Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 306
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:29:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lưu Nhị Nhĩ chỉ là một kẻ tiểu nhân ở tầng lớp đáy xã hội, tâm cơ sâu, chỉ cần dọa một chút là lộ sơ hở.”
Cố Nguyệt Hoài tự nhiên ý định mở cửa, tốc độ lục lọi càng nhanh hơn một chút.
Không qua bao lâu, bò rống lên một tiếng “mô" thật lớn, Cố Nguyệt Hoài đầu , liền thấy một chú bê con quấn trong màng t.h.a.i trượt từ bụng bò , chi chứ đầu mũi, ngôi t.h.a.i thuận hèn gì khó sinh.
Bò sinh chậm, tốc độ bê con đẩy cũng chậm.
Cố Nguyệt Hoài chạy tới truyền cho bê con một ít năng lượng chữa lành, xoay trở tiếp tục lục lọi đống cỏ khô.
Bên ngoài, động tĩnh do Lưu Nhị Nhĩ gây càng lớn hơn, còn thể thấy tiếng khiển trách bất mãn của Vương Phúc.
Khoảng mười phút , Cố Nguyệt Hoài rốt cuộc cũng tìm thấy một vũng nước đọng trong đống cỏ cao như núi, dính nhớp, tanh nồng, chắc hẳn là nước ối chảy khi màng ối vỡ, mà vũng nước đó, một chú bê con c-ơ th-ể cứng đờ đang lặng lẽ đấy.
Bê con bỏ bao lâu, c-ơ th-ể lạnh, nếu bốn chi thỉnh thoảng giật giật như thể đang hồi quang phản chiếu, thì ai cũng sẽ nghĩ chú bê ch-ết .
Cố Nguyệt Hoài dám chậm trễ, vội vàng truyền năng lượng chữa lành.
Năng lượng chữa lành của gian Tu Di cực kỳ mạnh mẽ, chẳng mấy chốc, bê con mở mắt, đôi mắt đẽ và sáng ngời, tuy nhiên, thể chất của chú bê yếu, bẩm sinh tàn tật, một chân móng, thiếu mất một đoạn, lên nổi.
Cô khẽ thở dài, đưa tay xoa xoa đầu chú bê.
Bê con dường như cũng cảm nhận là cô cứu mạng , phát tiếng kêu “mô" yếu ớt.
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày trầm tư một lát, vẫn quyết định đưa bê con trong gian Tu Di.
Bê con tàn tật thì đại đội chắc tốn công nuôi dưỡng, cho dù nuôi lớn cũng thể dùng để cày ruộng, khả năng cao là sẽ trực tiếp bán cho công xã, hoặc g-iết thịt, kết quả như nghi ngờ gì là tàn nhẫn.
vật cạnh thiên trạch, thích giả sinh tồn, đây chính là trạng thái bình thường của thế gian.
Mục đích Lưu Nhị Nhĩ giữ bê con hiển nhiên cũng là để lén nuôi dưỡng, dù xã viên đại đội đều cúi đầu thấy ngẩng đầu thấy, thể quang minh chính đại nuôi một con bò, hiện giờ đại đội đang thiếu lương thực, ý nghĩ của cần bàn cãi, chẳng qua là ăn thêm một miếng thịt mà thôi.
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, bế bê con đến bên cạnh bò .
Bò tuy vẫn đang sinh nhưng ngửi thấy thở của bê con, cũng thò lưỡi l-iếm láp màng t.h.a.i nó.
“Mô——" Bò là loài động vật cực kỳ linh tính, khi l-iếm láp bê con, cũng quên kêu với Cố Nguyệt Hoài một tiếng.
Cố Nguyệt Hoài vuốt đầu bò , khẽ :
“ sẽ cứu nó, yên tâm ."
Dứt lời, cô liền đưa bê con trong gian Tu Di.
Chương 259 Bản lĩnh thần tiên
Lưu Nhị Nhĩ đ-ập cửa thật mạnh, giọng chút hương vị khàn cả giọng:
“Cố Nguyệt Hoài!
Mở cửa!
Mau mở cửa!"
Cửa hầm chuồng bò vốn chắc chắn, suýt chút nữa là tan tành luôn.
Cố Nguyệt Hoài lạnh một tiếng, còn kịp lên tiếng thì bỗng thấy bò thả lỏng lực, cô cúi đầu , thấy bê con thuận lợi sinh , ngay đó t.h.a.i trượt , đủ cả hai cái, , Lưu Nhị Nhĩ biện giải cũng nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-306.html.]
Kiếp , bò mặc dù sinh hạ bê con nhưng vì quá yếu ớt, ngay cả màng t.h.a.i cũng tống hết ch-ết, tự nhiên cũng chuyện thai, vì , cũng từng ai nghi ngờ Lưu Nhị Nhĩ.
Bò l-iếm dịch nhầy bê con, Cố Nguyệt Hoài truyền thêm một ít năng lượng chữa lành cho chú bê con còn mở mắt .
Chú bê con kiếp sống sót , kiếp khỏe mạnh đến mức ngoài ý , mới sinh run rẩy chuẩn dậy, Cố Nguyệt Hoài cũng là đầu thấy cảnh tượng như , cảm thấy mới lạ.
Cô quan sát kỹ bò và bê con, thấy gì bất thường mới dậy mở cửa.
Lưu Nhị Nhĩ vốn đang sức đ-ập cửa, nhận Cố Nguyệt Hoài mở cửa, theo quán tính trực tiếp ngã nhào xuống đất.
Hắn thậm chí kịp kêu đau, lồm cồm bò dậy về phía bò , khi thấy hai cái t.h.a.i bên cạnh bê con, sắc mặt đại biến, suy nghĩ gì tiến lên giấu đồ .
Cố Nguyệt Hoài cho cơ hội đó, trực tiếp lớn tiếng :
“Bí thư!
Cháu cứu bò , bê con cũng bình an đời, nhưng một vấn đề, tại trong bụng bò hai cái thai?"
Lưu Nhị Nhĩ xong, sắc mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy, đột nhiên đầu Cố Nguyệt Hoài.
Hắn vạn ngờ tới, con nhỏ vắt mũi sạch những cứu bò thật, mà ngay cả t.h.a.i cũng !
Như , chuyện giấu bò e là giấu nổi !
Trong lúc Lưu Nhị Nhĩ đang hoảng loạn tột độ, đám Vương Phúc, Vương Bồi Sinh cũng , thấy lời Cố Nguyệt Hoài thì đầu tiên là kinh ngạc, ngay đó là vui mừng khôn xiết, trong đội nuôi nhiều gia súc, bọn họ đều trải qua chuyện , đương nhiên hai cái t.h.a.i đại diện cho điều gì.
Một lứa hai con bê, tình huống tuy nhiều nhưng là , đây là chuyện vui cực lớn!
Bước chân Vương Phúc nhanh hơn, vội :
“Hai cái thai?
Mau mau, trong bụng bò chắc chắn còn một con bê nữa!"
Hoàng Phượng Anh cũng vui mừng mặt, chú bê con đang run rẩy đất, với Cố Nguyệt Hoài:
“Tiểu Cố, cháu đúng là ngôi may mắn của đại đội sản xuất Lao T.ử chúng !
Đến cả bò khó sinh cũng cứu , bản lĩnh giống như thần tiên ?!"
Cố Nguyệt Hoài đưa tay vén lọn tóc tai, nhẹ :
“Cháu vẫn luôn hứng thú với việc học y, chẳng qua cơ hội, chỉ thể xem sách cho đỡ thèm, ngờ còn thực sự chỗ dùng đến."
Lần cô cứu bò và bê con của đội, cũng coi như lập công lớn, đề cập đến chuyện cũng là hy vọng trong đội khi đề cử bác sĩ chân đất thể nghĩ đến cô, để cô thể thông qua sự ủy thác của đại đội mà đến công xã tham gia lớp tập huấn.
Mọi cùng vây quanh bò , Lưu Nhị Nhĩ đang ch-ết trân tại chỗ, trong tay quả nhiên hai cái t.h.a.i đẫm m-áu, Vương Bồi Sinh bê con đất, nghi hoặc :
“Con bò chỉ đẻ một con bê?"
Vương Phúc cũng khó hiểu, hỏi:
“Lão Lưu, ông mau xem xem, trong bụng bò còn con nào !"
Nghe , sắc mặt Lưu Nhị Nhĩ khẽ biến, theo bản năng Cố Nguyệt Hoài một cái, khi thấy độ cong nơi khóe miệng cô sâu thêm, da đầu tê rần theo bản năng, trong lòng rõ, con nhỏ thật sự thấu , cũng chuyện bò đẻ hai con .