Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-02-18 13:27:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe , Trần Nhân giọng sắc lẹm :
“Gả cho trai em?
Để cô mơ giữa ban ngày !
Đời chỉ cần em ở đây, Cố Nguyệt Hoài đừng hòng bước chân cửa nhà họ Trần chúng em!"
Nói , Trần Nhân giật lấy một nắm cỏ bám đầy bùn đất, hung hăng ném xuống chân Cố Nguyệt Hoài.
Trên môi Điền Tĩnh lướt qua một nụ dễ nhận , nữ phụ độc ác Trần Nhân trong cuốn tiểu thuyết quả nhiên ngu xuẩn, chỉ cần khơi gợi một chút, cô sẽ lập tức xông tìm sự khó chịu cho Cố Nguyệt Hoài.
Cô chỉ cần duy trì hình tượng đóa hoa sen trắng lương thiện dịu dàng của , cần cái b-ia đỡ đ-ạn gây oán hận đó.
Cố Nguyệt Hoài dừng bước, rũ mắt vết đất bám đôi giày vải của , đột nhiên thở dài một tiếng.
Cô thực sự chút hiểu, hạng não như Trần Nhân, kiếp rốt cuộc tại cô cô kìm kẹp khắp nơi?
Chỉ vì một tên Trần Nguyệt Thăng r-ác r-ưởi?
Chậc, cũng xứng?
Chẳng lẽ thực cô hạ bùa mê thu-ốc lú gì ?
Mắt mù ?
Chương 32 Trần Nhân đ-ánh !
Trần Nhân thấy Cố Nguyệt Hoài phản ứng, chỉ coi như lời của tác dụng.
Cô tiến lên vài bước, giật một nắm cỏ ném lên Cố Nguyệt Hoài, lạnh :
“Có những vẫn nên ít mơ ban ngày thì hơn, cũng soi gương xem, b-éo , còn bay lên cành cao phượng hoàng?"
Cố Nguyệt Hoài đột nhiên chuyển động, cô loạng choạng một cái, ngã bệt xuống đất, nhưng vò gốm trong tay vẫn kẹp chắc chắn bình .
Hành động của cô chật vật, nhưng cái miệng để yên, hét lên:
“Đ-ánh !
Trần Nhân khắc nghiệt với đồng chí giai cấp !"
Trần Nhân Cố Nguyệt Hoài ăn vạ lộ liễu như , mặt trắng bệch , cảnh tượng quen thuộc một nữa kéo cô cơn ác mộng.
Cô ch-ết cũng quên ngày hôm đó cô lập ai giúp đỡ, kéo lên đại đội phê bình.
Môi cô run rẩy một chút, lùi hai bước, phòng , một chân dẫm lên mu bàn chân của Điền Tĩnh, dẫm lên đôi giày vải trắng của cô một dấu chân đen sì.
Điền Tĩnh đau đớn, hung hăng đẩy Trần Nhân một cái, bản cũng bộ ngã xuống.
Cố Nguyệt Hoài cảnh tượng náo nhiệt , đuôi lông mày nhướn lên, thú vị, thú vị, chuyện càng lúc càng thú vị .
Các xã viên đang lao động trong ruộng sớm mệt mỏi rã rời cả thể xác lẫn tinh thần, khó khăn lắm mới gặp cảnh tượng náo nhiệt thể việc lười nhác thì thể bỏ qua?
Từng một quăng cuốc sang một bên, đầy vẻ phẫn nộ chạy về phía .
“Trần Nhân đ-ánh ?
Nó thả từ đại đội ?"
“Hì hì, ông đội trưởng dân binh đúng là khác hẳn."
“Lôi Đại Chùy suốt ngày vênh váo tự đắc, ở trong đội đều hất hàm sai khiến, đều quan là để phục vụ nhân dân, ông phục vụ cái gì cho chúng ?
Loại sớm nên báo cáo lên công xã để trị tội !"
“..."
Các xã viên ai mù cả, nhà họ Trần dựa mối quan hệ của Lôi Đại Chùy mà năm nào cũng là hộ dư lương thực, ai mà đỏ mắt?
Lương thực rau quả trong đội chỉ bấy nhiêu, chia cho nhà họ Trần thêm một phần thì mỗi nhà họ lấy ít , đây cha con Trần Khang, Trần Nguyệt Thăng danh tiếng , gặp đều chỉ thể nịnh nọt, nhưng bây giờ khác .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-39.html.]
Trần Nhân lãng phí lương thực, khắc nghiệt với đồng chí giai cấp, Trần Nguyệt Thăng cũng tùy ý đ-ánh đ-ập khác, cả hai đều vấn đề về đạo đức.
Gia đình như họ mà cũng thể hộ dư lương thực, ai thể nuốt trôi cục tức ?
Các xã viên chỉ mong nhà họ Trần gặp họa.
Điền Tĩnh nhút nhát đám đông đang phẫn nộ, nhỏ giọng :
“Không, như , Tiểu Nhân đ-ánh Cố Nguyệt Hoài, là cô tự ngã đấy."
Trần Nhân vốn dĩ Điền Tĩnh hung hăng đẩy một cái, cả hai bàn tay đều cọng cỏ khô đ-âm , đau đến lợi hại, cô , cũng dỗi nữa, dậy, khoác tay Điền Tĩnh như chị em thiết.
Cô :
“ thế đúng thế, và chị Điền Tĩnh đang đây chuyện, Cố Nguyệt Hoài đột nhiên giả vờ ngã, là đ-ánh cô , ai thấy?
hỏi xem ai thấy?
Ai thấy đ-ánh cô nào?"
Xung quanh im bặt, đều bận việc, ai rảnh mà xem đàn bà đ-ánh nh-au?
Trần Nhân thấy đều im như thóc, trong lòng đắc ý, mặt cũng tự chủ mà lộ , cô hì hì :
“Cố Nguyệt Hoài bình thường bao giờ xuống đồng ?
Cô chính là cố ý tới tìm rắc rối cho đấy!"
Điền Tĩnh lạnh lùng quan sát, cô Trần Nhân, sẽ để Cố Nguyệt Hoài trở .
đúng lúc , Trần Nhân như vẽ rắn thêm chân, giơ hai bàn tay đ-âm đầy cọng cỏ khô lên:
“Mọi vết thương tay , chính là do Cố Nguyệt Hoài đấy!
Cô chuyên môn tới báo thù !"
Điền Tĩnh nhíu mày, lặng lẽ giữ cách với Trần Nhân.
Lý trí mách bảo cô câu , nhưng rốt cuộc ở thì cô .
Các xã viên Điền Tĩnh và Trần Nhân, Cố Nguyệt Hoài đang ngã đất, bàn tán xôn xao, tin Trần Nhân, tin Cố Nguyệt Hoài, cũng la hét đòi tìm Hoàng Phượng Anh tới điều chỉnh mâu thuẫn.
Trần Nguyệt Thăng lúc cũng thấy tiếng động chạy tới, thậm chí thèm liếc Cố Nguyệt Hoài lấy một cái, ngược nắm lấy tay Điền Tĩnh, kiểm tra một lượt từ xuống , thấy cô thương mới thở phào nhẹ nhõm.
Còn về Trần Nhân, cô em gái cũng nhận sự quan tâm của Trần Nguyệt Thăng.
Mặt Trần Nhân sa sầm xuống, trong lòng bắt đầu chút ý kiến với Điền Tĩnh, cái còn bước chân cửa mà trai cô còn thấy cô em gái nữa , nếu mà bước cửa , trong nhà gì còn chỗ cho cô nữa?
“Có chuyện gì thế?
Bây giờ đang là giờ , náo loạn cái gì?
Đều kiếm công điểm nữa ?"
Trần Nguyệt Thăng trầm giọng quát.
Khi lời , mắt chằm chằm Cố Nguyệt Hoài, rõ ràng chỉ trích chỉ một cô.
Cố Nguyệt Hoài thở dài, chậm rãi từ đất lên, cô nhẹ nhàng phủi lớp đất , như :
“Thôi bỏ , hôm nay chủ nhiệm Hoàng nhà, chẳng ai đòi công bằng cho cả."
Cô một câu bóng gió, định rời .
Trần Nguyệt Thăng để ý thấy ánh mắt kỳ quặc của các xã viên xung quanh, gọi giật Cố Nguyệt Hoài , lạnh lùng :
“Có chuyện gì cô cứ , với tư cách là tiểu đội trưởng của đại đội sản xuất chúng , chẳng lẽ giải quyết nổi một chuyện đàn bà cãi nhỏ nhặt ?"
Lần đường đột đ-ánh Nhậm Thiên Tường, nếu mang theo thu-ốc mê, chứng cứ rành rành, e là chức vị tiểu đội trưởng thực sự bí thư cách chức , việc vạn thể lỗ mãng như nữa.