Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 535

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:47:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ , Cố Tích Hoài lạnh giọng quát:

 

“Theo về phòng!

 

Anh chuyện với em!"

 

Cố Nguyệt Hoài bóng lưng đang bừng bừng lửa giận của Cố Tích Hoài, day day thái dương, cảm thấy đau đầu.

 

Cô đương nhiên Cố Tích Hoài đang nghĩ gì, nhưng cô sống lâu như , thực sự hiểu nổi cái thứ tình cảm thời đại – chỉ cần một cái là thẹn thùng.

 

Ở bên cạnh Hình Kiện, cô chỉ coi là đại ca thôi.

 

Hơn nữa, liên lạc buổi tối cũng là chuyện bất đắc dĩ, chuyện thể trách cô !

 

Nghĩ thì nghĩ , Cố Nguyệt Hoài vẫn lủi thủi theo bước chân của Cố Tích Hoài.

 

Nói nhiều cũng vô ích, vẫn là nên nhanh ch.óng dập tắt cơn giận của trai, còn giải thích thế nào thì cô lý do .

 

Cố Tích Hoài về căn phòng đang ở, Cố Nguyệt Hoài cũng ý mà theo .

 

“Nói , chuyện là thế nào."

 

Cố Tích Hoài chiếc giường mỏng manh, đếm mấy bao lương thực mua hôm nay, đó sang Cố Nguyệt Hoài.

 

Lúc cơn giận của nguôi ngoai đôi chút, nhưng vẫn cần một lời giải thích.

 

Anh hiểu tính cách của em gái , nếu cô thực sự đổi đàn ông khác, chắc chắn sẽ chuyện lén lút như .

 

Cố Nguyệt Hoài trầm ngâm một lát :

 

“Lần , khi em thành phố Hoài Hải, em gặp bọn buôn ở thành phố Phong, chúng bắt cóc em, em quen .

 

Anh tên là Hình Kiện, gia đình đây quan, sa sút, cứu em."

 

Sau khi Hình Kiện đạt thỏa thuận với cô thả cô , như thì cũng coi như là cứu mạng... nhỉ?

 

“Cái gì?

 

Bọn buôn ?

 

Chuyện em thật hả?"

 

Nghe thấy , Cố Tích Hoài giật nảy .

 

Trên đường cũng ít chứng kiến tình cảnh , cũng hiểu rõ một phụ nữ bắt cóc sẽ đối mặt với những gì.

 

Lông mày Cố Nguyệt Hoài nhướng lên, :

 

“Chuyện đó quan trọng, chẳng giải thích ?"

 

Vẻ mặt Cố Tích Hoài nặng nề lắc đầu:

 

“Sao quan trọng ?

 

Cố Nguyệt Hoài ơi là Cố Nguyệt Hoài, em đúng là to gan lớn mật , ngay cả chuyện lớn như mà cũng giấu cha, giấu cả, còn chuyện gì mà em dám nữa?"

 

Mí mắt Cố Nguyệt Hoài giật liên hồi:

 

“Anh Ba, nữa ?

 

Hôm nay lúc để mắng mỏ em ."

 

“Đã cứu em thì còn gì để nữa?

 

Lần em chuyên程 tới đây, để mua lương thực, mà là để cảm ơn đúng ?"

 

Cố Tích Hoài mang bộ mặt như thấu tất cả, lườm cô một cái sắc lẹm.

 

Anh :

 

“Em sớm một chút, em cùng mời một bữa cơm là , gì mà lén lút như ?"

 

Cố Nguyệt Hoài nghiêm túc :

 

“Không lén lút, là chính sự."

 

Vẻ mặt Cố Tích Hoài như , hừ hừ :

 

“Ồ?

 

Vậy em xem, chính sự gì nào."

 

Lúc Cố Nguyệt Hoài cũng vội nữa, cô thong thả xuống, còn cầm ấm nước rót cho một chén nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-535.html.]

 

Tuy nhiên uống quen nước giếng gian , thứ nước đun sôi bình thường nhạt nhẽo vô vị.

 

Nửa ngày cô mới :

 

“Phố Lương, coi là chính sự ?"

 

Tim Cố Tích Hoài thót lên một cái, nghi ngờ hỏi:

 

“Phố Lương?

 

Chuyện thì liên quan gì đến phố Lương?"

 

“Anh , cái Hình Kiện lúc nãy chính là ông chủ của phố Lương đấy."

 

Dứt lời, trong phòng lập tức rơi sự tĩnh lặng ch-ết ch.óc.

 

Cố Tích Hoài chằm chằm Cố Nguyệt Hoài chớp mắt:

 

“Em thật đấy ?"

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu, :

 

“Vâng, em thành phố Hoài Hải là để bán đồ trang sức bà nội để , chuyện chắc cũng .

 

Lúc đó bán khá nhiều tiền, bàn bạc với Hình Kiện, thấy thể ăn , cuối cùng em bỏ tiền, bỏ sức, thế là dựng lên con phố Lương lừng lẫy một thời .

 

Vậy nên một cách nghiêm túc, em cũng coi là một nửa ông chủ của phố Lương ."

 

Vẻ mặt Cố Tích Hoài đầy kinh ngạc, một lúc lâu mới hít sâu vài để nén cảm xúc.

 

Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài bỗng mang theo chút hương vị phức tạp.

 

Anh cứ ngỡ đủ hiểu em gái , ai ngờ, đó cũng chỉ là bề nổi mà thôi.

 

Anh một lúc lâu, mới thốt một câu:

 

“Cũng tin, chỉ là em mới mười tám tuổi, giỏi giấu giếm chuyện như ?

 

Chuyện lớn thế mà em hề hé răng với bọn một lời nào, Cố Nguyệt Hoài, em giỏi lắm!"

 

Lời là thật lòng thật .

 

Nếu vì đây là em gái , chắc chắn dập đầu lạy cô vài cái.

 

Phố Lương, đây là loại sản nghiệp sức nặng thế nào?

 

Gần như kém gì những nhà máy lớn danh tiếng lẫy lừng , là mỗi ngày thu về cả đống tiền cũng ngoa.

 

Em gái , Cố Nguyệt Hoài, là một nửa ông chủ, chuyện ai mà tin ?

 

Như chọc , Cố Nguyệt Hoài chống cằm :

 

“Lúc đó em cũng nghĩ là thể kiếm tiền."

 

Cố Tích Hoài nghĩ , cũng đúng, chợ đen thì kiếm thật nhưng rủi ro cao.

 

chợt nghĩ , thấy chút nghi hoặc:

 

“Cái phố Lương rõ ràng là chợ đen bán lương thực, đổi cách khác là thể yên ăn tiếp ?"

 

Lại còn ăn phát đạt như , chẳng lẽ họ đổi cách khác cũng ?

 

Cái ý nghĩ mới nảy Cố Tích Hoài dập tắt ngay lập tức.

 

Năm mất mùa bán lương thực đúng là món hời lớn một vốn bốn lời, nhưng họ bản lĩnh cũng chỗ dựa, ngay cả lương thực nhà còn đủ ăn, thì lấy nguồn hàng?

 

Cố Tích Hoài lắc đầu, trong lòng thấy tiếc nuối, nhưng nghĩ đến phố Lương, trịnh trọng Cố Nguyệt Hoài.

 

“Hình Kiện quan hệ mà, hơn nữa, bán lương thực ở chợ đen thể bán cùng giá với trạm lương thực ?"

 

Cố Nguyệt Hoài hắc hắc , nhiều với Cố Tích Hoài về chuyện .

 

Lúc rời khỏi phòng , cô quên dặn:

 

“Sáng mai mua thêm ít lương thực nữa."

 

Cố Tích Hoài chớp chớp mắt, gào lên ở phía :

 

“Đều là nhà cả, giảm giá cho chút ?"

 

Đáp là tiếng “rầm" đóng cửa phòng, khóe miệng Cố Tích Hoài giật giật, hỏi sai cái gì ?

 

 

Loading...