Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-02-18 13:29:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh vì tiền đồ, kết hôn với Chu Dung Dung, giành lấy cái danh hiệu dẫn đường ?”

 

Chương 41 Một bỏ ba mươi cân lương thực

 

Nội tâm Hạ Lam Chương như vũng bùn lầy, để thoát .

 

lúc , bên ngoài truyền đến giọng của Chu Dung Dung:

 

“Dung Dung, rau xào xong , mau bưng !"

 

“Vâng!

 

Con tới đây!"

 

Chu Dung Dung đáp một tiếng, khẽ với Hạ Lam Chương:

 

“Tay nghề nấu nướng của nổi tiếng khắp cả đại viện đấy, lát nữa ăn nhiều một chút!"

 

Nói xong, Chu Dung Dung nhún một cái, chạy ngoài bưng thức ăn.

 

Chu Phong giơ tay vỗ vỗ vai Hạ Lam Chương:

 

“Cậu hãy suy nghĩ cho kỹ, rốt cuộc dẫn đường , thời gian đừng để quá lâu.

 

Tiểu Hạ, là một thanh niên thông minh, chú tin rằng thể nắm bắt cơ hội, chú thất vọng, đúng ?"

 

Nói xong, ông cũng đợi Hạ Lam Chương trả lời, dậy ngoài.

 

Hạ Lam Chương ngẩn ngơ chén đang bốc khói nghi ngút, bàn tay vươn run rẩy.

 

Rất nhanh đó, thức ăn dọn lên bàn, đầy ắp một bàn bảy tám món, thịt rau, vô cùng phong phú.

 

“Tiểu Hạ, dì cháu thích ăn gì, nên chỉ đại mấy món, cháu mau nếm thử !"

 

Mẹ Chu Dung Dung cởi tạp dề, hì hì .

 

Hạ Lam Chương lịch sự gật đầu, bàn thức ăn đầy ắp nhưng thấy chút khẩu vị nào, cuối cùng gắp một đũa món ớt xào thịt trông mắt nhất, những trái ớt đỏ rực, miệng ngọt thanh cay, nhưng khi chạm đầu lưỡi, dường như tia lửa b-ắn .

 

Hạ Lam Chương chỉ cảm thấy trong cổ họng tích tụ một đống lửa cháy hừng hực, gần như thiêu rụi .

 

“Ồ, ớt đúng là vị thật!"

 

Chu Phong cũng ăn một miếng, ánh mắt sáng lên, thuận tay rót cho một ly r-ượu đế, r-ượu trôi qua cổ họng, vị cay càng nồng hơn, ngay đó bụng bắt đầu ấm lên.

 

Chu Dung Dung cũng ăn ngừng miệng, lời Chu Phong , liền bảo:

 

“Ớt là con mua đấy!"

 

Nhắc đến ớt, Hạ Lam Chương đột nhiên nhớ đến lúc ở chợ đen, phụ nữ b-éo mập y hệt Chu Dung Dung , khi cô cho xem vàng trong giỏ, bên trong cũng đựng ít ớt đỏ rực.

 

Ăn xong cơm, Hạ Lam Chương cũng lâu, liền cáo từ rời .

 

Chu Phong ở cửa, tay kẹp một điếu thu-ốc bữa ăn, lặng lẽ bóng lưng Hạ Lam Chương đạp xe xa.

 

Mẹ Chu Dung Dung cau mày hỏi:

 

“Lão Chu, ?

 

Tiểu Hạ rốt cuộc nghĩ thế nào?"

 

Chu Phong hì hì, giọng điệu mang theo vẻ đắc ý:

 

“Còn thể nghĩ thế nào nữa?

 

Anh trai tuy là thư ký của Phó Chính ủy Quân khu tỉnh S, nhưng chuyện ở huyện Thanh An của chúng thì can thiệp ."

 

“Yên tâm , cũng kẻ ngốc, nhà chúng chỉ mỗi một đứa con gái là Dung Dung, kết hôn với Dung Dung , bố vợ còn sẽ nhanh ch.óng dọn đường cho tiến về phía ?"

 

Mẹ Chu Dung Dung vui mừng, lườm ông một cái, cũng buông lỏng tâm tình.

 

Ở phía bên , Cố Nguyệt Hoài mới trở đại đội sản xuất Đại Lao Tử, thấy Vương Bồi Sinh đang gõ chuông ở đầu thôn.

 

Đây là tiếng chuông tan , giờ xã viên sớm tan , lúc đều đang ở nhà lót .

 

Tiếng chuông Vương Bồi Sinh gõ là chuông ghi công, ý là cho các xã viên , đến lúc cầm sổ ghi công đến chỗ chăn nuôi tập hợp tìm kế toán để ghi công điểm , mỗi hộ gia đình đều sổ ghi công, mỗi lao động một cuốn, bìa còn tên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-50.html.]

 

Kế toán nhận sổ ghi công, sẽ ghi rõ ngày nào, việc gì, điểm công là bao nhiêu đó, cuối cùng ký tên xác nhận, đợi đến cuối năm thì nộp sổ ghi công lên đội để tổng hợp , căn cứ để chia rau và lương thực.

 

Cố Nguyệt Hoài cũng sổ ghi công, nhưng đó sạch trơn, từng dấu vết kiếm công điểm nào.

 

“Chủ nhiệm Vương."

 

Cố Nguyệt Hoài tiến lên chào hỏi Vương Bồi Sinh một tiếng.

 

“Tiểu Cố , lên công xã về ?"

 

Vương Bồi Sinh thuận miệng hỏi một câu, :

 

“Màu vẽ dùng để vẽ tranh tường chuẩn xong , sáng mai cháu cứ trực tiếp ."

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu, :

 

“Vâng!

 

Đa tạ chủ nhiệm Vương."

 

Vương Bồi Sinh xoay định , đột nhiên nhớ điều gì đó, đầu gọi Cố Nguyệt Hoài :

 

“Tiểu Cố, hôm nay cháu công tố giác, đội đưa hình thức xử phạt đối với Điền Tĩnh và Trần Nhân."

 

“Ồ?

 

Xử phạt gì ạ?"

 

Cố Nguyệt Hoài vui khi thấy Điền Tĩnh gặp họa, hình thức xử phạt chắc chắn sẽ nhẹ.

 

Vương Bồi Sinh chắp tay lưng, nghiêm túc :

 

“Điền Tĩnh và Trần Nhân, mỗi đưa ba mươi cân lương thực cho cháu, lương thực gì cũng , coi như là phần thưởng cho việc cháu tố giác xã viên lười biếng."

 

Nghe , Cố Nguyệt Hoài nhướng mày, ba mươi cân lương thực?

 

Đây là một con nhỏ.

 

Trong thời đại “lấy lương thực gốc" , cư dân thành thị mỗi tháng cũng chỉ chia ba mươi cân lương thực theo định mức.

 

Xã viên trong đại đội mỗi một năm chia 480 cân lương thực thô, tính mỗi tháng là 40 cân lương thực thô, khi xay xát lương thực thì còn 32 cân.

 

Bắt Điền Tĩnh và Trần Nhân mỗi nộp một tháng lương thực, coi như là hình phạt nghiêm trọng .

 

Cố Nguyệt Hoài cũng từ chối, mỉm :

 

“Cảm ơn chủ nhiệm Vương ạ."

 

Vương Bồi Sinh xua tay, chuyện cũng coi như giúp đội giải quyết một mối lo, tấm gương mắt, ai lười biếng trốn việc cũng cân nhắc kỹ , lười một chút mà mất một tháng lương thực, còn đau hơn cắt thịt.

 

Hai cũng tán gẫu mấy câu tách .

 

Cố Nguyệt Hoài xách giỏ đường về nhà, các xã viên đều thành tốp ba tốp năm hướng về phía chỗ chăn nuôi, ghi công điểm là việc lớn, dù cơm ăn xong cũng đặt bát xuống ghi điểm .

 

suốt đường về đến nhà, liền thấy Cố Chí Phượng đang ở cửa ngóng trông, thấy cô, ông thở phào nhẹ nhõm:

 

“囡囡 (Con gái)!

 

Con xem, con tự chạy lên trấn , con còn đang thương mà!"

 

Cố Nguyệt Hoài đặt cái giỏ xuống:

 

“Bố!

 

Bố và cả ghi công điểm?"

 

“Chuẩn đây."

 

Cố Chí Phượng thấy Cố Nguyệt Hoài về, lòng cũng yên tâm, gọi Cố Đình Hoài đến chỗ chăn nuôi.

 

Cố Nguyệt Hoài hai xa, bấy giờ mới lấy con gà trong giỏ rửa sạch, bắt đầu hầm canh, đợi canh gà hầm xong, dùng bột ngô cán ít mì miếng thả canh nấu, đảm bảo thơm đủ dinh dưỡng.

 

bước cửa, Cố Duệ Hoài đang giường sưởi gian ngoài liền đảo mắt trắng dã, trong phòng.

 

 

Loading...