Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 527

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:44:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiếng động chút bình thường, ánh mắt Cố Nguyệt Hoài trầm xuống, chẳng lẽ Hình Kiện thắng nổi Thái Lan, vẫn đang cái trò mèo ?”

 

chút tức giận, nếu bỏ bao nhiêu công sức, dùng tiền lương thực nuôi một kẻ ác thì tối nay cô ngại vì dân trừ hại , nghĩ đoạn, Cố Nguyệt Hoài liền đạp tung cánh cửa tôn.

 

Tiếng động bên trong đột ngột dừng , vì là ban ngày nên ánh sáng chiếu trong, một phụ nữ trói co quắp trong góc tường rụt cổ , vùi đầu giữa hai đầu gối, bộ dạng run rẩy trông thật đáng thương.

 

Trong mắt Cố Nguyệt Hoài tràn đầy vẻ lạnh lùng, cô bước lên vài bước, đưa tay chuẩn cởi dây thừng thì phía đột nhiên vang lên tiếng gió xé, cô liền lăn lộn tại chỗ, tránh gậy gỗ đang bổ thẳng đầu .

 

Giây tiếp theo, cô tóm c.h.ặ.t lấy gậy gỗ, đôi chân dài quét ngang qua, trực tiếp đ-á văng phụ nữ đ-ánh lén ngã lăn đất.

 

“Á —— g-iết ——" Người đàn bà ôm đầu, gào thét đau đớn đến khản cả giọng.

 

Cố Nguyệt Hoài lạnh một tiếng, cầm gậy gỗ hề khách sáo nện thẳng lên phụ nữ đ-ánh lén , khuôn mặt cô thấy quen, chính là đàn bà năm đó khi cô ngang qua thành phố Phong chuyển tàu, vì Hổ T.ử mà mủi lòng nên bắt bà về đây, hình như tên là Lý Tam Nương.

 

Người thế mà vẫn còn đang cái chuyện thất đức bắt , đúng là dạy cho một bài học hồn.

 

Cố Nguyệt Hoài tiếng gào của Lý Tam Nương dần yếu , ném gậy gỗ sang một bên, lạnh giọng hỏi:

 

“Hình Kiện ?"

 

Lý Tam Nương kinh hãi Cố Nguyệt Hoài, khi rõ khuôn mặt cô, vẻ mặt biến thành chấn động:

 

“Là cô ?"

 

Tuy hằng ngày bà qua tay ít “hàng" nhưng loại hàng cao cấp như thế thì chỉ đúng một , ký ức rõ ràng, ban đầu còn định giao cho ông chủ Thái, nhưng Hình ca chạy mất .

 

Chuyện khiến bà bực bội một thời gian dài, dù thì loại hàng cao cấp chất lượng như thế thể bán giá cao lắm đấy.

 

Cố Nguyệt Hoài nhíu mày, giọng càng lạnh hơn:

 

“Hình Kiện ở ?"

 

Lý Tam Nương co quắp hai chân, giọng khàn khàn :

 

“Hình ca , ở đây nữa."

 

Đồng t.ử Cố Nguyệt Hoài khẽ nheo , tỉnh ngộ :

 

“Bà là của Thái Lan ?"

 

Nếu Hình Kiện rời thì Lý Tam Nương nên ở đây mới đúng, hơn nữa bà vẫn đang cái chuyện bắt thất đức , đủ để chứng minh mà bà thực sự trung thành là Thái Lan, Hình Kiện , bà liền tiếp tục sử dụng chỗ .

 

Lý Tam Nương run cầm cập dám gì, định dùng chiêu giả ngu giả ngơ đến cùng.

 

Cố Nguyệt Hoài đến mặt phụ nữ trói, cô vẫn luôn dám ngẩng đầu, cũng hề chuyện gì xảy , Cố Nguyệt Hoài cởi bỏ dây thừng , đến mặt Lý Tam Nương trói bà thật c.h.ặ.t.

 

Cô ngoảnh liếc phụ nữ vẫn đang cúi gằm mặt, trông như chim sợ cành cong , :

 

“Kẻ trói , cô thể , cẩn thận một chút, đừng để lừa nữa."

 

Giọng Cố Nguyệt Hoài trong trẻo, êm tai, quả nhiên khiến phụ nữ bình tĩnh .

 

Hồi lâu , cô rụt rè ngẩng đầu lên, tuy nơi đáy mắt vẫn còn đọng vệt nước mắt nhưng vẫn thể thấy rõ khuôn mặt xinh của cô .

 

Cố Nguyệt Hoài tùy ý liếc một cái, ngay giây tiếp theo, thần sắc liền cứng đờ, trong mắt cũng lóe lên một tia kinh ngạc.

 

Sao là cô ?

 

Lúc lẽ đang ở thủ đô chứ?

 

Tại xuất hiện ở thành phố Phong?

 

Trong lòng Cố Nguyệt Hoài đặt ba câu hỏi liên tiếp, thấy phụ nữ đang loạng choạng dậy, cô nhịn tiến lên đỡ một tay.

 

“Cảm, cảm ơn."

 

Người phụ nữ sợ hãi lùi một bước, nhưng đôi mắt linh động của Cố Nguyệt Hoài, trong lòng dâng lên một sự tin tưởng và ấm áp kỳ lạ, cảm giác đến thật lạ lùng đối với một mới thoát khỏi c-ái ch-ết như cô .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-527.html.]

Cố Nguyệt Hoài hàng lông mày quen thuộc của cô , nhíu mày hỏi:

 

“Sao cô ở đây?"

 

Tuy khuôn mặt cô trẻ hơn nhiều so với đầu tiên cô gặp ở kiếp , nhưng khí chất thanh tao như hoa lan thì hề đổi, xuất từ gia đình giàu , cô tên là Lưu Úy Lam, thủ đô.

 

Kiếp hai gì liên quan nhưng kiếp họ là —— .

 

Chương 450 Một cô gái xinh

 

Lưu Úy Lam c.ắ.n môi, nhỏ giọng :

 

là giáo viên xuống nông thôn hỗ trợ giảng dạy, bây giờ đang thiếu lương thực, đám trẻ đứa nào đứa nấy đều đói đến mức chẳng còn tâm trí giảng nữa, ở thành phố Phong một khu phố lương thực nên định mua ít lương thực về cải thiện bữa ăn cho chúng."

 

Nói đến đây, cô im lặng một lát:

 

xuống tàu hỏa bắt cóc đến đây ."

 

Cố Nguyệt Hoài sâu cô một cái, chân mày giãn .

 

Cô xách cổ áo của Lý Tam Nương lên, sang với Lưu Úy Lam:

 

“Đi thôi, đưa cô mua lương thực."

 

Nghe thấy thể rời khỏi nơi , Lưu Úy Lam thở phào nhẹ nhõm, chạy nhỏ theo bước chân Cố Nguyệt Hoài, cô Lý Tam Nương một cái, hỏi:

 

“Vậy bà tính ?

 

Cô định đưa bà đến đồn cảnh sát ?"

 

Cố Nguyệt Hoài nhướng mày, nhếch môi :

 

“Không, vứt ga tàu hỏa."

 

“Hả?"

 

Lưu Úy Lam đầy vẻ kinh ngạc, hiểu tại Cố Nguyệt Hoài đưa quyết định như .

 

Cố Nguyệt Hoài kiên nhẫn giải thích:

 

“Thành phố Phong hỗn loạn, ai thể chủ đại cuộc, cơ bản là quan và cướp cùng một phe, là lính mới gốc gác, cho dù vứt bà đồn cảnh sát thì cũng chẳng mấy ngày nữa sẽ bảo lãnh thôi."

 

định một cái bảng treo cổ bà , vứt ga tàu hỏa tự khắc sẽ xử lý bà ."

 

Ai ai cũng ghét bọn buôn , Lý Tam Nương bao năm qua bao nhiêu chuyện ác, nhận chắc chắn ít, như thì kết cục chờ đợi bà tuyệt đối sẽ thê t.h.ả.m gấp bội, chuyện cần bận tâm nữa.

 

Lưu Úy Lam tự nhiên cũng nghĩ đến điểm , trong mắt cô lóe lên một tia đành lòng nhưng nhanh biến mất.

 

Loại khiến bao nhiêu gia đình tan cửa nát nhà, căn bản đáng để đồng cảm.

 

Hai một đoạn, Lưu Úy Lam bỗng nhiên :

 

, vẫn hỏi đồng chí tên là gì?"

 

Cố Nguyệt Hoài cong môi mỉm :

 

“Cố Nguyệt Hoài, còn cô?"

 

Lưu Úy Lam đối diện với ánh mắt ôn hòa của Cố Nguyệt Hoài, mỉm rạng rỡ:

 

“Lưu Úy Lam, chào cô Nguyệt Hoài."

 

bỗng chốc như khơi mào chủ đề, hết câu hỏi đến câu hỏi khác tuôn :

 

“Nguyệt Hoài , cô học võ ?

 

Thế mà dễ dàng khống chế mụ buôn như , thật sự quá lợi hại luôn!"

 

 

Loading...