Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 516

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:44:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mỹ Lệ?”

 

Vạn Thanh Lam thấy Diêu Mỹ Lệ quầy ngẩn , bước tới nhỏ giọng gọi một tiếng.

 

, nhân viên bán hàng cuối cùng còn chính là Diêu Mỹ Lệ, nhưng sắc mặt cô , là dạo sống chẳng gì cho cam, gương mặt thanh tú đa phần là sự trống rỗng, ngay cả b.í.m tóc đầu trông cũng giống như tết từ hôm .

 

Diêu Mỹ Lệ hồn, đột nhiên thấy Cố Nguyệt Hoài và Vạn Thanh Lam, cô mà sinh một cảm giác như cách biệt cả thế kỷ.

 

nhếch môi, , nhưng nổi, chỉ :

 

“Lâu hai đến.”

 

Vạn Thanh Lam thấy cô như chút sợ hãi lùi hai bước, nháy mắt với Cố Nguyệt Hoài, Diêu Mỹ Lệ kích động gì mà đột nhiên như biến thành một khác , chẳng còn chút tinh thần nào như ngày xưa.

 

Cố Nguyệt Hoài bước tới quan sát hàng hóa trong quầy, hỏi:

 

“Hợp tác xã cung tiêu bây giờ chỉ còn cô thôi ?”

 

Nhắc đến chuyện , vẻ mặt Diêu Mỹ Lệ cứng , ánh mắt ngẩng lên Cố Nguyệt Hoài mang theo chút hận ý nhỏ nhặt khó nhận .

 

hít sâu một , vẻ hàn huyên với Cố Nguyệt Hoài, trực tiếp :

 

“Hôm nay các qua đây mua gì?”

 

Vạn Thanh Lam nhíu mày, thích thái độ của cô , nhưng Cố Nguyệt Hoài đều gì, cô cũng nén giận.

 

Cố Nguyệt Hoài tâm trạng , chẳng hề Diêu Mỹ Lệ ảnh hưởng:

 

“Xe đạp, hàng sẵn ?”

 

Diêu Mỹ Lệ kinh ngạc, quan sát Cố Nguyệt Hoài vài cái, cô nhà cô ăn ngon, mặc , nhưng cả nhà đều dựa tiền lương của một cô để sống, xe đạp?

 

Mới qua bao lâu , mà ngay cả xe đạp cũng định sắm ?

 

Nghĩ như , trong lòng Diêu Mỹ Lệ sinh chút hối hận, lẽ ban đầu cô nên dùng thêm chút tâm tư.

 

hối hận khôn nguôi, giờ đây hối hận cũng muộn, gương mặt xám xịt :

 

“Có, ở bên .”

 

Cố Nguyệt Hoài theo cô sang một bên, ba chiếc xe đạp xếp ngay ngắn, mỉm .

 

Diêu Mỹ Lệ lúc mới trở thành một nhân viên bán hàng tận tụy:

 

“Nhãn hiệu Phượng Hoàng, nhãn hiệu Vĩnh An, nhãn hiệu Bạch Câu, cô xem cô loại nào, đắt nhất là chiếc Phượng Hoàng , một trăm ba mươi đồng, còn phiếu xe đạp, nếu thì mua .”

 

Vừa đến phiếu xe đạp, Vạn Thanh Lam đột nhiên phản ứng , đúng thế, quên mất chuyện quan trọng như chứ.

 

Phiếu xe đạp là thứ bình thường thể kiếm , xe đạp sở dĩ thể phổ biến , một mặt là vì giá cao, mặt khác chính là phiếu xe đạp kiếm , chung chỉ các nhà máy lớn và các đơn vị chính thức mới thể kiếm loại đồ vật .

 

Lấy một ví dụ, Nhật báo Quần Chúng của họ coi là một đơn vị lợi hại ?

 

Tiếc , loại vật phẩm như phiếu xe đạp cũng chỉ lưu thông trong các đơn vị Nhật báo Quần Chúng cấp thành phố, những đơn vị cấp công xã như họ, chỉ thể mà thở dài, nếu thì cô mua xe đạp từ bao nhiêu năm .

 

Cố Nguyệt Hoài gì, bước tới xem kỹ vài chiếc xe đạp.

 

Một lát , cô :

 

“Lấy chiếc xe đạp nhãn hiệu Phượng Hoàng .”

 

Diêu Mỹ Lệ im lặng một lúc, nhanh ch.óng gật đầu, thu tiền thu phiếu, tiền hàng sòng phẳng.

 

Khi rời khỏi hợp tác xã cung tiêu, Cố Nguyệt Hoài dắt theo chiếc xe đạp Phượng Hoàng mới tinh của .

 

Vạn Thanh Lam mặt mày hớn hở:

 

“Mau mau, đạp , chở tớ, chúng về đơn vị.”

 

Diêu Mỹ Lệ quầy, hai rời , bàn tay buông thõng bên hông nắm thành quyền, qua bao lâu, xa, cô mới chút rệu rã xuống, nghĩ đến Lâm Cẩm Thư còn đoái hoài gì đến nữa, nghĩ đến tên lãnh đạo hói đầu bụng phệ ở hợp tác xã cung tiêu, cô nhịn mà gục xuống quầy nức nở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-516.html.]

 

chẳng qua chỉ bám víu Lâm Cẩm Thư, trở thành một phụ nữ giống như bà , tại cuối cùng biến thành kết cục như thế ?

 

Sau khi rời khỏi hợp tác xã cung tiêu, nụ mặt Vạn Thanh Lam nhạt .

 

chút thắc mắc đầu về phía hợp tác xã cung tiêu một cái, hỏi:

 

“Nguyệt Hoài, xem cái cô Diêu Mỹ Lệ uống nhầm thu-ốc ?

 

Sao tự dưng thái độ đó với tụi ?

 

Chẳng lẽ chỉ vì tụi mấy ngày đến tìm cô ?”

 

Cố Nguyệt Hoài nhẹ:

 

“Nghĩ nhiều gì?

 

Đời , đa chỉ là một cái cây con đường tiến về phía , khi xa hơn một chút sẽ quên mất cái cây đó trông như thế nào, tại tự chuốc thêm phiền não cho ?”

 

Nghe cô , Vạn Thanh Lam cảm thấy thông suốt hẳn , giơ ngón tay cái với cô:

 

“Vẫn là thấu đáo.”

 

Phố Phúc Hậu cách nơi việc của các lãnh đạo công xã xa, khi hai đạp xe về, lập tức thấy tiếng gào thét của đám đông ở phía đó, tất cả đều yêu cầu lãnh đạo công xã nhanh ch.óng xử b-ắn Hoàng Thịnh.

 

“Xì —— dư luận lớn đến mức ?”

 

Vạn Thanh Lam chút kinh ngạc.

 

Cố Nguyệt Hoài gì, cong môi, dư luận đương nhiên là càng ầm ĩ càng .

 

Khi hai tổ ba, trong văn phòng chỉ một Hoàng Bân Bân, những khác sáng sớm xin nghỉ với Ngụy Lạc, trực tiếp mua vé thành phố Phong , tính theo thời gian, về về, cũng sáng mai mới thể trở .

 

Cố Nguyệt Hoài một chuyến đến văn phòng của Ngụy Lạc, bà ngược tâm thái , tơ hào sự lo lắng khi chuyện rùm beng lên.

 

Vừa thấy Cố Nguyệt Hoài, Ngụy Lạc liền ngước mắt liếc cô một cái:

 

“Lại đến xin nghỉ ?”

 

Cố Nguyệt Hoài bật :

 

“Làm gì ạ?

 

Tổ ba lúc chỉ còn ba thôi, nếu em mà xin nghỉ nữa thì công việc nổi mất.

 

Em chỉ là qua đây thăm chủ biên thôi, xem xem ngài liệu chống đỡ nổi áp lực từ phía đưa xuống .”

 

Ngụy Lạc ký tên xoèn xoẹt tài liệu, bình tĩnh :

 

“Sợ cái gì, binh đến tướng chặn nước đến đất ngăn.”

 

Cố Nguyệt Hoài trầm ngâm một lát, hỏi:

 

“Chủ biên thấy bây giờ chuyện ầm ĩ như , Hoàng Thịnh cuối cùng sẽ kết cục thế nào?”

 

Cái chắc , nên đặc biệt qua đây hỏi thăm tiền bối.

 

Trong suy nghĩ của cô, đương nhiên là hy vọng Hoàng Thịnh thể thoát tội, thể xử b-ắn là kết quả nhất.

 

Ngụy Lạc khựng một chút, ký xong tập tài liệu cuối cùng, ngả ghế, tư thế thư giãn.

 

:

 

“Để thì, nó sẽ ch-ết.

 

Nếu phía Bắc Kinh thực sự thể tùy tiện nhúng tay, thì Chu Phong cũng sẽ tức giận đến mức đó .

 

Nhà họ Hoàng lẽ chút thực lực, nhưng Bắc Kinh nước sâu, chuyện bè phái hiểu, nhưng những như họ, kẻ thù chính trị là chuyện bình thường, thấy một cơ hội như , đối thủ của Hoàng Bồi An sẽ bỏ qua ?”

 

 

Loading...