Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 410
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:39:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nói xong, cô bê bát cơm vốn luôn hâm nóng bếp bàn, vẫy gọi Cố Nguyệt Hoài ăn.”
Cố Tích Hoài dùng bả vai huých huých Cố Đình Hoài, nháy mắt hiệu với Cố Nguyệt Hoài:
“Nhìn xem, cả đúng là cưới cho chúng một chị dâu , về muộn thế vẫn cơm dẻo canh ngọt lót , chúng lén mà vui sướng thôi!"
Cố Nguyệt Hoài híp mắt gật đầu phụ họa:
“Lời của ba chẳng sai chút nào."
Nghe , Bạch Mai chút ngại ngùng, cô vén tóc tai, nhỏ giọng :
“Em đun nước cho rửa mặt."
“Để , em nghỉ ngơi !"
Cố Đình Hoài vội vàng tiến lên ngăn cản, đẩy cô trong phòng, tự gánh nước đun nước.
Cố Nguyệt Hoài cầm bánh bao c.ắ.n vài miếng, ngẩng đầu một vòng, tường thấy dán tờ giấy chứng nhận kết hôn ngay ngắn chỉnh tề, bên tên của Cố Đình Hoài và Bạch Mai, còn đóng dấu đỏ của công xã, hai giờ là vợ chồng danh chính ngôn thuận .
Tuy nhiên, chứng nhận thì lĩnh, chỉ là chỗ để phòng tân hôn cho hai .
Cố Nguyệt Hoài lặng lẽ suy nghĩ một lát, bánh bao cũng ăn xong, cô :
“Anh ba, uống bát canh trứng , em ngoài một chuyến, lát nữa sẽ về ngay, cần ngoài tìm em ."
Nói xong, cô liền cửa, vòng đống cỏ dại nhà, tiến gian Tu Di.
Từ khi trong nhà đông đúc chật chội, cô cũng thường xuyên gian Tu Di nữa, may mà thời gian gian mở rộng, nếu tốc độ sinh sản của thỏ và gà nhanh như , e là chiếm hết cả gian .
Cố Nguyệt Hoài đến căn nhà tranh, xem xét mấy cái rương hòm, khi tìm kiếm một hồi, cô quyết định bán một đôi vòng tay ngọc dương chỉ, giá trị của đôi vòng vượt xa chiếc nhẫn phỉ thúy cô bán ở thành phố Chu Lan .
Trong nhà hiện giờ tuy thiếu lương thực, nhưng đồ trong gian cách nào mang bán, nếu chỉ dựa tiền lương ch-ết thì trong thời gian ngắn thể nào xây nhà, chỉ thể lấy những thứ để bù đắp cho gia đình thôi.
Đương nhiên, đây đều là vật ngoài , thể khiến nhà sống hơn thì giá trị của chúng mới thể hiện .
Lấy đôi vòng ngọc để riêng bàn cho dễ lấy, cô đếm tiền.
Dù mỗi tháng đều thu nhập, nhưng lương của cô cũng chỉ hơn hai mươi đồng, kém xa so với việc bán lương thực ở chợ đen, cô lâu chợ đen, cho nên tiền tiêu mỗi ngày, ngày một vơi , giờ chỉ còn hơn tám mươi ba đồng một chút.
Cô thu hoạch hết rau ngoài ruộng bỏ gian, nhặt trứng gà, dự định khi sẽ lấy thêm ít trứng cho Cố Đình Hoài và Bạch Mai, để họ xách đồ đến đại đội Phàn Căn thăm Tạ Nhàn, nhà Thạch Đầu, cũng như bí thư Lưu Kiến Quốc.
Dù nữa, việc đoạn tuyệt quan hệ với cha luôn nảy sinh nhiều dư luận, những luôn thể giúp đỡ .
Dọn dẹp gian xong, Cố Nguyệt Hoài liền trở .
Nước nóng trong nồi đun xong, khi rửa mặt đơn giản, Cố Nguyệt Hoài liền ngủ đầu giường đất ở gian ngoài.
Trong lúc ngủ mơ màng, cô còn nhớ tới việc Trình Lăng mời cô trưa mai ăn ở tiệm cơm quốc doanh.
……
Cố Nguyệt Hoài đến tòa soạn Nhật báo Quần chúng từ sớm, Vạn Thanh Lam đang bò bàn việc ngủ.
Cô liếc Vạn Thanh Lam một cái, liếc Hoàng Bân Bân đang cẩn thận cầm chăn đắp cho Vạn Thanh Lam.
Cố Nguyệt Hoài nhỏ giọng hỏi:
“Hôm nay cô đến sớm thế?"
Hoàng Bân Bân lắc đầu, vẻ mặt chút ảm đạm, xem dạo gần đây từ chối nên chịu đả kích.
Không qua bao lâu, Vạn Thanh Lam mơ màng tỉnh giấc, còn vươn vai một cái, khi thấy chiếc chăn rơi mặt đất thì sững một chút, ngay đó coi như chuyện gì đưa cho Hoàng Bân Bân, khách khí một câu:
“Cảm ơn."
Thần sắc Hoàng Bân Bân càng thêm ảm đạm, lẳng lặng gật đầu, vùi đầu việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-410.html.]
Thất bại trong tình yêu, thì dũng cảm tiến lên trong công việc.
Vạn Thanh Lam hì hì xê dịch ghế đến cạnh Cố Nguyệt Hoài, nhỏ giọng :
“Nguyệt Hoài!
Mình tự quyết định đăng tờ chứng nhận đó lên , hôm nay sẽ phát hành, sáng sớm tới coi như chút thành tựu, nè, xem ."
Cô đưa tờ báo in xong sáng sớm nay cho Cố Nguyệt Hoài, vẻ mặt đắc ý chỉ một chỗ, ở đó là một bản tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ chiếm tới một phần tư diện tích trang báo.
Chỉ riêng về diện tích thôi cũng đủ Vạn Thanh Lam dùng tâm sức thế nào.
Bởi vì những bản tuyên bố như thế thường ở những vị trí ai để ý, và tuyệt đối thể chiếm tới một phần tư diện tích trang báo .
Cố Nguyệt Hoài cong khóe môi, nhẹ giọng :
“Thanh Lam, cảm ơn ."
“Hì, còn khách sáo với gì?
Chúng là bạn nhất mà!"
Nói xong lời , Vạn Thanh Lam lén liếc cô một cái, ấp úng :
“Khụ, đương nhiên , nếu thể kể cho về thầy Trình Lăng... chắc chắn sẽ vui."
Đuôi mắt Cố Nguyệt Hoài nhếch lên, giọng điệu bình thản :
“Chỉ là một bạn cũ ngày thôi, lắm."
Lời của cô giả, cô quả thực với Trình Lăng cho lắm, lúc đầu cũng là vì tay giúp đỡ, mà cô bày tỏ lòng cảm ơn nảy sinh chút ý định lợi dụng, thì thể quan hệ gì chứ?
Vạn Thanh Lam xoa xoa tay:
“Buổi trưa mời ăn cơm , hi hi, thể..."
Cố Nguyệt Hoài cầm b.út vẽ, thẳng thừng :
“Không thể."
Đã là với Trình Lăng , mời khách, cô còn dẫn theo thì cái thể thống gì?
Vạn Thanh Lam bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm một câu:
“Keo kiệt, thì thôi."
Cố Nguyệt Hoài vẽ một lúc, nghĩ đến Từ Đông Mai và Bạch Sơn, liền :
“ , chiều nay xin nghỉ đến nữa, chuyện đăng báo chứng nhận e là sẽ tìm đến hỏi, đến lúc đó cứ đúng sự thật là ."
Vạn Thanh Lam trợn tròn mắt, oang oang :
“Chiều nay đến nữa ư??"
Mọi nhao nhao về phía , Vạn Thanh Lam vẻ mặt áy náy , sầm mặt ghé sát Cố Nguyệt Hoài:
“Cậu xin nghỉ như uống nước , cứ thế mà tổ trưởng ?
Cậu việc cho , thua Lưu Tường đấy!"
Cố Nguyệt Hoài mỉm :
“Người cũng , còn thể thua ?
Hơn nữa, cái chức tổ trưởng hứng thú, thể tự cố gắng, đợi đến lúc lên vị trí tổng biên tập , cũng dễ bao che cho ?"
Vạn Thanh Lam tài, tính cách cũng , nếu thực sự nỗ lực, thể tiếp quản vị trí của Ngụy Lạc thật.