Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 593

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:49:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Yến Thiếu Ngu còn kịp gì thì Yến Thiếu Ly nhăn mũi:

 

“Hoàng Thịnh ch-ết , ?"

 

Nghe , nụ mặt Lăng Gia tắt, Kỷ Vĩ Cần cũng run tay đổ chén nước bàn, Hoàng Thịnh ch-ết ?

 

Chuyện họ thực sự , bình thường đều ở quân khu cạnh Kinh Thành, thường xuyên về nhà, là nhận thư của Yến Thiếu Ngu mới khó khăn lắm mới xin nghỉ phép ngoài , thực sự xảy chuyện lớn như .

 

Yến Thiếu Ly định lên tiếng giải thích thì bên ngoài vang lên tiếng ô tô tới tắt máy.

 

Yến Thiếu Ngu nhíu mày, dậy sải bước ngoài, Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần cũng vội vàng theo.

 

Bên ngoài, tất cả đều đồng loạt về phía chiếc ô tô đang đỗ cạnh sân nhỏ nhà họ Cố.

 

Vương Mỹ Hoa vẻ mặt nghi hoặc, giọng điệu cũng chua ngoa:

 

“Hôm nay là gió phương nào thổi tới, bình thường lên huyện cũng chẳng thấy lấy một chiếc ô tô nhỏ, hôm nay chạy tới đại đội ?

 

Lại tới tặng lễ cho nhà họ Cố ?"

 

Chương 507 Điền Tĩnh về quê

 

Yến Thiếu Ngu chiếc xe đen bóng loáng, trong mắt xẹt qua một tia sáng tối tăm.

 

Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần cũng thần sắc nghiêm , lượt về phía Yến Thiếu Ngu.

 

“Anh ba, đây là biển Kinh Thành."

 

Kỷ Vĩ Cần nhíu c.h.ặ.t mày, hạ thấp giọng .

 

Lần tới đây và Lăng Gia hành động bí mật, ngay cả nhà cũng , theo lý mà nên theo dõi mới đúng.

 

“Không tới tìm ba ."

 

Lăng Gia lắc đầu, khẳng định .

 

Kỷ Vĩ Cần , Lăng Gia còn kịp mở miệng thì Yến Thiếu Ngu thần sắc lạnh lùng :

 

“Thực sự nhắm mà tới thì nghênh ngang thế ."

 

Đột nhiên, cửa ghế lái mở , một thanh niên mặc vest chỉnh tề bước xuống xe.

 

Nhìn đó, Yến Thiếu Ngu nhướng mày, Lăng Gia cũng khẽ cau mày, duy chỉ Kỷ Vĩ Cần là ngẩn một chút, đó nháo nhào :

 

“Đó là Phan Ngọc Lương ?

 

Hắn cũng tới huyện Thanh An ?

 

Anh ba, thông báo cho ?"

 

Kỷ Vĩ Cần dứt lời liền khựng , đưa tay tự vỗ trán một cái.

 

Anh đang nghĩ gì ?

 

Nhà họ Yến gặp chuyện tuy quan hệ trực tiếp với hai nhà Tùng, Phan nhưng bọn họ với tư cách là tay sai cũng ít bỏ đ-á xuống giếng, như ba kết hôn thể mời con trưởng nhà họ Phan là Phan Ngọc Lương ?

 

Lăng Gia hiểu:

 

“Phan Ngọc Lương tới?

 

Chẳng lẽ là tới thăm Tống Kim An?"

 

Kỷ Vĩ Cần gật đầu chiều lý:

 

“Lý do xem đáng tin đấy, Tống Kim An là họ của , tới thăm cũng là lẽ đương nhiên thôi, chỉ điều sớm tới muộn tới, đụng độ chúng đúng lúc , thật xui xẻo!"

 

Yến Thiếu Ngu từ đầu đến cuối gì, Phan Ngọc Lương khi xuống xe cẩn thận mở cửa ghế , tính khí đại thiếu gia ngày dường như đều biến mất, lúc cúi đầu mỉm mang theo một chút ý vị cưng chiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-593.html.]

Ngay đó, một phụ nữ từ ghế bước xuống.

 

mặc một chiếc váy dài, bên ngoài khoác một chiếc áo dệt kim ngắn tay thủ công, chân còn mang một đôi giày da đế bàng, ăn mặc vô cùng phú quý, đúng là phù hợp với phong cách thích khoe khoang của nhà họ Phan.

 

Tuy nhiên, khi thấy khuôn mặt của phụ nữ đó, Yến Thiếu Ngu híp đôi mắt đào hoa , ánh mắt lạnh lẽo, thần sắc nhạt nhẽo.

 

Lại là cô .

 

Làn da phụ nữ trắng lắm nhưng ngũ quan xinh , mắt hạnh má đào, tóc chăm sóc kỹ càng, xõa mượt mà lưng.

 

Tuy nhiên, cái bụng nhô cao của cô cho thấy đây là một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i sắp đến ngày sinh.

 

Mặc dù m.a.n.g t.h.a.i nhưng cô vẫn tứ chi thon thả, khí chất nhu mì, vô cùng hút mắt.

 

Ở phía bên , Cố Nguyệt Hoài tay xách giỏ rau từ hầm chứa rau cũng thấy phụ nữ xuống xe.

 

Cô chỉ lẳng lặng chằm chằm phụ nữ đó, thần sắc vô cùng bình tĩnh, một lát mím môi, nở một nụ nhàn nhạt.

 

Cô thực sự ngờ rằng ngay khi đám cưới sắp diễn , Điền Tĩnh về quê hương.

 

Hơn nữa dáng vẻ của cô , rõ ràng là ở Kinh Thành tìm một chỗ dựa mới, quẳng Tống Kim An đầu .

 

Yến Thiếu Ngu đầu Cố Nguyệt Hoài, sải bước tới, dùng ánh mắt lo lắng cô.

 

Kể từ khi mối thù giữa nhà họ Cố và Điền Tĩnh, cũng hiểu ý định dồn ả chỗ ch-ết của Cố Nguyệt Hoài lúc .

 

Anh và Cố Nguyệt Hoài giờ là vợ chồng, là một thể thống nhất, thù của cô đương nhiên cũng là thù của .

 

Cố Nguyệt Hoài mỉm lắc đầu với , bây giờ cô còn là cô của lúc mới trùng sinh nữa, thấy Điền Tĩnh là mắt đỏ ngầu như gà chọi.

 

Trải qua bao nhiêu chuyện, ngay cả khi đối mặt với kẻ thù đội trời chung, cô vẫn thể ung dung đối diện.

 

Huống hồ cô sớm thề độc trong lòng, hễ gặp Điền Tĩnh sẽ dùng sức mạnh chữa lành để g-iết ch-ết ả, tuyệt đối trì hoãn.

 

Khi Cố Nguyệt Hoài Điền Tĩnh, dường như cảm nhận , khẽ vuốt ve cái bụng nhô cao cũng sang.

 

Một lát , ả nở một nụ , vài câu với Phan Ngọc Lương ở phía , về phía một cái gật đầu.

 

Khi thấy Yến Thiếu Ngu, Phan Ngọc Lương cũng ngạc nhiên, xem sớm đây là nơi thanh niên trí thức Kinh Thành xuống nông thôn tập kết, tuy nhiên khi đ-ánh giá Yến Thiếu Ngu xong, Phan Ngọc Lương lạnh một tiếng.

 

Sau đó Điền Tĩnh khoác tay Phan Ngọc Lương, bước những bước chậm rãi tới.

 

Ánh mắt ả lướt qua những món đồ buộc lụa đỏ hoa đỏ treo trong sân, mỉm :

 

“Nguyệt Hoài, lâu gặp, trong nhà sắp kết hôn ?

 

cả Cố hai Cố?

 

Đi vội quá nên quên mang theo lễ vật ."

 

Cố Nguyệt Hoài lẳng lặng ả một cái, :

 

“Một năm gặp, cô vẫn đạo đức giả và bộ tịch như xưa."

 

Nghe , thần sắc Điền Tĩnh ngẩn một chút, đó cũng mỉm lắc đầu:

 

“Cô vẫn ác cảm với như ."

 

Điền Tĩnh thể bỏ qua nhưng Phan Ngọc Lương ở bên cạnh thì nhịn nữa.

 

Hắn sa sầm mặt mày, vốn định dạy dỗ một phen nhưng khi kỹ Cố Nguyệt Hoài vài thì cơn giận mặt vơi mấy phần.

 

Hắn vốn là kẻ thương hoa tiếc ngọc, phụ nữ mặt tuy nhà quê nhưng khí chất thanh lãnh diễm lệ, quan trọng nhất là gương mặt thực sự , da trắng môi đỏ, đôi mắt linh động, dường như ai cũng mang theo tình ý .

 

Tuy nhiên thì , Phan Ngọc Lương vẫn :

 

“Vị đồng chí nữ , luôn lòng bao dung.

 

cô và Tiểu Tĩnh chút xích mích, nhưng đều là lớn lên cùng từ nhỏ, thâm thù đại hận gì mà hóa giải chứ?"

 

Loading...