngôi nhà như thế , gia đình chắc chắn tầm thường.

 

Dọc đường , ngoài bé g-ầy gò tươi chào đón, còn một cô gái lớn tuổi hơn một chút, tuy nhiên thần sắc cô gái quá mức cảnh giác, thậm chí là bài xích, cô nhíu mày Trình Lăng:

 

“Anh, tìm đối tượng ?”

 

Khi hỏi chuyện, ngón tay cô siết c.h.ặ.t lấy , căng thẳng tức giận.

 

Vẻ mặt Trình Lăng chút lúng túng, trầm giọng :

 

“Đừng bậy!”

 

Nói xong, sang bé:

 

“Trình Phổ, đưa chị em về phòng .”

 

Trình Phổ chút sợ hãi gật đầu, kéo cánh tay cô gái lên lầu.

 

Cô gái dường như chút tình nguyện, canh chừng Cố Nguyệt Hoài, nhưng sức lực cô lớn, trong một hồi giằng co, dần dần biến mất khỏi tầm mắt của mấy .

 

Trình Lăng chút áy náy :

 

“Thật xin , em gái khi trải qua biến cố gia đình nên chút đa nghi.”

 

Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, đưa trứng gà trong giỏ qua, :

 

“Đồng chí Trình, cảm ơn , vì cứu em gái thương, ở đây cũng đồ gì , một ít trứng gà, hy vọng đừng chê.”

 

Trình Lăng vội vàng xua tay:

 

“Không , thể như ?

 

Gặp chuyện như thế, ai cũng sẽ cứu thôi!”

 

Hai đang đùn đẩy , đột nhiên ngoài sân vang lên một tràng tiếng ồn ào đ-ập cửa dữ dội, thấy tiếng động , sự kinh hãi trong mắt Yến Thiếu Đường càng đậm, con bé ôm c.h.ặ.t lấy eo Cố Nguyệt Hoài buông tay.

 

Cố Nguyệt Hoài nhíu mày Trình Lăng, ngờ cảm ơn mà còn gặp chuyện .

 

Trên mặt Trình Lăng thoáng qua một tia khó xử, chôn chân tại chỗ nên gì.

 

Chương 64 Trình Lăng là đại lão tương lai ?

 

“Nhà họ Trình , đừng giả ch-ết nữa, mở cửa mở cửa!

 

Trả tiền!”

 

“Nợ tiền trả!

 

Quả nhiên là những kẻ tư bản m-áu lạnh vô tình!

 

Còn mặt mũi ở một nơi như thế ?”

 

“Nợ lương công nhân, đúng là vô liêm sỉ!

 

Cả nhà lấy một !”

 

“...”

 

Trình Lăng kịp hành động gì, những lời khiển trách mắng nhiếc ngoài sân xuyên thấu bên trong, từng câu từng chữ đều đầy oán hận, mà khiến đành lòng.

 

Cố Nguyệt Hoài bế Yến Thiếu Đường, gì.

 

Các doanh nghiệp quốc doanh những năm bảy mươi cũng tất cả đều thâm căn cố đế, vững như bàn thạch, một giám đốc nhà máy giỏi đổi mới sáng tạo, thành công thì sẽ tiến thêm một bước, thất bại thì sẽ nợ nần chồng chất, tất cả hóa thành hư .

 

 

Loading...