Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 323
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:29:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tối hôm qua công an tìm đến bệnh viện, đưa Điền Tĩnh về đồn công an để lập án điều tra.
Điền Tĩnh hiện giờ bệnh nặng, căn bản thể rời khỏi bệnh viện , cô còn bám lấy , khiến cho .”
Anh nội tình, hiểu rằng Điền Tĩnh trong chuyện cũng là một hại.
Mặc dù cô thực sự hành vi quá khích vách núi, khiến Cố Nguyệt Hoài rơi xuống dốc nghiêng, nhưng đó cô cũng đ-âm một nhát, giờ cũng mất trí nhớ .
Oan oan tương báo bao giờ mới dứt, Cố Nguyệt Hoài nhân lúc cô mất trí nhớ mà báo án, bản hành động đó là thừa nước đục thả câu .
Ý kiến của là để Điền Tĩnh nghỉ ngơi thêm vài ngày, đợi tâm trạng bình định mới đồn công an, lúc đó nhất định sẽ ngăn cản.
Dù cái mạng của cô cũng là tốn bao công sức cứu về, thể cứ thế phủi tay quản chứ?
, cảm thấy Điền Tĩnh phiền, thậm chí vì cô mà còn hiềm khích với Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu, nhưng thật sự nỡ tổn thương bất kỳ ai, đặc biệt là trong tình hình thấu hiểu nội tình như thế , chuyện trái với lương tâm mà khoanh tay .
Sáng sớm qua đây hỏi , Cố Nguyệt Hoài đến, bây giờ Điền Tĩnh ngủ , mới tranh thủ chạy qua một chuyến nữa.
Công an nể tình bệnh tình của Điền Tĩnh quả thực định nên mới cưỡng chế đưa , nhưng chuyện nếu định luận, bọn họ chắc chắn sẽ còn .
Nghĩ đến mỗi thấy công an là Điền Tĩnh sợ hãi la hét ầm ĩ, Tống Kim An cảm thấy vô cùng đau đầu.
Thần sắc Cố Nguyệt Hoài lạnh xuống, cô đến bên cạnh Yến Thiếu Ngu, cũng thèm Tống Kim An một cái, :
“Hôm nay về sớm một chút, và Thiếu Ngang ăn gì, mua, mua xong là về nhà ."
Nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài, Tống Kim An ngẩn , những lời lẽ vốn chuẩn sẵn cư nhiên đều nữa.
Yến Thiếu Ngu cũng Tống Kim An nữa, với Cố Nguyệt Hoài:
“Mua tùy tiện chút gì đó , sớm về sớm."
“Vâng."
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, trực tiếp lướt qua Tống Kim An, xuống lầu.
Tống Kim An nghiến răng, định đuổi theo nhưng Yến Thiếu Ngu ngăn .
Anh nhạt giọng :
“Xem tính tình của cô vẫn nắm thấu .
Chuyện của Điền Tĩnh định luận , công an với ?
Cô cho dù tù vì tội g-iết thì cũng chịu trách nhiệm vì lối sống đoan chính.
Cô dường như m.a.n.g t.h.a.i , là bảo bác sĩ phụ khoa kiểm tra kỹ cho cô ."
Nghe , Tống Kim An trợn mắt há mồm, vẻ mặt đầy chấn động.
Điền Tĩnh m.a.n.g t.h.a.i ?
Tin tức tựa như một tiếng sét đ-ánh giữa trời quang, khiến đờ đẫn nửa ngày nên lời.
Một lúc , hồi thần , sắc mặt nghiêm trọng lắc đầu:
“Điều là thể nào, l.ồ.ng ng-ực cô thương, bác sĩ tiêm thu-ốc mê, phẫu thuật cho cô , nếu thực sự m.a.n.g t.h.a.i thì đứa trẻ cũng giữ ."
Yến Thiếu Ngu nhướng mày, cho là đúng mà :
“Ồ, m.a.n.g t.h.a.i là phúc khí của cô , dù thì gian phu của cô vẫn đang ở đồn công an đợi đoàn tụ với cô đó.
Nếu đứa trẻ, khó tránh khỏi chịu khổ."
Tống Kim An mở miệng nữa, chuyện cái gọi là gian phu đó, tối qua lúc công an đến cũng hề nhắc tới.
Yến Thiếu Ngu dáng vẻ im lặng một lời của Tống Kim An, đôi môi mỏng mím nhẹ, :
“Về , đừng dây dưa với Điền Tĩnh nữa.
Cậu nghĩ khi cô khôi phục trí nhớ, cô sẽ tuyên truyền việc túc trực rời chăm sóc cô ở bệnh viện như thế nào?"
Tống Kim An là , thậm chí đến mức quá đáng.
Người như tâm cơ, trong mắt thế giới chỉ đen và trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-323.html.]
Cũng chính vì quá đơn thuần nên dễ khác tính kế.
Dù bọn họ cũng cùng lớn lên từ nhỏ, cũng hy vọng Điền Tĩnh bám lên hút m-áu.
Tâm niệm Tống Kim An khẽ động, ngẩng đầu về phía Yến Thiếu Ngu, định gì đó thì thấy trở phòng bệnh.
Cánh cửa phòng bệnh đóng , cũng ngăn cách luôn những lời định .
Tống Kim An tự giễu một tiếng, hít sâu một , cũng định tìm điểm đột phá từ chỗ Cố Nguyệt Hoài nữa.
Anh trở phòng bệnh của Điền Tĩnh, còn thấy tiếng lóc nức nở của Điền Tĩnh:
“Kim An?
Kim An ở ?
Em sợ lắm, mau về , em sợ quá."
Lông mày Tống Kim An nhíu c.h.ặ.t thành hình chữ xuyên (川), cố nén sự khó chịu trong lòng, đẩy cửa bước .
Điền Tĩnh vốn dĩ đang ôm đầu gối giường bệnh, thấy tiếng mở cửa, đôi mắt lập tức sáng bừng lên.
Khi rõ là Tống Kim An, cô như một con thỏ từ giường bệnh bật nhảy xuống, hóa thành một luồng gió nhào lòng Tống Kim An.
Chương 274 Cô mất trí nhớ thì
Tống Kim An lực đạo của Điền Tĩnh đ-âm trúng lùi nửa bước, miễn cưỡng vững vàng bước chân, nhưng dang tay chạm cô .
Anh nhíu mày :
“Đồng chí Điền, cô... cô thể buông tay ."
Nghe , Điền Tĩnh cả cứng đờ, ngay đó lùi một chút.
Khuôn mặt vốn g-ầy gò của cô chút thịt, gò má cũng vẻ thanh tú xinh hơn nhiều.
Lúc , mặt cô nhuốm màu ửng hồng, còn thuận tay vén lọn tóc vụn bên tai , chút ngượng ngùng liếc Tống Kim An một cái.
Tống Kim An biểu cảm thẹn thùng của cô , thần sắc càng thêm cứng ngắc.
Anh lùi nửa bước, giữ một cách an với Điền Tĩnh.
Thấy như , tim Điền Tĩnh thắt một cái.
Tống Kim An trầm ngâm một lát, sắp xếp ngôn ngữ trong lòng, rõ ràng với Điền Tĩnh.
Dù hai bọn họ cũng phi phi cố, chăm sóc lâu như là vô cùng tận trách , giờ liên quan đến chuyện đồn công an, thực sự nên tiếp tục can thiệp nữa.
Mẹ chính là việc trong cơ quan công an, cũng gây rắc rối cho các đồng chí công an.
Nghĩ nửa ngày, Tống Kim An định mở miệng thì thấy mắt Điền Tĩnh lóe lên tia lệ, vẻ mặt đau lòng .
Vốn dĩ định sắt đ-á nhắm mắt ngơ, nhưng thấy dáng vẻ của cô , vẫn nhịn mà hỏi:
“Cô thế?"
“Đau quá."
Sắc mặt Điền Tĩnh trắng bệch, ôm ng-ực, c-ơ th-ể cũng theo đó mà lảo đảo, tựa l.ồ.ng ng-ực Tống Kim An.
Tống Kim An cả cứng đờ, nhưng đưa tay đẩy Điền Tĩnh, nhíu mày :
“Cô lên giường , gọi bác sĩ."
Điền Tĩnh nhúc nhích, ngược đưa tay ôm lấy eo , vành mắt ửng hồng ngẩng đầu :
“Kim An, quản em nữa ?
Bây giờ em chỉ còn mỗi thôi, đừng rời xa em ?
Em hứa sẽ ngoan ngoãn mà, thật đấy."
Khi một cô gái xinh đáng thương bạn, dùng một giọng điệu thể coi là hèn mọn để cầu xin bạn, bạn sẽ thế nào?