Kẻ đào ngũ đáng hổ
Đang chuyện thì bên ngoài tiếng động, Mạnh Hổ đột nhiên căng thẳng, tay nắm lấy báng s-úng, cảnh giác ngoài.
Mặc dù trong lòng xác suất cao là các chiến hữu lấy túi tiếp tế vách đ-á trở về, nhưng trong tiềm thức vẫn sẽ cẩn thận dè dặt.
Dù những chiến sĩ ốm yếu tàn tật đều ở đây, lỡ như quân địch Mỹ mò thì coi như xong đời.
nhanh thả lỏng, bởi vì trở về quả thực là bọn Yến Thiếu Ngu.
Những chiến hữu trở về, mặt ai nấy đều nở nụ vui mừng và thả lỏng.
Mưa tạnh, trong khí phảng phất mùi đất thơm tho.
Mạnh Hổ hạ báng s-úng xuống, toe toét đón lấy:
“Trung đội trưởng, , và Vương Hâm chuyến công chứ?"
Yến Thiếu Ngu đặt hai cái túi tiếp tế treo xuống, ngước mắt Cố Nguyệt Hoài một cái, khuôn mặt thanh tú hiếm khi mang theo nụ .
Anh ít , nhưng nụ vui vẻ hiện lên khiến vô cùng kinh ngạc.
Đuôi mắt dài hẹp của nhướng lên, :
“ là công, suýt nữa thì về ."
Khóe miệng Mạnh Hổ giật giật, thầm mắng trong lòng:
“Vương Hâm cái đồ miệng rộng, còn về khai hết chuyện .
Anh còn đang định khoe khoang một phen, dù việc hai tiểu đội lính Mỹ biến mất cũng là công lớn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-478.html.]
Tuy đủ mặt dày để nhận công lao về nhưng mang túi tiếp tế về mà!
Trong cảnh các chiến sĩ trung đội 168 ai nấy đều nhịn đói chịu khát, công lao của cũng nhỏ chứ hả?
cái tên Vương Hâm cứ thích những chuyện bẽ mặt ngoài.
Nói cũng trách , quên mất bàn bạc với đường về, thảo luận kỹ càng về cách .
Mạnh Hổ gượng một tiếng, chỉ bên trong hang động :
“Trung đội trưởng, đồng chí Cố đúng là thần y!
Lúc cô đến mang theo thu-ốc, loáng một cái chữa khỏi cho những bệnh bên trong , hơn nữa từng một trạng thái đều hơn nhiều!"
Nhắc đến chuyện , nhịn ưỡn ng-ực, giống như cứu là .
Yến Thiếu Ngu nhướng mày.
Anh hiểu rõ Cố Nguyệt Hoài, đây cô từng tiếp xúc với y học, nhưng ở thành phố Hoài Hải cô thể xử lý vết thương đ-ạn b-ắn một cách vô cùng thong dong bình tĩnh.
Nay thể chữa bệnh cứu .
Sự tiến bộ của cô là thể thấy , và việc chuẩn thu-ốc men khi đến cho thấy tầm xa trông rộng của cô.
Anh tiến lên vài bước nắm lấy tay Cố Nguyệt Hoài, lời cảm ơn.
Tình cảm của hai còn cần dùng những lời cảm ơn nông cạn để diễn đạt nữa.
Nhìn thấy trong hang động tinh thần chuyển biến hơn nhiều, tâm trí cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.