Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 404
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:35:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy Lạc khẽ :
“Cô thì , về sớm một chút."
Cố Nguyệt Hoài đôi mắt cong cong, :
“Em chủ biên là nhất mà."
Cô thích Ngụy Lạc, thực với tính cách của cô, hiếm khi bộc lộ khía cạnh mềm yếu mặt khác, nhưng với Ngụy Lạc cô hề thấy gò bó chút nào, trái còn thấy thoải mái hơn so với khi ở cùng Lâm Cẩm Thư.
Ngụy Lạc mỉm lắc đầu, khẽ gõ lên trán cô.
Chuyện chính xong, Ngụy Lạc nhíu mày, thôi:
“Tiểu Cố, chuyện ..."
Cố Nguyệt Hoài im lặng giây lát, :
“Chủ biên yên tâm, em sẽ với khác ."
Nghe , Ngụy Lạc khổ một tiếng:
“ sợ cô với khác?
Nhật báo Quần chúng chúng ai là tên khốn đó chứ?
là, nếu cô gặp Lý Nguyên thì hãy tránh xa , ..."
Ngụy Lạc dường như chút khó mở lời, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t:
“Nhân phẩm kém, từng hãm hại các cô gái nhỏ."
Cố Nguyệt Hoài ngẩn , đôi mắt đau khổ của Ngụy Lạc, nên gì để an ủi cô .
Lý Nguyên tuy tuổi nhưng ăn mặc bóng bẩy, tướng mạo cũng đoan chính, thể thấy lúc trẻ là tuấn tú.
Gặp tra nam là chuyện bình thường, kiếp cô cũng Nhậm Thiên Tường hại khổ nửa đời đầu, nhưng đó vẫn gặp Yến Thiếu Ngu, cứu rỗi nửa đời của cô, cho nên, một đời khi đến cuối cùng, ai kết quả sẽ .
Đương nhiên, những lời mà do một cô gái mười bảy mười tám tuổi như cô với Ngụy Lạc thì rõ ràng là kỳ quái, chuyện để bản cô tự ngộ , nhưng nghĩ đến Lý Nguyên mới đắc ý rời , cô thấy Ngụy Lạc cả đời e rằng cũng thoát khỏi vũng bùn .
Ngụy Lạc thấp giọng :
“ thấy ánh mắt cô đúng lắm, gặp thì hãy đường vòng."
Cố Nguyệt Hoài đáp lời, suy nghĩ một chút, hỏi:
“Chủ biên một con?"
Ngụy Lạc sửng sốt, theo bản năng gật gật đầu:
“Phải, một đứa con trai, ?"
Cố Nguyệt Hoài liếc cô một cái, ánh mắt trầm lắng :
“Tính theo tuổi của chủ biên, con trai chắc tuổi cũng còn nhỏ nữa, những đạo lý nên hiểu chắc cũng đều hiểu , bà cứ mãi giấu giếm thằng bé, để Lý Nguyên hết đến khác tới tống tiền, là lý trí chút nào."
“Chủ biên vì con trai mà hy sinh bao nhiêu năm qua, việc mù quáng chịu đựng thực sự là cho thằng bé ?"
“Bà từng nghĩ qua, nếu một ngày thằng bé những chuyện , sẽ thế nào ?"
“Thằng bé sẽ thấy tội , sẽ thấy với bà, cảm thấy đều là vì nên mới khiến bà trở nên hèn mọn và tuyệt vọng như , đến lúc đó, thằng bé cũng khó tránh khỏi sẽ nảy sinh một ý nghĩ cực đoan, chừng ngay cả thấy bà cũng thấy đau khổ."
“Bà nên hết chuyện cho con trai , một mặt thể chấm dứt sự quấy rầy của Lý Nguyên, mặt khác cũng thể để con trai bà thực sự trưởng thành, trở thành bảo vệ bà, hơn nữa bà cũng cuộc sống của riêng chứ, chẳng lẽ cả đời cứ như ?"
“Chủ biên, hy vọng bà hãy suy nghĩ kỹ."
Giọng điệu Cố Nguyệt Hoài nhanh chậm, để Ngụy Lạc thấy đường đột, cũng để cô nảy sinh cảm giác cô đang bao đồng, mặc dù từ khoảnh khắc cô mở miệng coi như là vượt quá giới hạn , nhưng cô vẫn giúp cô một tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-404.html.]
Mười năm , Ngụy Lạc thể dũng cảm đề nghị ly hôn, đủ để thấy cô là một phụ nữ thời đại mới, mà cô thể nổi bật giữa đám đàn ông để trở thành chủ biên của Nhật báo Quần chúng, cũng chứng minh năng lực của cô .
Một phụ nữ xuất sắc như mà tra nam kéo chân cả đời, thật sự khiến đành lòng.
Ngụy Lạc quả nhiên lời của cô cho d.a.o động, sắc mặt tái nhợt, thần tình phiêu hốt, giống như đang nghiêm túc suy nghĩ lời cô .
Cố Nguyệt Hoài gật đầu với Ngụy Lạc, xoay rời khỏi văn phòng.
Ngụy Lạc ngẩn ngơ theo bóng lưng cô xuất thần, mím môi, ánh mắt dần trở nên kiên định hơn một chút.
Khi Cố Nguyệt Hoài trở tổ ba, liền thấy Vạn Thanh Lam đang bản thảo đăng báo .
Cô và Hoàng Bân Bân khôi phục bình thường, cả hai đều vùi đầu công việc.
Cố Nguyệt Hoài khẽ vỗ vai Vạn Thanh Lam:
“Chuyện giao cho nhé."
“Yên tâm , bảo đảm các thất vọng !"
Vạn Thanh Lam đầu cũng ngẩng lên, cây b.út trong tay xèn xẹt hạ xuống, từng dòng chữ hiện mặt giấy, đối với chuyện nhà Cố Nguyệt Hoài, cô dốc hết một trăm hai mươi phần tâm sức.
Thời gian buổi sáng trôi qua trong nháy mắt.
Vạn Thanh Lam vươn vai, sang với Cố Nguyệt Hoài:
“Trưa nay tụi ăn cái gì đây?"
Cố Nguyệt Hoài cũng kén chọn, tùy ý :
“Ăn bát mì ."
“Ừm, thôi."
Vạn Thanh Lam gật gật đầu, tranh thủ lúc Hoàng Bân Bân còn kịp phản ứng, nắm c.h.ặ.t cánh tay Cố Nguyệt Hoài chạy xa, Hoàng Bân Bân cầm một xấp bản thảo trong tay, bóng lưng chạy trốn của Vạn Thanh Lam, khổ lắc đầu.
Hai cùng đến tiệm cơm quốc doanh, gọi hai bát mì hoành thánh.
Lương thực khan hiếm, việc kinh doanh của tiệm cơm quốc doanh cũng trở nên đìu hiu, đây đông nghìn nghịt, giờ qua cũng chỉ lèo tèo hai bàn khách, xuống, Vạn Thanh Lam thở phào một cái, cầm cốc nước bàn ực ực uống cạn một cốc.
Cố Nguyệt Hoài liếc cô một cái, thong thả uống một ngụm nước:
“Sợ Bân Bân đến thế ?"
Vạn Thanh Lam nặng nề lắc đầu, thở dài :
“Cũng là sợ, chỉ là cảm thấy ở bên cạnh cứ thấy căng thẳng thế nào , rõ ràng cũng chẳng gì sai, nhưng mối quan hệ của hai cứ thể giống như nữa."
Giọng điệu cô chút bất đắc dĩ, cũng chút mờ mịt.
Đuôi lông mày Cố Nguyệt Hoài nhếch lên:
“Không định đáp ?"
Vạn Thanh Lam mím môi, thấp giọng :
“Mình từ chối ."
Nói xong, cô cụp mắt xuống, tâm thần bất định :
“Vốn dĩ cũng là cùng đường, hai chúng hợp , định tìm một thành thật trung hậu, thuận mắt là , phân biệt thành phố nông thôn, chỉ cần thích là ."
“Hoàng Bân Bân tuy thấy nhân phẩm , cũng thuận mắt, nhưng quá , ngược cảm giác đó."
“Chuyện tình cảm thể cứ mơ mơ màng màng mà quyết định chứ?
Cậu xem cả và chị Bạch Mai kìa, tình cảm hai bao, hơn nữa chị còn một cô em chồng như nữa, ôi, cùng là mà mệnh khác quá, thật đáng ngưỡng mộ."