Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 428
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:39:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có lẽ là vì đám buôn vô cùng tin tưởng Sevoflurane nên hề trói tay chân cô.”
Cố Nguyệt Hoài dậy, quanh một lượt, xung quanh cô đang ngổn ngang năm , cộng thêm cô nữa là sáu , hai đứa trẻ, bốn lớn, xem đây chính là “thu hoạch" gần đây của đám buôn .
Người tên là “ Hình" rõ ràng là tiếng lớn trong băng nhóm buôn .
Hơn nữa băng nhóm là chuyên nghiệp, thủ đoạn lừa gạt cũng cao minh.
Đột nhiên, đôi mắt của Cố Nguyệt Hoài khẽ nheo , nghiêng đầu về phía một , đáy mắt xẹt qua một tia sáng lạnh.
Cô và Tống Kim An đúng là “duyên nợ hề nông cạn", ở cái nơi như thế mà cũng thể đụng .
Điểm khác biệt giữa bọn họ là, cô xuất hiện ở đây với tư cách là thợ săn, còn Tống Kim An thì đúng là con mồi , điều, vẻ ngoài ưa mềm lòng bao đồng, băng nhóm buôn nhắm trúng cũng là chuyện bình thường.
Mà trong bốn lớn bắt cóc đến, chỉ một Tống Kim An là đàn ông, còn đều là phụ nữ, trái hai đứa trẻ đều là con trai tuổi lớn, trông cũng chỉ hơn Yến Thiếu Đường một hai tuổi.
Cô quan sát một lúc thu hồi ánh mắt, dậy sờ soạng bức tường bịt kín.
Muốn khỏi chỗ , trừ phi dùng b.úa sắt đ-ập nát bức tường, xem vẫn đ-ánh thức những khác .
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, tới bên cạnh Tống Kim An, vỗ vỗ cánh tay , một luồng sức mạnh chữa lành tràn , dễ dàng loại bỏ đặc tính gây mê của Sevoflurane, “ừm" một tiếng, ôm đầu.
Tống Kim An tuy vô dụng nhưng dù cũng là đàn ông, để chắn phía lúc nào cũng hơn, lúc cần thiết còn thể dùng bối cảnh của để dọa , lỡ như đám tội phạm quan tâm, để diệt trừ hậu họa cũng thể sẽ g-iết Tống Kim An!
Nếu Tống Kim An ch-ết ở đây, khi cô trở về nhất định tuyên truyền rầm rộ một phen, tin tức truyền kinh thành, đám buôn ở thành phố Phong chắc chắn sẽ cấp thanh trừng triệt để, cũng mất là một chuyện .
Nghĩ như , khóe môi Cố Nguyệt Hoài nhếch lên, gọi một tiếng:
“Tống Kim An, tỉnh ?"
Tống Kim An dường như ngẩn một lát, đột nhiên ngẩng đầu về hướng Cố Nguyệt Hoài, trong bóng tối, khuôn mặt cô mờ mờ ảo ảo rõ ràng, tự giễu một tiếng, lẩm bẩm một :
“Là đang mơ ?"
Chương 364 Hình Kiện tâm ngoan thủ lạt
Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài chút khinh miệt liếc một cái, giọng chút gợn sóng:
“Không đang mơ, là đang tìm c-ái ch-ết."
Tống Kim An ngẩn một giây, nhưng phản ứng nhanh:
“Đồng chí Cố, thật sự là cô ?!"
Giọng điệu bình thản chút gợn sóng , ánh mắt chứa đựng sự chán ghét, theo lý mà là nên xuất hiện trong giấc mơ của , trong mơ, luôn mong Cố Nguyệt Hoài thể đối xử với hơn một chút, cũng luôn mong thể để cho cô nhiều ấn tượng vui vẻ hơn.
Cố Nguyệt Hoài lười hàn huyên với Tống Kim An, thẳng thắn :
“Quên chuyện khi hôn mê ?"
“..."
Thần tình Tống Kim An khựng , nghĩ đến chuyện xảy ở ga xe lửa, gân xanh trán giật giật.
Anh quanh một lượt, tuy mấy rõ ràng nhưng cũng nơi gì đó , nén nhịp tim dồn dập, nhíu mày, thử hỏi:
“Đây là hang ổ của bọn buôn ?"
Cố Nguyệt Hoài gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-428.html.]
“Phải, gọi bọn họ dậy hết , nghĩ cách đối phó thôi."
Tống Kim An mím môi “ừm" một tiếng, lay lay mấy đang đất, nhỏ giọng gọi:
“Mau tỉnh dậy, tỉnh dậy !"
Cố Nguyệt Hoài mặc kệ công cốc, sờ soạng bức tường, ngóng động tĩnh bên ngoài.
Chẳng mấy chốc, bên ngoài quả nhiên truyền đến một chuỗi bước chân dồn dập, Cố Nguyệt Hoài nửa híp mắt, chỗ đ-ánh ngã ban đầu một cách tự nhiên, còn Tống Kim An thì nhận điều gì bất thường, vẫn đang gọi mấy đ-ánh thu-ốc mê.
Cố Nguyệt Hoài chút áp lực khép mắt , theo tiếng cửa sắt “cạch" một cái, ánh sáng lọt , Tống Kim An trở thành mục tiêu công kích của .
Cô thấy giọng của “ Hình" , trẻ, trong sự thô ráp xen lẫn chút khàn khàn, như hiểu, như tò mò:
“Dược hiệu Sevoflurane còn hết, mày thể tỉnh ?
Thứ hiệu quả khác đối với nam nữ ?"
Tống Kim An cứng đờ, ép buộc bản bình tĩnh .
Anh đầu Cố Nguyệt Hoài, trái bật dậy, chắn những đất phía .
Tống Kim An về phía tới, nửa ngày mới :
“Mày bắt cóc phụ nữ trẻ em đều là phạm pháp ?
Quốc gia cho phép những kẻ tội như các tồn tại , sớm đầu hàng , họa may còn giữ một mạng."
Giọng của tính là sắc bén, nhưng cũng khác với vẻ ôn hòa thường ngày, rõ ràng gặp nạn chọc giận .
Tuy nhiên, hai câu ngắn ngủi nếu thể đ-âm trúng nỗi sợ hãi và hối hận của đám tội phạm thì chỉ e thế gian sẽ trong sạch hơn nhiều, quả nhiên, lời của chỉ đổi mấy tiếng nhạo chút che giấu.
Anh Hình giống như vỡ bụng:
“Ha ha ha, mấy đứa tìm cái thằng thế?
Thằng ngốc ?"
Lời dứt, liền dùng giọng điệu cực kỳ hiểm độc khẩy một tiếng, đó hiến kế:
“Anh Hình, thằng mang về từ ga xe lửa đấy, lòng mềm yếu lắm, còn cho con Hân một tờ đại đoàn kết, là một con cá b-éo đấy, ước chừng đơn giản , chúng nếu bán nó thì cũng thể thư tống tiền gia đình nó một vố đậm!"
Nghe , bàn tay đang buông thõng bên của Tống Kim An tự chủ mà siết thành nắm đ-ấm, đôi đồng t.ử màu nâu nhạt khẽ run lên.
Từ giọng của đám cũng , bọn họ dường như là một đám buôn đơn giản, chút giống những kẻ liều mạng màng tất cả, mà những như chắc chắn tay đều nhuốm m-áu, thật sự là lành ít dữ nhiều .
Người gọi là Hình im lặng một hồi, hỏi:
“Làm mày tỉnh ?"
Tống Kim An mím c.h.ặ.t môi, trong tình cảnh tự nhiên sẽ chủ động nhắc tới Cố Nguyệt Hoài, liền lạnh lùng :
“Cơ địa mỗi mỗi khác, khả năng kháng thu-ốc cũng khác , tỉnh gì lạ ?"
Nói xong, đợi Hình tiếp tục hỏi han, hít sâu một , trực tiếp lật bài ngửa:
“ quả thật là bình thường, chuyến của là để tới tỉnh H tìm cha , ông là tỉnh trưởng tỉnh H Tống Lâm."
“Nếu đến tỉnh H kịp thời, cha nhất định sẽ cử tìm , đến lúc đó..."