Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 348
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:32:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô vẻ mặt chấn động Cố Nguyệt Hoài, hốc mắt run rẩy, là vì cô điều cô nghĩ nhưng dám , là thấy lời thật sự quá đại nghịch bất đạo, nhất thời lên tiếng.”
“Người như Hoàng Thịnh, nghĩ đối với mấy phần chân tâm?"
“Đã là đến hỏi thăm tớ, tớ cũng thật với , là Kinh thành, tuy rằng xuống nông thôn cắm đội ở đây, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ về, sẽ định cư ở đây .
Cậu nghĩ lúc đó mang về cùng ?"
“Người lòng hẹp hòi, coi thường nhà quê, những lời đó với bố chẳng qua là coi như cá để vờn thôi."
“Tớ rõ hơn nhé, bố tham tài, Hoàng Thịnh chỉ cần tung một chút mồi nhử, bày tỏ sự hứng thú với một cách thích hợp, sẽ buộc c.ắ.n câu thôi, hiểu ?"
“Muốn sống thì hãy tránh xa , luôn luôn giữ sự cảnh giác."
Giọng của Cố Nguyệt Hoài trong trẻo như nước, mang theo hương vị cảnh báo.
Bạch Mai c.ắ.n môi, chút ảm đạm:
“Nếu bố tớ đồng ý, tớ quyền lựa chọn."
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, thương cho sự bất hạnh nhưng cũng giận cho sự chịu đấu tranh của cô .
“Hiếu thảo là chuyện gì cũng phục tùng, tớ hy vọng thể hiểu điểm .
Những năm qua kiếm tiền nuôi gia đình, bản nó coi là một sự báo đáp , cần thiết đem nửa đời của đ-ánh đổi đó."
“Có những chuyện như uống nước, nóng lạnh tự , tớ cũng hết , tự hiểu là ."
Cố Nguyệt Hoài tự vấn và Bạch Mai cũng coi là bạn tâm giao, lời đến đây là quá giới hạn , thêm nữa e rằng sẽ gây tâm lý phản nghịch của cô , khiến cô cảm thấy cô đang cố tình bôi nhọ bố nuôi của .
Bạch Mai nghiêm túc suy nghĩ một hồi, hồi lâu mới :
“Cảm ơn , Nguyệt Hoài."
Cố Nguyệt Hoài cho là đúng mà gật gật đầu:
“Không cần khách sáo như .
, còn định dạo chợ phiên nữa ?
Tớ e là thể cùng , đối tượng của tớ mai xa, tớ giúp thu dọn hành lý, nên cùng ."
Bạch Mai ngạc nhiên, đó như nhớ điều gì, tò mò hỏi:
“Đối tượng?
Là đồng chí ?"
Cố Nguyệt Hoài hào phóng gật đầu:
“ ."
Cô , thần sắc chút hâm mộ, đó khẽ thở dài một tiếng :
“Tớ cũng dạo nữa, hôm nay là đặc biệt qua đây tìm thôi, phiền Nguyệt Hoài, tớ tới tìm nhé."
Cố Nguyệt Hoài đôi lông mày lạc lõng của cô , nhớ tới những chuyện rắc rối trong nhà cô , trầm ngâm :
“Cũng vội ngay, trời còn sớm, ở ăn bữa cơm tối , tớ cũng chuyện hỏi đấy."
Bạch Mai dường như ngẩn một lúc, lẩm bẩm:
“Có, thể chứ?"
Chương 295 Cô mang theo 'bàn tay vàng' mà đến
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày, giọng điệu chắc nịch:
“Đương nhiên thể, chúng là bạn ?"
Bờ môi Bạch Mai khẽ run, đó gật đầu thật mạnh:
“, chúng là bạn!
Vậy định nấu cơm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-348.html.]
Tớ giúp ."
Cô đưa tay lau quẹt mắt một cái, nhảy xuống giường lò đến bên bếp lò, xắn tay áo :
“Tớ việc nhanh nhẹn lắm, thế , nấu cơm, tớ giúp nhóm lửa ?"
Cố Nguyệt Hoài cô một cái, gật đầu :
“Được."
Bạch Mai là một mấy tự tin, sự áp bức trong thời gian dài khiến cô chút nhân cách lấy lòng khác.
Rõ ràng là giao tình với cô sâu đậm lắm, nhưng chỉ cần cô biểu lộ một chút thiện ý, cô hận thể móc cả tim gan cho xem.
Nghe thấy Cố Nguyệt Hoài đồng ý, Bạch Mai thở phào nhẹ nhõm, xuống chiếc ghế nhỏ, nhặt củi đất đưa cửa lò.
Bạch Mai ngẩng đầu Cố Nguyệt Hoài:
“ Nguyệt Hoài, bảo cũng chuyện hỏi tớ, là chuyện gì ?"
Nhắc đến chuyện , trong đôi mắt đen láy của Cố Nguyệt Hoài phủ lên một tầng nghiêm túc:
“Là chuyện bác sĩ, tớ suy nghĩ , trong những tớ quen thì là gần gũi nhất với nghề bác sĩ, trong đó chuyện gì cần lưu ý ?"
“Bác sĩ?"
Bạch Mai sửng sốt một chút, đó trong mắt loé lên sự thất lạc khó hiểu.
Tuy nhiên, sự thất lạc đó duy trì quá lâu, cô nén chút tự nhiên trong lòng, :
“Sở dĩ tớ thể y tá là nhờ bác sĩ chân đất của đại đội Phàn Căn chúng tớ."
Dứt lời, Bạch Mai đem hết trải nghiệm của cho Cố Nguyệt Hoài để cô lấy đó tham khảo.
Bác sĩ chân đất của đại đội Phàn Căn hề đơn giản, ông tuổi tác nhỏ, cũng là đào tạo từ khi chế độ mới, mà là bản lĩnh thực sự.
Thế kỷ ông từng học đồ cho đại phu trong tiệm thu-ốc, những bệnh đau nhức thông thường đều thể xem sơ qua.
Thế đạo biến đổi, khi chế độ mới, ông đảm nhận chức vụ bác sĩ chân đất tại đại đội Phàn Căn.
Thật , Bạch Mai là đứa trẻ bỏ rơi ông phát hiện , nhưng ông chỉ là một độc , cũng chăm sóc trẻ con, nên mới đem Bạch Mai giao cho nhà họ Bạch.
Khi đó vợ chồng nhà họ Bạch mới cưới, con, thấy Bạch Mai sinh đáng yêu nên cũng từ chối.
Mặc dù Bạch Mai đưa cho nhà họ Bạch, nhưng vị bác sĩ chân đất vẫn thỉnh thoảng quan tâm cô .
Lúc nhỏ, vì con cái nhà họ Bạch đông dần lên, cảnh ngộ của Bạch Mai ở nhà họ Bạch trở nên vô cùng lúng túng, thường xuyên chỉ nắm một củ khoai lang coi như lương thực cả ngày.
Vị bác sĩ chân đất cũng từng tranh chấp với vợ chồng nhà họ Bạch, đòi Bạch Mai nhưng tác dụng.
Bạch Mai tuy con đẻ nhưng lớn lên xinh , vợ chồng nhà họ Bạch thể để cô ?
Bác sĩ chân đất cảm thấy chính hủy hoại cả đời Bạch Mai, nên luôn nhân lúc cô đói bụng mà đưa cô lên núi hái thu-ốc, thực chất là giấu màn thầu hoặc bánh bao trong gùi thu-ốc.
Thời thiếu niên Bạch Mai chính là sống sót nhờ sự tiếp tế như .
Nói đến đây, giọng điệu Bạch Mai chút nghẹn ngào:
“Ông nội Tạ là , cũng dạy tớ nhiều thứ."
Im lặng một lúc, Bạch Mai hít hít mũi, giọng điệu khôi phục bình thường.
Cô tự giễu:
“Tiếc là tớ thiên phú học y, bao nhiêu năm cũng chỉ học chút da lông, tiêm cho bệnh nhân một mũi, phối chút thu-ốc nhức đầu sổ mũi thì , chứ bảo khám bệnh thực sự thì dám.
Có thể một y tá tớ cũng mãn nguyện ."
Bạch Mai khựng , hỏi:
“Nói nhiều như , vẫn hỏi , Nguyệt Hoài, tại bác sĩ?"
Cố Nguyệt Hoài giọng điệu bình thản :
“Thì hỏi thôi, dù cũng là một nghề nghiệp đáng kính trọng, tớ thấy tò mò."