Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 305
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:25:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng Phượng Anh cũng :
“ bí thư, Tiểu Cố hiện giờ là đồng chí tiền đồ nhất của đại đội sản xuất Đại Lao T.ử chúng , thực sự phương pháp gì đó, thực sự thể cứu bò , thì đó chính là đại ân nhân của đại đội chúng !”
Nghe hai , Vương Phúc cuối cùng cũng gật đầu:
“Được , Tiểu Cố, cháu cứ thử xem , cho dù cứu , cũng ai trách cháu , đừng áp lực.”
Cố Nguyệt Hoài khóe môi khẽ cong, trong lòng chút ấm áp.
Đã ủng hộ , cô cũng khách khí nữa, bèn :
“Bí thư, là thế , phương pháp chút kỳ lạ, một trong đó chính là bên cạnh xem, là phương pháp dân gian, ông xem?”
Vương Phúc khóe miệng giật giật, chút dở dở .
Ông định mở miệng, lúc , Lưu Nhị Nhĩ nãy giờ vẫn bò con bò lóc tỉ tê chút bất mãn:
“Tại xem?
Bò là do cho ăn, nó sắp ch-ết đến nơi , lẽ nào còn thể tiễn nó ?”
Nghe thấy giọng của Lưu Nhị Nhĩ, ánh mắt Cố Nguyệt Hoài khựng .
Cô về phía Lưu Nhị Nhĩ diện mạo tầm thường, thần tình bình tĩnh, đôi mắt đen láy sáng ngời, cho tới khi ông cả căng thẳng hẳn lên.
Cố Nguyệt Hoài ông một lát, mới dùng ngữ khí nghi hoặc :
“Chú Lưu, chẳng lẽ chú để bò khỏe ?
Chú cứ tiếp tục trì hoãn thế thì phương pháp dân gian cuối cùng sợ là cũng vô dụng thôi.”
Lưu Nhị Nhĩ phục, còn gì đó, thấy Vương Phúc hai tay chắp lưng, quyết định:
“Được , thôi, chúng đều ngoài đợi.”
Do Vương Phúc dẫn đầu, Vương Bồi Sinh, Hoàng Phượng Anh mấy đều rời khỏi chuồng bò nhà hang động.
Lưu Nhị Nhĩ vẻ mặt khó coi trừng Cố Nguyệt Hoài một cái, nhưng cũng thêm gì nữa, lững thững ngoài.
Chương 258 Bò con tàn tật
Cố Nguyệt Hoài chốt cửa hang động , tới bên cạnh con bò , nửa quỳ xuống, mượn ánh đèn dầu hỏa lờ mờ về phía nó.
“Mô——” Không thở tự nhiên tràn đầy sức sống Cố Nguyệt Hoài thu hút con bò , con bò vốn dĩ đang hấp hối cư nhiên mở to mắt, hướng về phía Cố Nguyệt Hoài kêu một tiếng, trong đôi mắt bò xinh dường như sự cầu khẩn.
Cố Nguyệt Hoài mím mím đôi môi đỏ mọng, một tay sờ cái bụng to tướng của con bò , một tay đặt bên miệng nó, đầu ngón tay rỉ dòng suối nhỏ róc rách, lẽ là bản năng cầu sinh, bò giãy giụa một chút, thè lưỡi l-iếm nước.
“Mau ch.óng khỏe nhé.”
Giọng Cố Nguyệt Hoài nhẹ, sự an ủi của cô, trạng thái bò càng thêm định hơn chút.
Cô rủ mắt bò , tay áp lên bụng nó, năng lượng chữa lành tỏa ánh sáng xanh lục óng ánh dốc bộ trong bụng nó.
Trước đây cô từng nghĩ tới việc nhân cơ hội đưa bò trong gian Tu Di, như nghiền lương thực cũng sẽ thuận tiện hơn, nhưng bí thư đối xử với cô, những khác trong đại đội tuy tư tâm, nhưng cũng là chuyện thường tình của con , cô cũng cách nào vì tư lợi mà chiếm đoạt tài sản của đại đội .
Mặc dù, nếu cô tay cứu con bò , sẽ là một xác hai mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-305.html.]
Cô tự cho rằng khi trọng sinh trở lòng còn nữa, nhưng tại , khi thấy bò sắp ch-ết, phản ứng đầu tiên của cô là cứu nó, chứ là lòng tham, lòng đến muộn khiến cô nhất thời cân nhắc nhiều.
Cố Nguyệt Hoài tự giễu một cái, cô vốn dĩ là đáng thương, mà còn nhịn ban phát cho chúng sinh thế gian .
“Mô——” Bò uống nước giếng gian, tỏ tinh thần hơn nhiều, thậm chí còn dùng đầu dụi dụi tay Cố Nguyệt Hoài.
Thấy , ánh mắt Cố Nguyệt Hoài ấm áp, đôi môi đỏ cũng tự chủ mà nhếch lên, cô đưa tay xoa xoa đầu con bò , mạng của nó coi như giữ , tiếp theo, Cố Nguyệt Hoài liền đặt bộ sự chú ý trong bụng của nó.
Năng lượng chữa lành như dòng suối nhỏ dốc trong bụng bò , qua bao lâu, đột nhiên, ánh mắt Cố Nguyệt Hoài trợn ngược, chút kinh ngạc về phía bụng bò , hồi lâu, nữa cảm nhận kỹ càng .
“Hai thai?”
Cô lẩm bẩm một , chút thể tin nổi.
Năng lượng chữa lành là thuộc về cô, cho nên khi dốc trong bụng bò , cô thể cảm nhận tình hình bên trong.
Con bò con trong bụng bò quả thực sắp ngạt thở , muộn một chút nữa, e là đều cứu , may mà năng lượng chữa lành khá nghịch thiên, sự nuôi dưỡng của nó, sức sống của con bò con cũng dần dần tăng cường, cô thể cảm nhận nhịp tim yếu ớt của bò con.
Có điều, trong quá trình thăm dò, cô phát hiện trong bụng bò cư nhiên hai thai!
Mặc dù từng sinh con, nhưng kiến thức cơ bản cô vẫn , m.a.n.g t.h.a.i chia thành đơn t.h.a.i và đa thai, chung, chỉ song t.h.a.i mới hai thai, nhưng trong bụng bò rõ ràng chỉ một con bò con, đây là tình huống gì?
Cố Nguyệt Hoài chút hiểu, ánh mắt bò chút kinh ngạc.
Chẳng lẽ , khi các xã viên tới đây, bò từng sinh hạ một con bò con ?
Suy nghĩ khiến Cố Nguyệt Hoài chút kinh ngạc, dù kiếp cũng truyền chuyện bò m.a.n.g t.h.a.i đôi, nhưng chuyển niệm nghĩ , biểu hiện khác thường của Lưu Nhị Nhĩ đêm nay, cũng như ý đồ ngăn cản cô cứu bò, ánh mắt cô nhịn mà nheo một nửa.
Hành động Lưu Nhị Nhĩ ôm bò lóc t.h.ả.m thiết vốn dĩ cường điệu, giống như tình cảm vô cùng sâu đậm với bò , nhưng khi các xã viên nhắc tới chuyện chia thịt bò, ông cư nhiên đầu tiên phản bác, thậm chí từ đầu tới cuối bày tỏ ý kiến.
Chuyện đối với một chăn bò tình cảm sâu đậm với bò mà , thực sự bình thường ?
Vẻ mặt Cố Nguyệt Hoài nghiêm nghị, mà theo năng lượng chữa lành dốc , cơn đau trong bụng bò thuyên giảm, nó sức lực, lúc dậy lúc , gồng nỗ lực, phấn đấu sinh sản, khác hẳn với trạng thái hấp hối .
Cố Nguyệt Hoài thở phào nhẹ nhõm, đầu chốt cửa cài c.h.ặ.t, dậy tuần tra trong chuồng bò.
Nếu bò thực sự sinh hạ một con bò con từ , còn nghi ngờ gì nữa, Lưu Nhị Nhĩ sẽ là đầu tiên phát hiện , cho nên, ông bò m.a.n.g t.h.a.i đôi nên nảy sinh lòng tham, nhân cơ hội giấu con bò con đầu tiên ?
mà, bò con đẻ , thể nào chút động tĩnh gì, giấu ở mà phát hiện?
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày, lật tìm đống cỏ khô, hang động nhỏ, cô tìm mấy phút đều kết quả, bên ngoài trái truyền tới tiếng gõ cửa, cũng như giọng chút bất an của Lưu Nhị Nhĩ:
“Tiểu Cố, thế nào ?
Bò ch-ết ?”
Ánh mắt cô lóe lên, :
“Chưa ạ, chú Lưu, cháu thấy bò còn sức lực nữa, chuẩn cho nó ăn chút cỏ.”
Nghe thấy lời cô , Lưu Nhị Nhĩ đột nhiên trở nên kích động, động tĩnh đ-ập cửa cũng lớn hơn chút:
“Đừng!
Tiểu Cố, cháu từng chăm sóc bò, hiểu những thứ , cháu mở cửa , để chú cho ăn!
Cháu tuyệt đối đừng động loạn đống cỏ khô đó!”