Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-02-18 13:29:34
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chiều nay lúc đến Cố Nguyệt Hoài cũng quan sát một lúc, hôm nay vận may của cô , dân binh canh giữ lối .”
Nuôi gà cũng thuộc về kinh tế phụ gia đình, cấm, trong thôn chỉ đại đội là chuồng gà, nuôi mười mấy con gà, trứng gà thu hoạch hàng ngày sẽ cất giữ, định kỳ phân phát cho các xã viên vật phẩm thực tế, tính theo đầu , mỗi mỗi năm đại khái chia từ ba đến bốn quả.
Tuy nhiên, nếu lương thực là hàng cứng thì trứng gà chính là hàng hot.
Trứng gà là món hàng cao cấp dùng trong dịp lễ tết, giao lưu nhân tế, còn thể dùng để đổi chác vật phẩm với các xã viên, một quả trứng gà thể đổi nửa cân muối, thể thấy trứng gà quý giá đến mức nào, tóm thời đại ai từ chối trứng gà cả.
Cô gian Tu Di thể nuôi gia súc gia cầm, tiếc là cửa nẻo để kiếm .
Gà mái của đại đội dù ấp nở gà con thì cũng thể nhường cho cô , vốn dĩ cô còn định đợi thêm hai năm nữa, khi nhà nước kêu gọi mạnh mẽ việc nuôi lợn và gà vịt ngan ngỗng thì mới tìm cách kiếm gà con, giờ thì , cơn mưa trời sáng.
Ông chú bán gà gật đầu, thấp giọng :
“Gà ở nhà ấp nở mười mấy con gà con, dám mang chợ đen vì sợ động kinh quá lớn, giờ đang giấu ở nhà đấy, cô lấy ?
Nếu lấy thì về bắt vài con?"
Cố Nguyệt Hoài gật đầu:
“Lấy ạ!
Chú ơi, gà con nhà chú bán thế nào?"
Ông chú khổ xua tay:
“Gà con thì đáng bao nhiêu tiền, một hào rưỡi một con."
Cố Nguyệt Hoài tính toán nhanh trong đầu :
“Thế chú, gà con nhà chú lấy hết, chú thể bớt cho một chút ?
Cũng nhiều, bớt một xu một con ạ?"
Nghe , ông chú mừng rỡ khôn xiết, vội :
“Được!
Được!"
Sau khi vui mừng chút ngập ngừng:
“Cô thực sự lấy hết ?
Nếu bắt... cô là mua của đấy."
Cố Nguyệt Hoài phì :
“Chú cứ yên tâm ạ."
Nói đến đây, ông chú cũng thêm gì nữa, hớn hở dọn hàng dẫn Cố Nguyệt Hoài về nhà.
Nhà ông ở ngõ Bách Gia thị trấn, khu vực là những dãy nhà hình ống (tử lâu).
Nhà hình ống là loại nhà cao vài tầng, mỗi tầng một hành lang dài thông với mười mấy căn phòng nhỏ, diện tích mỗi phòng cũng lớn, tối đa là mười mấy mét vuông.
Mỗi hộ gia đình chen chúc bảy tám , thậm chí mười mấy .
Nhà nào cũng đặt bếp ở ngay cửa, lúc xào nấu mùi thơm bay khắp dãy nhà, bữa ăn phơi mặt thiên hạ, hôm nay nhà ăn thịt xông khói, mai nhà ăn trứng gà, chủ đề “ăn gì" cũng trở thành câu chuyện phiếm hàng ngày của cư dân nhà hình ống.
Hơn nữa, bể nước, nhà vệ sinh trong nhà hình ống đều dùng chung, mỗi sáng sớm đổ bô đều đông nghịt .
Cố Nguyệt Hoài hiểu , cũng chẳng trách ông chú vội vàng tống khứ lũ gà con , nhà hình ống chật chội chen chúc, hàng xóm láng giềng ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, nuôi mấy con gà lớn đủ rắc rối , huống chi là mười mấy con gà con đang há miệng chờ ăn.
Ông chú ở tầng một, lúc tra chìa khóa mở cửa phòng, một mùi nồng nặc xộc thẳng mũi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-48.html.]
Cố Nguyệt Hoài theo , trong nhà chỉ một bà cụ lớn tuổi đang nhặt rau.
Ông chú đóng cửa , hớn hở với bà cụ nhặt rau:
“Mẹ ơi, gà con bán ."
Bà cụ cũng vui mừng, lau tay áo, sang Cố Nguyệt Hoài:
“Này cô bé, cháu mua gà con ?"
Cố Nguyệt Hoài gật đầu:
“Vâng, bà lấy gà con ạ, cháu xem thử."
Cô xong xuống gầm giường, lúc cửa cô thấy tiếng chíp chíp dày đặc phát từ đó, lũ gà con đều giấu gầm giường, khéo ngạt ch-ết mất.
“Ơi ơi!"
Bà cụ vội khom lưng với tay xuống gầm giường, một lúc lâu mới vất vả kéo một cái thùng giấy, Cố Nguyệt Hoài xuống, bên trong mười mấy chú gà con lông vàng ròng, con nép con để sưởi ấm cho .
Dưới đáy thùng rắc một ít ngô khô nghiền nát, lũ gà con quấy rầy, tiếng kêu càng to hơn.
“Ái chà chà, tổ tông của ơi, đừng kêu nữa!"
Ông chú cuống, hạ giọng mắng một câu.
Ông chút khổ sở :
“Gà mang bán là gà sống đằng trai mang đến lúc con gái kết hôn, lúc đó còn hơn hai mươi quả trứng nữa, ngờ đó kịp để ý, gà tự ấp , vướng đống rắc rối lớn ."
Nói đoạn, ông nhịn giục một tiếng:
“Này cô bé, lấy thì mau mang !"
Cố Nguyệt Hoài nhẹ, đưa tiền hai đồng hai hào bốn xu còn trong túi qua.
Một con gà con giá một hào bốn, giờ trong thùng mười sáu con, tính chính là con , cũng là bộ tiền cô mang theo bên , tuy nhiên gà con sớm muộn gì cũng lớn, lúc đó dù là đổi cho xã viên trong đại đội thu trứng thì đều lãi.
Cố Nguyệt Hoài nhận lấy thùng giấy, cũng hàn huyên nhiều, định rời khỏi nhà hình ống.
Ông chú cô, đột nhiên gọi:
“Này cô bé, đợi ."
Cố Nguyệt Hoài hiểu, ông , thấy ông chú lấy từ trong tủ một túi đồ đưa cho cô:
“Cháu cất công chạy một chuyến, cũng thể để cháu , chỗ lòng mề gà còn đây, cho cháu đấy."
Cố Nguyệt Hoài sững , đó mắt cong cong mỉm cảm ơn.
Cô ôm thùng giấy rời khỏi ngõ Bách Gia, lúc qua một góc khuất liền dừng một lát, lúc , trong lòng vẫn ôm thùng giấy nhưng bên trong còn tiếng kêu của gà con nữa.
Chương 40 Hai tháng nữa trí thức xuống nông thôn
Cố Nguyệt Hoài cũng trì hoãn thời gian thêm nữa, về đại đội sản xuất Đại Lao Tử.
Vừa khỏi trấn, cô thấy Trần Nguyệt Thăng đang đạp xe phía , yên xe đạp còn Điền Tĩnh đang cụp mắt đó, một tay cô ôm eo Trần Nguyệt Thăng, một tay nắm c.h.ặ.t, đang nghĩ gì.
Cố Nguyệt Hoài xách giỏ, họ đạp xe xa dần, bỗng bật nhẹ.
Điền Tĩnh chỉ coi Trần Nguyệt Thăng là bàn đạp, khi gặp hơn sẽ lập tức đổi hướng ngay, hạng đàn bà vì leo lên cao chuyện gì cũng dám , tuy nhiên đời cô chỉ mối quan hệ mập mờ hơn với Trần Nguyệt Thăng mà còn dính líu đến Nhậm Thiên Tường.
Nhậm Thiên Tường kiếp để tâm và thích Điền Tĩnh, đời toại nguyện .
Cô xem thử, khi vài đàn ông thể rũ bỏ luôn vây quanh, cái danh “giao tế hoa" của đại đội sản xuất Đại Lao T.ử truyền ngoài, cô sẽ quyến rũ khác thế nào.