Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 510
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:44:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tư thế của Quản Nhị Binh hạ xuống thấp, nếu đôi bên vẫn là thông gia thì Lâm Cẩm Thư vì đứa con trai què của mà thái độ hơn cũng là lẽ đương nhiên, nhưng bây giờ, cán cân rơi tay , còn vẻ cái gì nữa?”
Ông hiểu rõ, chuyện con gái ông ở bên ngoài rõ ràng với Lý Vĩ Quang chắc chắn là gì đó, thực sự điều tra thì đó chính là bằng chứng thép sờ sờ mắt, lúc đó chỉ chọc giận nhà họ Tần mà Quản Đồng lấy chồng nữa?
Không thái độ khiêm nhường của Quản Nhị Binh thuyết phục Lâm Cẩm Thư , bà khẽ nhướng mí mắt, :
“Lão Quản, hãy quản cho con gái , đừng để nó sai chuyện ở bên ngoài gia đình dọn dẹp đống hỗn độn."
Từ “Chủ nhiệm Quản" đến “Lão Quản", cũng chỉ mất mấy phút đồng hồ.
Quản Nhị Binh khổ liên tục, trông như già mười tuổi, nhanh liền dẫn theo Vương Xuân Yến và Quản Đồng lủi thủi rời .
Chương 435 Anh sợ tù ?
Lâm Cẩm Thư thở phào nhẹ nhõm, tay day day huyệt thái dương:
“Duệ Hoài, chuyện con nghĩ thế nào?"
Bây giờ bà hiểu câu “con cái đều là nợ" , đứa nào khiến bà bớt lo cả.
Trong mắt Cố Duệ Hoài xẹt qua một tia ảm đạm:
“Mẹ, thôi ạ, Quản Đồng trong lòng, kết hôn với con thì cuộc sống của cô cũng vui vẻ gì."
Nhìn vẻ mặt thất vọng của , lòng Lâm Cẩm Thư dâng lên một cơn đau xót.
Bà mím môi, hạ giọng an ủi:
“Không , sẽ tìm cho con khác hơn."
Cố Duệ Hoài , ánh mắt bình thản:
“Mẹ, cảm ơn , chỉ là con là một tên què, dù là cô gái đến theo con thì con cũng cho cuộc sống như họ mong , một cũng chẳng , đừng lo chuyện của con nữa."
“Duệ Hoài..."
Thần sắc Lâm Cẩm Thư u uẩn, định giơ tay xoa đầu Cố Duệ Hoài nhưng nghĩ đến tính cách của , cuối cùng vẫn kìm nén cảm xúc, khẽ :
“Có con về đại đội sản xuất Đại Lao T.ử ở vài ngày ?"
Nghe , Cố Duệ Hoài im lặng hồi lâu mới lắc đầu:
“Con còn đường về nữa ."
Lâm Cẩm Thư nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng của Cố Nguyệt Hoài, cụp mi mắt xuống, đáy mắt xẹt qua chút ngân ngấn nước, , tất cả những ngược với con bé đều còn đường về nữa.
Ra khỏi nhà hàng quốc doanh, Cố Đình Hoài nãy giờ vẫn lơ đễnh liền :
“Bố, giờ chắc công nhân đều đến đại đội , bố và Tích Hoài về , con bệnh viện xem Bạch Mai thế nào, cô mãi thấy đến, con lo."
Cố Nguyệt Hoài cũng phản ứng , Bạch Mai mà đến, hôm đó bàn bạc xong ?
Cô nhíu mày, trong lòng nảy sinh một dự đoán :
“Anh cả, em cùng ."
Cố Đình Hoài gật đầu, hai liền về phía bệnh viện huyện.
Trên đường , Cố Nguyệt Hoài hỏi:
“Anh cả, với chị dâu khi nào đến nhà hàng ?"
“Có mà!
Không chuyện gì xảy ."
Vẻ mặt Cố Đình Hoài chút hoảng loạn, lông mày nhíu c.h.ặ.t thành một cục, bước chân thoăn thoắt, hận thể mọc thêm đôi cánh bay thẳng đến bệnh viện huyện ngay lập tức.
Khi hai chạy đến bệnh viện, bước cổng lớn thấy tiếng phụ nữ gào ăn vạ:
“Không còn thiên lý nữa , vất vả nuôi con gái khôn lớn, kiếm tiền đưa cho gia đình, còn đăng báo đoạn tuyệt quan hệ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-510.html.]
Tiếng của phụ nữ thê lương, từng câu từng chữ lọt tai, khiến những xung quanh khỏi đồng cảm xót thương.
“Bác ơi, đừng nữa, con gái bác nếu hiếu thảo thì bác cứ lên báo công an kiện nó là ?"
“Phải đấy, nước coi trọng nhất là chữ hiếu, nó dám đối xử với các bác như chắc chắn sẽ lên án thôi!"
“Nói cũng đúng, hiếu thảo cũng thể là ngu hiếu chứ?
Phải xem là chuyện gì, bác gái, nhà bác chuyện gì đóng cửa bảo , cứ đây lóc om sòm hỏng danh tiếng con gái bác thế ?"
Hai đều là đường đến bệnh viện khám bệnh, là y tá của bệnh viện.
“Cô cái gì hả cô?
Con gái đều đoạn tuyệt quan hệ với , với nó thì ích gì?
cần , hôm nay lãnh đạo bệnh viện cho một lời giải thích, loại bất hiếu như nó mà còn thể việc ở bệnh viện các ?"
Người phụ nữ vốn đang đất lóc ỉ ôi bỗng nhiên bật dậy, chống nạnh, hung thần ác sát .
Cố Nguyệt Hoài và Cố Đình Hoài lách qua đám đông, liền thấy dáng vẻ đáng ghê tởm của Từ Đông Mai.
“Đủ !
Mẹ thể buông tha cho con , đừng bám lấy con nữa ?"
Bạch Mai mặt trắng bệch, cách Từ Đông Mai xa, môi bà run rẩy, giọng chút kích động, đau khổ tột cùng.
Cô rõ ràng nỗ lực nhiều như , tại , tại vẫn buông tha cho cô?
Từ Đông Mai dường như cô chọc giận:
“Buông tha cho mày?
Tao nuôi mày hai mươi năm, vẫn đền đáp gì mà lông cánh cứng , bay ?
Tao cho mày Bạch Mai, mày sinh là nhà họ Bạch, ch-ết là ma nhà họ Bạch, v-ĩnh vi-ễn hết!"
Bà định xông lên cướp tiền trong tay Bạch Mai.
Mặt Cố Đình Hoài xanh mét, sải bước tiến lên, kéo Từ Đông Mai , ôm Bạch Mai lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ tấm lưng đang run rẩy ngừng của cô:
“Đừng sợ, đừng sợ, đây , Niên Niên cũng đến , chúng ở đây."
Bạch Mai lời , đầu Cố Nguyệt Hoài một cái, cổ họng nghẹn đắng, òa nức nở.
Cô run rẩy đưa tiền trong tay cho Cố Đình Hoài, :
“Hôm, hôm nay phát lương, bà , đến, em đều đăng báo đoạn tuyệt quan hệ , tại , bà cứ chịu buông tha cho em?
Tại như chứ?"
Tiếng của Bạch Mai cực kỳ bi thương, như hết tất cả những đau khổ mà chịu đựng từ nhỏ đến lớn .
Những xung quanh , lúc mới cảm thấy những lời họ lúc nãy phần độc đoán, trong chuyện còn nội tình ?
Cố Đình Hoài Bạch Mai nghẹn ngào kể tội, tim đau như thắt , chỉ thể từng câu từng câu trấn an:
“Đừng sợ, đừng sợ."
Nói xong, liền ngẩng đầu Từ Đông Mai, đôi mắt đỏ ngầu, mang theo một luồng hung hãn.
Từ Đông Mai dọa lùi mấy bước, khi hồn liền tức giận thôi, lông mày dựng ngược, quát mắng:
“Nhìn cái gì mà ?
Thằng nghèo kiết xác , mày dụ dỗ con gái tao mà đưa lấy một đồng tiền sính lễ, phân xử xem, cái lý đó ?
Cả nhà chúng nó đều là quân l.ừ.a đ.ả.o, chuyên lừa những cô gái xinh mà não như con gái tao!"