Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 465
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:42:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ cho dù , Yến Thiếu Ngu vẫn thể đưa cha trở về, thể tưởng tượng kết quả .”
Kiếp cô trọng sinh, ở bên Yến Thiếu Ngu, điều cô nhất là khiến nhà họ Yến khôi phục vinh quang ngày xưa, mà là nhà họ Yến đoàn tụ.
Tất nhiên, nếu cha Yến Thiếu Ngu thực sự thể trở về, việc chấn hưng nhà họ Yến cũng là chuyện khó khăn gì.
Cô nhiều chuyện về Yến Thụ Chi và Kỷ Thanh, năng lực của đôi vợ chồng là cần bàn cãi.
Từ Xuyên Cốc lời Cố Nguyệt Hoài xong thì im lặng, qua bao lâu, ông nhàn nhạt :
“Có thể đấy."
Giọng ông nhẹ, nhẹ, như thể chính ông cũng chắc chắn, như đang tự trấn an và Cố Nguyệt Hoài.
Tiếp theo hai gì thêm.
Một lúc , Yến Thiếu Ngu , tay cầm bao diêm và nến.
Sau khi thắp nến đặt sang một bên, Cố Nguyệt Hoài hơ chiếc nhíp ngọn nến để khử trùng.
Anh chút lo lắng, nhưng lúc lời nào, chỉ im lặng.
Cố Nguyệt Hoài hít sâu một , :
“Thủ trưởng, chú nhịn một chút nhé."
“Đừng căng thẳng, cháu."
Từ Xuyên Cốc mỉm , vẻ mặt vô cùng phóng khoáng.
Cả đời ông chịu ít vết thương, cũng nếm trải ít khổ cực.
Trên chiến trường thời gian là vàng bạc, đôi khi chỉ thể tự khoét đ-ạn, giờ thế thì gì sợ?
Chương 396 Thủ trưởng, cháu quân y
Cố Nguyệt Hoài nín thở tập trung, những lời trấn an của Từ Xuyên Cốc, cô cũng thực sự nổi.
Cô từng học kỹ cách xử lý vết thương do đ-ạn b-ắn và điều trị vết thương trong sách y học, dù cũng liên quan đến Yến Thiếu Ngu, cô để tâm cũng khó.
Cũng may nhờ , cô vết thương mà ngẩn .
Xử lý mảnh đ-ạn vỡ là một công việc đòi hỏi sự tập trung cao độ, rắc rối và tốn sức.
Cố Nguyệt Hoài cầm nhíp, tận dụng khả năng của sức mạnh chữa lành, nhanh gắp mảnh đ-ạn đầu tiên từ vết thương của Từ Xuyên Cốc ngoài.
Mảnh đ-ạn dính m-áu mỏng, nhỏ, nhưng khiến trán Từ Xuyên Cốc lấm tấm mồ hôi lạnh.
Trong tay thu-ốc tê, dùng nhíp gắp trực tiếp từ trong thịt , mặc dù Cố Nguyệt Hoài thể dựa cảm nhận để giảm bớt sự khuấy động, nhưng cảm giác đau đớn cũng là thật sự.
Để gây nghi ngờ, cô cũng chỉ dám truyền một ít sức mạnh chữa lành khi gắp mảnh đ-ạn.
Công việc vô cùng tỉ mỉ, tuy nhiên, nhờ sức mạnh chữa lành nên vết thương của Từ Xuyên Cốc chảy m-áu thêm.
Yến Thiếu Ngu bên cạnh, tay kìm nắm c.h.ặ.t .
Đôi môi mỏng của mím c.h.ặ.t, vẻ mặt lạnh lùng, khí thế sắc bén.
Không Yến Thiếu Ngu thông báo , trong suốt quá trình gắp mảnh đ-ạn ai đến phiền, vô cùng yên tĩnh.
Cố Nguyệt Hoài cẩn thận gắp từng mảnh đ-ạn khỏi vết thương.
Đây là đầu tiên cô việc , mất ròng rã một tiếng đồng hồ, trán cũng bắt đầu rịn những giọt mồ hôi mịn.
May mắn là quá trình diễn suôn sẻ, một tiếng , các mảnh đ-ạn gắp sạch sẽ.
Cô thở phào nhẹ nhõm, đặt nhíp sang một bên, rắc bột thu-ốc lên vết thương.
Hiệu quả của bột thu-ốc thấy rõ ngay lập tức, Từ Xuyên Cốc chỉ cảm thấy vết thương vốn đau nhức đến tê dại nay bỗng nảy sinh một cảm giác mát mẻ dễ chịu, giống như cảm giác sảng khoái khi ăn dưa hấu ngày hè nóng bức.
Ngay lúc , sự suy yếu trong c-ơ th-ể cũng dịu nhiều.
Từ Xuyên Cốc cúi đầu Cố Nguyệt Hoài nhanh nhẹn băng bó xong vết thương, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc.
Ánh mắt ông hiền từ, giọng điệu vô cùng ôn hòa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-465.html.]
“Cháu , cháu lắm, giống mới học y chút nào."
Ông thực sự tò mò, cô bé tuổi còn nhỏ mà tính cách vô cùng trầm , rõ ràng trông cũng căng thẳng nhưng tay vững chuẩn.
Cô dường như kinh nghiệm, trong quá trình gắp mảnh đ-ạn ông mà thấy quá khó khăn.
Từ Xuyên Cốc :
“Nếu tận mắt cháu gắp mảnh đ-ạn, chú còn tưởng cháu là một quân y lão luyện đấy."
Những lời của ông cũng coi như công nhận bản lĩnh bác sĩ của Cố Nguyệt Hoài.
Yến Thiếu Ngu ở bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, sợi dây thần kinh vốn căng như dây đàn giãn .
Anh khựng một chút, đưa tay vén lọn tóc mai mồ hôi lạnh ướt của Cố Nguyệt Hoài tai.
Khoảnh khắc , thể chắc chắn , cô bí mật, một bí mật thần kỳ.
Cố Nguyệt Hoài y thuật, nhưng giờ đây xử lý vết thương vô cùng trôi chảy, đúng như Từ Xuyên Cốc , cô giống như một quân y lão luyện dày dạn kinh nghiệm.
Trình độ như nếu đặt chiến trường thì thể độc lập đảm đương một phía.
Trên chiến trường?
Đôi mắt Yến Thiếu Ngu tối sầm , ánh mắt sâu thẳm dừng bóng lưng của Cố Nguyệt Hoài, im lặng hồi lâu.
Cố Nguyệt Hoài hề Yến Thiếu Ngu thông suốt các mấu chốt trong đó.
Cô thu dọn đồ đạc bên cạnh, ngẩng đầu Từ Xuyên Cốc, mỉm :
“Lờ của thủ trưởng cháu coi như là lời khen .
Nếu như thế, cháu thể đưa một yêu cầu nho nhỏ ?"
Cô để lộ thủ pháp cứu Từ Xuyên Cốc, một mặt là vì Yến Thiếu Ngu, mặt khác là vì tính toán và kế hoạch của chính .
Cô trở thành quân y, trở thành kề vai sát cánh, cùng tiến bộ với Yến Thiếu Ngu.
Từ Xuyên Cốc thì , xua tay :
“Đừng cứ hở là gọi thủ trưởng, theo Thiếu Ngu gọi chú một tiếng chú Từ ."
Cố Nguyệt Hoài cong môi, thuận theo tự nhiên gọi:
“Chú Từ."
Vẻ mặt Từ Xuyên Cốc tuy chút tái nhợt nhưng nụ mặt càng thêm vui vẻ.
Ông điều chỉnh tư thế tựa lưng, đưa tay cầm cốc nước bên cạnh uống một ngụm, :
“Đã đều là một nhà thì đừng là một yêu cầu nho nhỏ, cháu dù một yêu cầu lớn chú cũng thể xem xét."
Cố Nguyệt Hoài vẻ bao dung trong ánh mắt của Từ Xuyên Cốc, khẽ thở dài.
Người thực sự là một bậc trưởng bối mẫu mực.
Cô tự nhiên thái độ của Từ Xuyên Cốc là bắt nguồn từ sự yêu quý dành cho Yến Thiếu Ngu.
điều đó quan trọng, điều cô luôn là thể dành thêm một phần tình yêu cho Yến Thiếu Ngu.
Cố Nguyệt Hoài hắng giọng, mỉm :
“Chú Từ, cháu quân y."
Quả nhiên, lời dứt, trái tim Yến Thiếu Ngu đột nhiên trùng xuống.
Suy đoán của xác thực, nhưng phản ứng đầu tiên của là niềm vui vì thể ở bên Cố Nguyệt Hoài sớm chiều, mà là sự xót xa và nặng nề trào dâng trong lòng.
Cô vốn dĩ là một tự do, tài hoa, năng lực, gia đình, chuyện đều thuận buồm xuôi gió.
Nếu gặp , cô vất vả như ?
Cô rõ ràng đang một công việc cực , là công việc mà bao nhiêu bình thường mơ ước, mà vì , cô chuyển sang học y, từ một lĩnh vực cô quen thuộc chuyển sang một lĩnh vực xa lạ khác.
Nhìn sự ung dung bình tĩnh của cô khi gắp mảnh đ-ạn xử lý vết thương nãy, cô nỗ lực bao nhiêu, và tích lũy bao nhiêu dũng khí?