Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 440

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:40:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Kim An vẻ mặt khó hiểu:

 

“Anh Thạch Bác, rốt cuộc đang gì thế?

 

Em một câu cũng hiểu!

 

Em thể cứ thế bỏ mặc đồng chí Cố quản , cô để em bình an vô sự đến thành phố Hoài Hải, em thể một kẻ tiểu nhân bội tín nghĩa?”

 

Thạch Bác khựng , thần sắc nghiêm túc :

 

“Suy nghĩ của em quan trọng, đây là yêu cầu của tỉnh trưởng.”

 

“Cha em?

 

Anh ông ...

 

Rốt cuộc đang chơi trò ú tim gì ?”

 

Tống Kim An chỉ cảm thấy đau đầu, trong lòng mơ hồ bất an, luôn cảm thấy nên cứ thế mà đến thành phố Hoài Hải, nhấc chân rời .

 

Nghĩ , Tống Kim An liền lách qua Thạch Bác, định xuống lầu đưa Cố Nguyệt Hoài rời khỏi đại viện thành ủy .

 

Thạch Bác đẩy một cái thật mạnh, Tống Kim An loạng choạng, ngã nhào lên chiếc giường phía , Thạch Bác lẳng lặng một cái, ngay đó bước khỏi phòng khách, thản nhiên đóng cửa phòng , tiện tay dùng chìa khóa khóa trái cửa.

 

“Làm gì thế?!

 

Thạch Bác!

 

Thả !

 

Lập tức thả !”

 

Tống Kim An ở bên trong giật mạnh cánh cửa, tiếc là cửa hề lung lay, cực kỳ nóng nảy, đ-á mạnh thêm hai cái nữa.

 

Thạch Bác mím môi, bình tĩnh :

 

“Kim An, đợi tiễn đồng chí Cố mới thả em .”

 

Dứt lời, Tống Kim An ở trong phòng thấy tiếng bước chân của Thạch Bác xa dần.

 

“Thạch Bác!”

 

Tống Kim An đ-ấm cửa rầm rầm, sang mở cửa sổ, nhưng Thạch Bác chuẩn từ , cửa sổ đóng kín mít, căn bản mở , nghiến răng nghiến lợi đ-á hai cái, ngay đó bệt xuống đất một cách chán nản.

 

Tống Kim An mặt đất, hai tay ôm đầu, dám vẻ mặt của Cố Nguyệt Hoài khi rời khỏi đại viện thành ủy.

 

Anh rõ ràng hứa với cô, nhưng việc gì cả, cô vốn ghét , nếu thấy lời tiễn cô từ miệng Thạch Bác, nhất định sẽ coi là một kẻ giữ lời hứa, vô tình vô nghĩa.

 

Tại như ?

 

Anh chỉ hòa hoãn quan hệ với cô, cho dù bạn bình thường cũng , tại chứ!

 

Đây là thứ hai từ nhỏ đến lớn Tống Kim An nếm trải cảm giác bất lực, đầu tiên chính là khi Yến gia xảy chuyện.

 

Dưới lầu, Cố Nguyệt Hoài ghế sofa, thần sắc yên tĩnh chờ đợi.

 

Một lát , thấy tiếng bước chân xuống lầu, cô nhướng mày, ngẩng đầu đến, khi thấy là Thạch Bác, trong mắt lóe lên một tia thấu hiểu, xem phận bình thường của cô rốt cuộc lọt mắt Tống Lâm, tiếp theo là đuổi khách ?

 

Cố Nguyệt Hoài khẽ thở dài, vốn định ở đại viện thành ủy để điều tra thêm một chuyện của Tống Lâm, tiếc thật.

 

Chỉ hy vọng Tống Kim An phụ lòng mong mỏi, giải quyết xong chuyện ở thành phố Phong, nếu , xưởng lưu ly và con trai của Đao Ba sẽ luôn gây một rắc rối cho cô và Hình Kiện, con cô, ghét nhất chính là rắc rối.

 

Cố Nguyệt Hoài trong lòng đang suy nghĩ, nhưng c-ơ th-ể hề đình trệ, cô dậy, đợi Thạch Bác mở lời, liền :

 

“Tống tri thanh xem việc, phiền thêm nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-440.html.]

 

Nói xong, cô liền xoay về phía cửa, Thạch Bác hành động cho sững sờ một lúc lâu, thấy khỏi cửa, vội vàng bước đuổi theo hai bước:

 

“Đồng chí Cố, đợi !”

 

Cố Nguyệt Hoài đầu , thần tình bình thản, hề một chút khó xử bực bội vì buộc rời .

 

Thạch Bác Cố Nguyệt Hoài, trong lòng rùng , đúng là giống xuất từ nông thôn bình thường, bất kể là tướng mạo, tâm tính, sức bền, đều giống bình thường, như nếu một xuất , thì còn chuyện của khác ?

 

Lúc , Thạch Bác cũng tránh khỏi cảm thấy tiếc cho Cố Nguyệt Hoài, nhưng những việc là định , đổi .

 

Trên mặt nở nụ khách khí, lấy một chiếc phong bì đưa cho Cố Nguyệt Hoài:

 

“Đồng chí Cố, Kim An đúng là một việc quan trọng , hai ngày nay rảnh bầu bạn với cô nữa, nếu cô chuẩn rời , cũng giữ thêm nữa, cái , xin cô nhất định hãy nhận lấy, đều Kim An , suốt chặng đường giúp đỡ ít, đều là việc nên .”

 

Cố Nguyệt Hoài rủ mắt chiếc phong bì Thạch Bác đưa qua, độ dày , đúng là tay hào phóng.

 

Cô khẽ một tiếng, nhận lấy chiếc phong bì lắc lắc:

 

“Vậy thì cảm ơn .”

 

Dứt lời, cô đầu cũng ngoảnh mà rời , Thạch Bác tại chỗ khỏi đại viện thành ủy, ngay đó lên xe buýt, cho đến khi thấy nữa mới thở phào nhẹ nhõm, may mà là hạng thích đeo bám.

 

Tuy nhiên, việc cô nhận chiếc phong bì một cách dứt khoát như ngoài dự kiến của , cứ ngỡ hạng cô gái tính tình kiêu ngạo, cảm thấy lấy tiền nhục cô, sẽ nhân cơ hội đó từ chối và c.h.ử.i bới ầm ĩ chứ, ngờ...

 

Thạch Bác mỉm lắc đầu, xoay về căn lầu nhỏ.

 

Anh cửa liền thấy dì Lý bưng đồ ăn , bà chút khó hiểu quanh một lượt:

 

“Thư ký Thạch, đồng chí Cố ?

 

Cơm xong , chứ?”

 

Thạch Bác bình thản :

 

“Cô việc bận, gọi Kim An xuống ăn cơm.”

 

Nói xong, cũng chẳng thèm để ý đến dì Lý, tự lên lầu.

 

Dì Lý chút thất vọng, nhỏ giọng một câu:

 

“Cứ ngỡ là Kim An đưa bạn gái về, chao ôi.”

 

Thạch Bác vốn tưởng sẽ thấy tiếng đ-ập cửa điên cuồng của Tống Kim An, ngờ lên lầu yên tĩnh một cách kỳ lạ, xung quanh im lặng đến mức quái dị, chút nghi ngờ mở cửa phòng , liền thấy Tống Kim An đang bệt xuống đất như một con rối gỗ, hai tay ôm lấy đầu.

 

“Cậu thực sự ý đồ với phụ nữ đó ?”

 

Thạch Bác chân mày nhíu c.h.ặ.t, biểu cảm mặt cũng trở nên trầm trọng.

 

Tống Kim An bất động, cũng ý định trả lời Thạch Bác.

 

Thấy bộ dạng , Thạch Bác chút lo lắng, tiến gần vỗ vỗ vai Tống Kim An, trầm ngâm :

 

“Thôi , thật với nhé, thực tỉnh trưởng thư gọi đến đây là để xem mắt đấy.”

 

Chương 375 Đây là thành tích của em

 

Nghe , Tống Kim An đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, tóm lấy cánh tay Thạch Bác:

 

“Anh cái gì?”

 

Thạch Bác thở dài, tất nhiên Tống Kim An từ nhỏ sống tự do tự tại, nếu cũng chẳng thể nuôi dưỡng cái tính cách ngây thơ thuần khiết như , đột nhiên thấy hôn nhân của sắp lợi dụng, tự nhiên là thể bình tĩnh .

 

“Tỉnh trưởng cũng nỗi khổ, ông năm đó một đến tỉnh H, trải qua ít chuyện, cũng vất vả, những năm qua tuy cũng chút thành tựu, nhưng vẫn luôn vững gót chân, ông cần một cơ hội.”

 

 

Loading...