Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 374

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:34:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai họ là đang giả vờ hồ đồ những điều quá rõ ràng, còn những khác đều kinh ngạc bởi chuyện “nữ y tá bệnh viện huyện treo cổ".”

 

Vào thập niên 70, tốc độ lan truyền thông tin nhanh lắm, chuyện vẫn tờ Nhật báo Quần chúng đưa tin, hiện tại mới chỉ là một tin đồn vỉa hè, bất chợt Cố Nguyệt Hoài khui , ngay lập tức thu hút sự chú ý của .

 

Bạch Mai Cố Nguyệt Hoài, Hoàng Thịnh, trong lòng thắt , dường như hiểu lời của hai .

 

Sắc mặt cô ngay lập tức trắng bệch như tờ giấy, Hoàng Thịnh với ánh mắt căm hận, sợ hãi.

 

Một đàn ông ý đồ với cô, vì sự năm bảy lượt khước từ của cô, nên mới vươn đôi bàn tay độc ác sang khác, khiến đồng nghiệp trẻ tuổi của cô ôm lòng cam chịu mà treo cổ trong phòng bệnh của bệnh viện.

 

dám tưởng tượng, nếu theo lời bố mà ở bên Hoàng Thịnh, thì liệu ch-ết là cô ?

 

Ý nghĩ khiến cô lạnh cả , mồ hôi lạnh trán chảy ròng ròng, lòng bàn tay cũng ướt đẫm, nhịp tim lúc nhanh lúc chậm.

 

Đổi là cô gặp chuyện như , cô cũng chắc chắn cách nào giữ bình tĩnh, lẽ sẽ chọn một phương thức cực đoan hơn để giải tỏa nỗi kinh hoàng và oán hận trong lòng, càng nghĩ cô càng cảm thấy da đầu tê dại.

 

Tống Kim An cũng ngốc, thấy những lời ám chỉ của Cố Nguyệt Hoài, khỏi nhíu mày sang Hoàng Thịnh.

 

Anh và Hoàng Thịnh quen lâu, đương nhiên tính khí thế nào, nghĩ đến việc một nữ y tá treo cổ, sắc mặt cũng chút khó coi, họ xuống nông thôn để tìm phụ nữ gây chuyện, nếu Hoàng Thịnh thực sự chuyện như , chắc chắn sẽ gây náo loạn.

 

Hoàng Thịnh đương nhiên cũng tính nghiêm trọng của chuyện , mặc dù xử lý xong xuôi, nhưng tật giật nên khó tránh khỏi tự nhiên.

 

Anh bắt gặp ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm của Cố Nguyệt Hoài, thở khựng , rời luôn:

 

“Thôi thôi, nó, đen đủi thật!"

 

Hoàng Thịnh c.h.ử.i bới rời , cũng khiến trận ẩu đả kết thúc một cách đầu voi đuôi chuột.

 

Vương Phúc thở dài lắc đầu:

 

“Được , giải tán thôi, giải tán ."

 

Ông xong, chắp hai tay lưng, rời khỏi điểm thanh niên tri thức.

 

Tống Kim An im lặng một lúc, vốn dĩ định tiến lên chuyện với Cố Nguyệt Hoài, nhưng cô từ đầu đến cuối hề lấy một cái, là thái độ coi như lạ, như cũng cách nào mặt dày mà tiến lên .

 

Cố Nguyệt Hoài sang Cố Đình Hoài, đang cúi đầu, bộ dạng hối như sai chuyện gì đó.

 

Cô lắc đầu, bình tĩnh :

 

“Về nhà."

 

Bạch Mai mấp máy môi, còn kịp đỡ cho Cố Đình Hoài thì theo Cố Nguyệt Hoài về , cô nghĩ ngợi một hồi nghiến răng theo, cũng vội về nhà nữa, Lôi Nghị, Kim Xán và Uông T.ử Yên cũng đồng loạt theo.

 

Một nhóm rầm rộ trở về nhà, bước thấy Cố Chí Phượng đang đầu giường đất trầm ngâm suy nghĩ.

 

Cố Tích Hoài thì cạnh ông, nhíu mày :

 

“Bố, như , cả là thẳng tính, thích đồng chí Bạch Mai thì chắc chắn sẽ thích khác , chúng thể ghép duyên bừa bãi , Nguyệt Hoài chắc chắn cũng sẽ đồng ý ."

 

Cố Chí Phượng thở dài, khổ :

 

“Anh cả con tuổi tác cũng còn nhỏ nữa, những năm qua bố từng lo lắng cho nó, giờ bằng lòng gả cho nó , trong lòng bố cũng thấy mừng .

 

Lão Tam, con đừng nữa, bố thực sự cảm thấy đấy."

 

Động tác xoay quả óc ch.ó trong tay ông dừng , chân thành :

 

“Lệ Lệ tuy xinh lắm nhưng tính tình , dáng cao ráo, quan trọng nhất là , còn quen với con từ nhỏ, gả nhà cũng tệ."

 

Cố Tích Hoài lắc đầu:

 

“Bố, nếu Lệ Lệ mà thì bố nghĩ cả đến tuổi còn lấy vợ ?"

 

Cố Chí Phượng vươn cổ :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-374.html.]

“Đó là vì nhà đây nghèo quá, con gái nhà lành nào thèm ngó ngàng tới?

 

Nhờ con gái trở thành xã viên ưu tú, danh tiếng nhà lên , lương thực dư dả , cưới vợ cho con cũng khó nữa."

 

Lời hai dứt, Cố Nguyệt Hoài cũng vén rèm bước .

 

Cô liếc Cố Chí Phượng, trong lòng thấy cạn lời:

 

“Bố, dì Mỹ Hoa gì với bố thế?"

 

Cố Chí Phượng ngượng nghịu, ngoài một cái:

 

“Con về , cả con ?"

 

Cố Nguyệt Hoài chỉ phía :

 

“Nửa, phía kìa, đ-ánh nh-au ."

 

“Đ-ánh nh-au??"

 

“Anh cả đ-ánh nh-au ?"

 

Cố Chí Phượng và Cố Tích Hoài đồng thanh hét lên, khá là ngạc nhiên, từ nhỏ đến lớn Cố Đình Hoài chín chắn, trong nhà luôn đảm nhận trách nhiệm của một cả, việc gì cũng chừng mực, chuyện đ-ánh nh-au từng xảy bao giờ.

 

Trong lúc chuyện, nhóm Cố Đình Hoài và Bạch Mai cũng nhà.

 

Vừa thấy Cố Đình Hoài mang theo khuôn mặt bầm dập , Cố Tích Hoài há hốc mồm:

 

“Lợi hại thật đấy cả!"

 

Cố Chí Phượng thì nhíu mày:

 

“Sao đ-ánh nông nỗi ?

 

Đ-ánh nh-au với ai?"

 

Cố Đình Hoài che mặt, lầm bầm rõ tiếng:

 

“Không , đau , đừng hỏi nữa."

 

Cố Chí Phượng rõ ràng là dễ qua mặt như , ông đặt quả óc ch.ó trong tay xuống, nghiêm nghị :

 

“Rốt cuộc là chuyện gì?"

 

Từ nhỏ ông giáo d.ụ.c con cái, bao giờ dạy chúng dùng bạo lực thế , đột nhiên đ-ánh nh-au chắc chắn nguyên nhân, nếu cứ để lấp l-iếm cho qua chuyện, thì gặp chuyện giải quyết đ-ánh nh-au thì ?

 

Cố Đình Hoài suy nghĩ một lát, định bịa một lý do thì Bạch Mai bất ngờ tiến lên chắn mặt .

 

“Chú ạ, xin chú, Cố đ-ánh nh-au đều là vì cháu."

 

Bạch Mai c.ắ.n môi, cảm thấy hổ thẹn, nhưng Cố Đình Hoài vì cô mà thương, cô trở về còn trách mắng.

 

Vì gia đình từ nhỏ hòa thuận nên lòng can đảm của cô thực lớn, lúc sẵn sàng đủ lên tâm ý của cô .

 

Cố Chí Phượng sững sờ, ngẩng đầu Cố Đình Hoài, gớm, vì phụ nữ mà đ-ánh nh-au ?

 

Hồi trẻ ông cũng coi như tinh thông đủ thứ võ nghệ, nhưng cũng bao giờ vì phụ nữ mà đ-ánh nh-au cả, khá lắm.

 

Cố Chí Phượng khẽ ho một tiếng, nở một nụ :

 

“Không , bảo vệ phụ nữ là chuyện nên , gì cả."

 

Bạch Mai thở phào nhẹ nhõm, nghĩ đến cảnh tượng Cố Đình Hoài vì bảo vệ cô mà dốc hết sức xông lên đ-ánh nh-au với Hoàng Thịnh, lòng cô bỗng tĩnh , nghiêm túc :

 

“Chú ạ, chú thể đồng ý cho cháu và Cố tìm hiểu ạ?"

 

 

Loading...