Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 436
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:40:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô xử lý chuyện ở đây, những khác trong căn nhà sắt tạm thời quản .”
Lúc đầu cô còn định để Tống Kim An ch-ết luôn ở đây, cũng coi như báo thù rửa hận cho , nhưng hiện giờ chìa khóa để phá cục là , nếu thực sự ch-ết , dựa sự nhu nhược và bảo thủ của Tống Lâm, chắc động đến thành phố Phong, nhưng nếu Tống Kim An ở bên thuyết phục, với sự lương thiện và cố chấp của , thành phố Phong nhất định sẽ chỉnh đốn, tư thù chỉ thể tạm thời gác .
Dưới sự che chở của Yến Thiếu Ngu, cô chỉ học vẽ tranh thêu thùa, mà quan trọng hơn cả là học cách nhẫn nại.
Cô nhẫn nhịn bao nhiêu năm như , ngay cả khi đối mặt với Điền Tĩnh còn trụ vững , huống chi là một Tống Kim An?
Hình Kiện nghiêm túc Cố Nguyệt Hoài, khuôn mặt tuấn tú lộ một nụ phức tạp:
“Chị Cố, đợi tin của cô.”
Gã tin tưởng Cố Nguyệt Hoài, chẳng cũng là một canh bạc lớn ?
Nếu cô và cái tên Tống Kim An là một phe, đến lúc đó trực tiếp đưa đến dọn sạch nơi , gã còn thể gì chứ?
Đôi khi gã cảm thấy nực , ở trong bóng tối lâu , luôn nghĩ đến việc thể chạm một tia sáng, giờ chạm , trở nên sợ hãi rụt rè thế , đ-ánh bạc lớn thì , đám bọn gã sống vốn chật vật đến tột cùng .
Đ-ánh thắng , ngày tháng sẽ xoay chuyển trời đất, đ-ánh thua , một gã gánh trách nhiệm, cùng lắm là ch-ết thôi.
Hình Kiện xoa xoa tóc Hổ Tử, khẽ thở dài, con gã sợ ch-ết, chỉ sợ khi gã ch-ết, bọn họ ai quản.
Cố Nguyệt Hoài giơ tay lên, vỗ vỗ vai Hình Kiện:
“Đi đây.”
Dứt lời, cô xách ngược cổ áo của Tống Kim An, kéo xa dần con đường nhỏ phủ đầy tuyết trắng, thỉnh thoảng lưng Tống Kim An va đ-á, Cố Nguyệt Hoài cũng dừng nửa bước, lạnh lùng đến cực điểm.
Hình Kiện mà nhe răng trợn mắt, tặc lưỡi :
“Cái thằng nhóc , đắc tội Cố Nguyệt Hoài thế nào nữa.”
Gã lắc đầu, dắt tay Hổ Tử, đưa mắt tiễn Cố Nguyệt Hoài rời .
Đời luôn những cơ hội thoáng qua, và Cố Nguyệt Hoài chính là cơ hội của Hình Kiện.
Sau mỗi khi nhớ ngày hôm nay khi Cố Nguyệt Hoài đưa về, gã luôn một cảm giác chân thực như đang lơ lửng mây, gã may mắn vì nắm bắt cơ hội, tự hào vì là một tham gia canh bạc lớn .
Chương 371 Đây là đầu tiên cô
Cố Nguyệt Hoài kéo Tống Kim An một đoạn, đột nhiên khựng .
Cô nheo mắt ngoảnh đầu , bỗng nhiên mỉm , cái tên Hình Kiện , rốt cuộc vẫn gã chơi một vố.
Sào huyệt tội phạm của gã vô cùng bí mật, bốn phương tám hướng đều thông với đường nhỏ, cô tự chủ động chọn con đường là vì lúc đến rải hạt giống của gian Tu Di, thể dựa đó để phân biệt con đường lúc đến, nhưng Hình Kiện đề cập đến việc tiễn cô , rõ ràng là cô ghi nhớ lộ trình chính xác, mặc kệ cô lòng vòng tìm nhà ga.
Người , đúng là thực sự vài phần tâm cơ, kiểu thật thà như cô nghĩ.
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, theo dấu vết hạt giống để rời khỏi thung lũng , đường gập ghềnh, là đau, là tuyết rơi mặt lạnh, Tống Kim An thế mà lờ mờ tỉnh .
“Ư...”
Ngay khi tỉnh Cố Nguyệt Hoài , buông bàn tay đang túm cổ áo , mặc kệ đầu rơi bịch một cái xuống tuyết, giọng bình tĩnh lạnh lùng:
“Tỉnh ?
Vậy thì tự lên mà .”
Tống Kim An ôm gáy dậy từ đống tuyết, khắp nơi đều là một màu trắng xóa, khiến chút mơ màng.
“Đây là ?
Sao chúng ở đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-436.html.]
Chúng ... bọn buôn nhốt ?”
Tống Kim An hiểu đầu Cố Nguyệt Hoài, cô bên cạnh , giữa trời tuyết trắng mênh m-ông cúi mắt , ánh mắt chút giễu cợt.
Cố Nguyệt Hoài đồng hồ, nhíu mày :
“Nhân lúc bọn chúng phòng , đưa chạy ngoài.”
Trễ nải như , thời gian buổi sáng trôi qua hết , còn chuyến tàu nào phù hợp .
“Chạy ngoài ?”
Tống Kim An chút thể tin nổi, nhưng xung quanh, thấy lời độ tin cậy cao, nếu thực sự nghĩ hai vốn dĩ nhốt, tại xuất hiện ở đây.
“Khụ khụ...”
Tống Kim An khom lưng, ho khan dữ dội, một lát , tuyết vương những vệt m-áu lốm đốm.
“Nội thương?”
Cố Nguyệt Hoài ngạc nhiên, Hình Kiện đúng là ghét cay ghét đắng những kẻ quan, đối với Tống Kim An – đứa con của quan lớn tự báo gia môn – gã chẳng hề nương tay chút nào, một trận đ-ánh đ-ập đơn giản thế mà đ-ánh nội thương , chừng còn để di chứng.
Tống Kim An lắc đầu, gượng dậy:
“ , chúng vẫn nên nhanh ch.óng rời khỏi đây thôi.”
Nói xong, như nhớ điều gì, nhíu mày :
“Chỉ chúng trốn thoát thôi ?
Những khác thì ?
Còn cả những đứa trẻ đó nữa, bọn buôn tàn nhẫn vô đạo, chắc chắn sẽ tha cho chúng , chúng cứu chúng !”
Cố Nguyệt Hoài nhún vai:
“ chỉ là một nữ nhi chân yếu tay mềm, thể đưa chạy là kỳ tích , cứu khác?
Nếu nể tình chúng quen , cũng sẽ cứu .”
Nghe , chân mày Tống Kim An nhíu càng c.h.ặ.t hơn, mấp máy môi, gì đó, thấy cũng vô dụng.
, Cố Nguyệt Hoài thể cứu ngoài là vượt quá giới hạn , những khác còn đang hôn mê, thể tự thì cứu thế nào?
Hai bọn họ hiện giờ nếu cứu , cũng chỉ là tự tìm đường ch-ết mà thôi.
Cố Nguyệt Hoài tuy ghét Tống Kim An, nhưng bao giờ nghi ngờ lòng của , cho cùng cũng chỉ là một kẻ ngốc bảo vệ quá , tội đáng ch-ết, nếu vì Điền Tĩnh, lẽ cô cũng thể chung sống hòa bình với Tống Kim An nước sông phạm nước giếng.
Tiếc rằng, nếu chỉ là nếu, quan hệ hiện giờ của hai bên, tuyệt đối thể chung sống hữu nghị nữa.
Cố Nguyệt Hoài trong lòng thầm giễu cợt, ngay đó lạnh mặt liếc Tống Kim An một cái:
“Thực đám buôn là hạng nào , nếu cứu , ở đây một cách, ?”
Tống Kim An xong, chút do dự gật đầu:
“Tất nhiên !
Cô , chỉ cần thể cứu là !”
“Sau lưng đám buôn đại ca, là con rể xưởng trưởng xưởng lưu ly thành phố Phong, thế lực thành phố Phong phức tạp, chỉ dựa hai chúng là thể cứu , kế sách hiện giờ là tỉnh H, ở đó mới lực lượng mà thể điều động .”