Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 525

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:44:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đồng t.ử Cố Ngân Phượng co rụt , ngơ ngác Nhiếp Bội Lan, hồi lâu nên lời.”

 

Tại nhà họ Cố, khi Nhiếp Bội Lan và Cố Ngân Phượng rời , Cố Tích Hoài cũng sán gần hỏi cùng một câu hỏi đó.

 

Anh vô cùng tò mò, vội vàng :

 

“Nguyệt Hoài, rốt cuộc em nắm thóp gì của Nhiếp Bội Lan thế, đường Vọng Xuân là chuyện gì?

 

Còn chuyện em Đỗ Kim và Nhiếp Bội Lan ly hôn để cưới khác là ý gì?"

 

Cố Nguyệt Hoài hì hì, ném cho một ánh mắt khẳng định:

 

“Chính là cái ý mà đang nghĩ đấy."

 

Mắt Cố Tích Hoài sáng lên, bật :

 

“Suỵt —— lợi hại thật, hèn chi sắc mặt Nhiếp Bội Lan khó coi thế, còn tưởng bà từng học ảo thuật biến mặt cơ!"

 

Dứt lời, chợt nghĩ :

 

em ?"

 

Cố Nguyệt Hoài giơ một ngón tay lên lắc lắc:

 

“Thiên cơ bất khả lộ."

 

Cố Chí Phượng để ý đến hai em đang đ-ánh đố , ông vẫn luôn nhíu mày, suy nghĩ về chuyện Nhiếp Bội Lan , ngẩng đầu Cố Nguyệt Hoài, vẫn cảm thấy chuyện hỏi cho rõ ràng, nếu ông chẳng yên tâm việc .

 

Vẻ mặt ông nghiêm nghị đến bên bàn xuống:

 

“Nguyệt Hoài, con thật cho bố , chuyện công việc rốt cuộc là thế nào?"

 

Nói đến chuyện , nụ mặt Cố Tích Hoài cũng tắt ngấm.

 

Cố Nguyệt Hoài thở dài, ngắn gọn:

 

“Cũng chẳng gì, chẳng là Hoàng Thịnh , con chẳng tống , nhà chịu để yên, cứ tìm rắc rối mãi thôi, đúng lúc con cũng nghỉ việc nên thuận nước đẩy thuyền thôi, chuyện gì lớn ạ."

 

Nghe lời , sắc mặt Cố Chí Phượng cứng , Cố Tích Hoài cũng im lặng.

 

Đôi mắt hổ của Cố Chí Phượng đỏ hoe, chua chát :

 

“Nguyệt Hoài, là bố vô dụng nên chuyện gì cũng để con mặt."

 

Cố Nguyệt Hoài tức giận :

 

“Bố gì thế, bố, đời con chỉ mong bố thể sống vui vẻ, vô ưu vô lo, những thứ khác đều quan trọng, hơn nữa con là con gái ruột của bố, giúp đỡ gia đình mặt chẳng lẽ là việc nên ?"

 

“Thôi , chúng hãy về chuyện thành phố Phong ạ."

 

Chương 448 Lên đường đến thành phố Phong

 

“Thành phố Phong?"

 

Cố Chí Phượng sững một lát, nhớ thông báo loa phát thanh của bí thư chi bộ hôm nay.

 

Ông nhíu mày :

 

“Thành phố Phong đang hỗn loạn lắm, thể thì nhất đừng , lương thực nhà vẫn còn đủ ăn."

 

Cố Tích Hoài đảo mắt:

 

“Bố, thể như , lo xa chẳng hơn ?

 

Bây giờ lương thực đủ ăn thật, nhưng tình hình năm nay thế nào ai mà ?

 

Nhà bao nhiêu miệng ăn, vạn nhất đến lúc đó xảy chuyện gì, còn lương thực nữa thì đúng là mua cũng chẳng cửa , con thấy cái phố lương thực ở thành phố Phong cũng chẳng bán bao lâu , trụ nổi ."

 

Cố Nguyệt Hoài nhướng mày :

 

“Tại ba như ?"

 

Cố Tích Hoài hì hì:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-525.html.]

 

“Chẳng nhảm ?

 

Huyện Thanh An chúng cách thành phố Phong xa như mà một đại đội nhỏ cũng nhận tin, thể tưởng tượng sẽ bao nhiêu đổ xô đến đó , quy mô bày lớn như , bao nhiêu lương thực cho đủ mà tiêu thụ?"

 

Nói xong, dừng một chút, giọng điệu phần khâm phục:

 

mà, con vẫn thấy mở phố lương thực là một , thời điểm , cho dù bán lương thực chợ đen giá cao thì cũng đầy tranh mua, nhưng bán giá bằng với trạm lương thực, dân cơm ăn no là quan trọng hơn bất cứ thứ gì, cứ chờ mà xem, lãnh đạo còn khen thưởng đấy."

 

Cố Nguyệt Hoài liếc , mặt lộ một vẻ mặt kỳ lạ.

 

Cố Chí Phượng im lặng một lúc :

 

“Vậy thế , lão Tam, con cùng cả con , mua lương thực thì về sớm."

 

Ông cũng cảm thấy tình hình năm nay chắc khá hơn năm ngoái, dân lao động mà, trong tay lương thực thì trong lòng mới hoảng.

 

Cố Nguyệt Hoài cắt ngang một cách quả quyết:

 

“Bố, con , cả với ba từng xa bao giờ, vạn nhất bọn buôn bắt mất thì bố chẳng còn đứa con trai nào , cái tướng mạo của ba chính là kiểu mà bọn bắt cóc thích nhất đấy."

 

Nghe , Cố Tích Hoài giật :

 

“Nguyệt Hoài, bên ngoài thực sự nguy hiểm ?"

 

Cố Nguyệt Hoài thèm để ý đến , Cố Chí Phượng cũng nhíu mày chịu buông lỏng, thành phố Chu Lan thì thôi, thành phố Phong đó là nơi hỗn loạn mà ai nấy đều biến sắc khi nhắc tới, cá rồng lẫn lộn, dăm bữa nửa tháng tin cướp của g-iết lên báo, ông yên tâm.

 

Cố Tích Hoài :

 

“Nguyệt Hoài, cùng em đến thành phố Phong, xem ông chủ của phố lương thực thành phố Phong là hạng như thế nào."

 

Anh dự tính từ lâu , cho dù Cố Nguyệt Hoài thì cũng định cùng trong đại đội một chuyến đến thành phố Phong.

 

Cố Nguyệt Hoài thong thả, thầm nghĩ trong lòng, thì chắc chắn là thấy .

 

thấy dấu hiệu lay chuyển chân mày của Cố Chí Phượng, bèn :

 

“Bố, để ba cùng con ạ."

 

Cố Chí Phượng khẽ thở dài, đưa tay vỗ nhẹ đầu Cố Tích Hoài:

 

“Bảo vệ em gái cho , ?"

 

Trên mặt Cố Tích Hoài treo nụ :

 

“Chuyện còn để bố ?

 

Được, chọn ngày bằng đúng ngày, mai chúng luôn nhé?"

 

Sau khi kết quả thảo luận ngày hôm qua, sáng sớm hôm , Cố Nguyệt Hoài và Cố Tích Hoài lên đường đến thành phố Phong.

 

Tin tức về phố lương thực thành phố Phong gần như đến mức ai ai cũng , tàu hỏa chen chúc , những mua vé chiếm gần hết cả toa tàu, Cố Tích Hoài hộ tống Cố Nguyệt Hoài xuống chỗ , lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Mặc dù mùi tàu hỏa khó chịu nhưng điều đó ảnh hưởng đến tâm trạng của Cố Tích Hoài, đây là đầu tiên xa, dọc đường đông tây như in sâu cả thế giới trong sách trong tâm trí.

 

Tuy nhiên, đông cũng đồng nghĩa với việc sẽ rắc rối.

 

Dọc đường, tàu mất đồ thì cũng cướp mất con, hoặc vì một chút xích mích nhỏ mà đ-ánh nh-au túi bụi, toa tàu hỗn loạn tành bành, tâm trạng ban đầu của Cố Tích Hoài cũng dần trở nên lo lắng và nặng nề.

 

Cố Nguyệt Hoài vẫn yên vị, nhắm mắt dưỡng thần, mặt biểu cảm gì, dường như quá quen thuộc với chuyện .

 

“Nguyệt Hoài, đây em tàu hỏa cũng những chuyện như thế ?"

 

Cố Tích Hoài tiếng ồn ào, tiếng lóc trong toa tàu, chút bồn chồn yên, ghé sát Cố Nguyệt Hoài, giọng còn vẻ nhẹ nhàng như lúc mới lên tàu.

 

Cố Nguyệt Hoài mở mắt xung quanh, giọng điệu bình thản:

 

“Rõ rành rành đấy thôi."

 

Cố Tích Hoài nặng nề gật đầu, đó nhích sát bên cạnh Cố Nguyệt Hoài, chân thành :

 

“Thật là đáng sợ quá, cũng may là cùng em, nếu một em chắc chắn an ."

 

 

Loading...