Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 484
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:42:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Nguyệt Hoài vòng qua trong phòng:
“Không mời ?"
“Vào, chứ!"
Hình Kiện mở rộng cửa, đón Cố Nguyệt Hoài nhà.
Trong phòng ấm áp, như hai thế giới khác hẳn với cái lạnh lẽo bên ngoài, trong phòng nhiều , nam nữ, già trẻ, đều vây quanh lò lửa, cầm những chiếc bát sứt mẻ xì xụp húp cháo loãng.
Tuy nhiên, khi Cố Nguyệt Hoài bước cửa, ngay lập tức trở thành tâm điểm chú ý của , đến cháo cũng húp nữa.
“A a, a——" Hổ T.ử thấy cô liền kích động hét lên, con mắt duy nhất còn cũng sáng lấp lánh, nhưng mà, nhóc cúi đầu bàn tay bẩn thỉu của , dám tiến lên kéo Cố Nguyệt Hoài, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ ngại ngùng.
Cố Nguyệt Hoài Hổ Tử, nụ mặt ấm áp, cô tiến lên xoa xoa đầu Hổ Tử:
“Còn nhớ chị ?"
Hổ T.ử gật đầu lia lịa, miệng ngoác tận mang tai, nhóc giơ tay chỉ chỉ đầu giường lò, bảo cô qua đó .
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, dắt tay Hổ T.ử qua đó xuống, đầu giường lò còn một cô bé, cũng mặc quần áo bẩn thỉu, tóc tai xơ xác, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn sạch sẽ, giống như Hổ Tử, sở hữu đôi mắt thuần khiết đơn thuần.
Tuy nhiên, cũng giống như Hổ Tử, cô bé là một đứa trẻ lành lặn, một ống quần cuộn thành một cục, bên trong trống rỗng, một cái chân của cô bé còn nữa, nghĩ đến nguyên nhân hậu quả, Cố Nguyệt Hoài chỉ cảm thấy xót xa trong lòng.
Cố Nguyệt Hoài xoa tóc cô bé, khẽ giọng :
“Em tên là gì ?"
Không là do giọng của cô quá đỗi dịu dàng, là vì thở thiện của tự nhiên xa lạ , cô bé né tránh, chớp chớp đôi mắt sáng lấp lánh, nhỏ giọng mở miệng:
“Hân, Hân Nhi."
Nghe cái tên quen thuộc , Cố Nguyệt Hoài ngẩn , cô bé chính là Hân Nhi khơi dậy sự thương xót của Tống Kim An lúc đầu.
Hình Kiện thò đầu ngoài vài cái, thấy vấn đề gì mới đóng cửa , lúc thì thấy Cố Nguyệt Hoài đang cẩn thận trò chuyện với Hân Nhi và Hổ Tử, ánh mắt lóe lên, bộ dạng cà lơ phất phơ :
“Ăn cơm ?
Múc cho cô một bát nhé?"
Cố Nguyệt Hoài xuống đầu giường lò, gật đầu :
“Được thôi."
Khóe miệng Hình Kiện giật giật, liếc cô một cái, ý tứ trong mắt rõ ràng:
“Cô cũng thật là khách khí.”
Dù vui, nhưng lời hỏi , cũng thực sự nỡ hẹp hòi một bát cháo.
Đám đàn em phía thấy Hình Kiện thực sự múc cháo cho Cố Nguyệt Hoài, nhịn mà nhíu mày, thực tế trong những mặt ở đây nhận Cố Nguyệt Hoài, dù “hàng" như thế , bao nhiêu năm qua cũng chỉ một .
“Hình ca?
Cô ..."
Đàn em của Hình Kiện nháy mắt hiệu với .
“Không , cả, các cứ gọi một tiếng chị Cố là ."
Hình Kiện bưng bát cháo đưa cho Cố Nguyệt Hoài, giọng khàn khàn sang sảng, lời thốt , đám đàn em bên đưa mắt , đều chút hiểu, tự nhiên lòi một chị Cố?
“Hình Kiện, chuyện rốt cuộc là thế nào ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-484.html.]
Mọi đều ngơ ngác hiểu gì.
Hình Kiện xua xua tay, thiếu kiên nhẫn :
“Giờ thời gian giải thích với các , , ăn cơm xong thì đều giải tán ."
Dù cũng là đại ca sào huyệt, ngày thường năng uy phong, xong, trong phòng liền tản về, nhưng lúc rời đều nhịn đầu Cố Nguyệt Hoài đang ở đầu giường lò, thong thả húp cháo.
Cô mặc quần áo sạch sẽ, dáng vẻ xinh , trong căn nhà đất đơn sơ cực kỳ lạc lõng.
Tuy nhiên, cô dường như hòa nhập đây một cách hài hòa, hề chê bát bẩn, cũng cảm thấy dáng vẻ của Hổ T.ử và Hân Nhi chướng mắt, ánh mắt chúng dịu dàng như nước .
Một nhóm ồn ào rời , trong phòng thoáng chốc trở nên trống trải, khí cũng theo đó mà trong lành hơn vài phần.
Tại hiện trường, chỉ còn Cố Nguyệt Hoài, Hổ Tử, Hân Nhi, cùng với Hình Kiện đang tựa lưng ghế , vắt chéo chân, cà lơ phất phơ đ-ánh giá Cố Nguyệt Hoài, hắc hắc một tiếng :
“Sao cô lúc , lương thực gom đủ ?"
Lời cũng chỉ hỏi cho vui thôi, dù thời gian mấy ngày như thế , gom đủ lương thực thì khá dễ dàng, nhưng thuê xe chở thì chuyện dễ, lúc lương thực quý giá bao nhiêu, khác chở là lương thực, chừng sẽ xảy chuyện gì.
Bản thành phố Phong là một nơi chính quy gì, bất cứ lúc nào cũng thể g-iết cướp của, chuyện bình thường.
ngờ, dứt lời, liền thấy Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh :
“Phải, gom đủ , để ở đại đội nông thôn bên cạnh, thuê một cái hầm lò, trả tiền thuê một năm, đến lúc đó cứ ba tháng sẽ đến một ."
Nghe , sắc mặt Hình Kiện trở nên nghiêm túc, thẳng dậy từ ghế :
“Cô thật ?"
Chương 413 Chị Cố! Chị chính là chị ruột của !
“Nhân lúc trời tối, dẫn qua đó ngay , , chìa khóa."
Cố Nguyệt Hoài xong, ném chìa khóa cho Hình Kiện.
“Nhà nào?"
Hình Kiện bật dậy, cao gần hai mét, lúc dậy suýt nữa thì đụng trần nhà, nhưng lúc quản nhiều như , tâm trạng kích động, mặt đầy vẻ hăm hở, hận thể bây giờ mọc cánh bay qua đó ngay.
Cố Nguyệt Hoài từ trong túi lấy hai viên kẹo đưa cho Hổ T.ử và Hân Nhi, tùy ý :
“Phía đông nhất, căn nhà sát cạnh những nhà khác , đồ nhiều, nhất nên gọi thêm mấy qua đó, đỡ chạy chạy ."
Hình Kiện sâu Cố Nguyệt Hoài một cái, cũng nhảm nữa, sải bước rời .
Hổ T.ử chằm chằm Hình Kiện rời , đầu về phía Cố Nguyệt Hoài, tay chân múa may, hiệu nửa ngày trời.
Hân Nhi Hổ T.ử hiệu xong, nhỏ giọng :
“Chị ơi, Hổ T.ử , thực sự nhiều lương thực ?"
Cố Nguyệt Hoài khẽ, bế Hân Nhi lên đùi, đưa tay vuốt mái tóc rối bù của cô bé cho suôn mượt, tỉ mỉ buộc lên, trông thanh thoát hơn nhiều, cô :
“Phải, Hổ T.ử và Hân Nhi sẽ bao giờ nhịn đói nữa."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hân Nhi đầy vẻ vui mừng, cô bé nắm tay Cố Nguyệt Hoài, cẩn thận :
“Em , là lương thực chị mang đến, chị ơi, chị là tiên nữ ?
Không nhịn đói nữa, Hân Nhi thể cần ... cần lừa nữa ?"
Nói đến chuyện , vẻ mặt khuôn mặt nhỏ của Hân Nhi trở nên thấp thỏm lo âu, chỉ sợ thấy sự chán ghét trong mắt Cố Nguyệt Hoài.