Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 303

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:25:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô vui vì trai thể quan tâm , yêu thương , thích như , nhưng, Cố Nguyệt Hoài quá , cô cũng hy vọng chị trai mà hy sinh quá nhiều, đây chắc chắn là một con đường vô cùng gian nan.”

 

Cố Nguyệt Hoài mỉm rạng rỡ:

 

“Cuộc đời của riêng ?

 

Mỗi lựa chọn chị đưa đều là một phần của cuộc đời.”

 

Kiếp cô sống một đời mơ hồ, mất cha, mất , cô độc nơi nương tựa, hằng ngày thù hận bào mòn, cuộc đời như ngay cả khi ngủ cũng là một loại hành hạ, mà Yến Thiếu Ngu chính là ánh sáng và hy vọng duy nhất trong cuộc đời cô.

 

Kiếp , cô hy vọng thể trở thành ánh sáng của .

 

Khi trải qua đau đớn hành hạ, cô thể là đầu tiên xuất hiện bên cạnh , như cũng phụ năng lực mà cô sở hữu.

 

Nghe , Kim Xán thận trọng ngẩng đầu Cố Nguyệt Hoài, khi thấy đôi mắt rạng rỡ của cô, mới thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng tâm trạng căng thẳng, :

 

“Em T.ử Yên , học y tiêu tốn tâm sức đấy.”

 

Uông T.ử Yên nghiêm túc gật đầu:

 

“Nghe cha , lúc đó ông học y với bác sĩ chân đất trong làng đấy, học bao nhiêu năm trời lận, lính, cơ duyên xảo hợp mới phát triển thành quân y đấy.”

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu:

 

dễ dàng.”

 

Tuy cô hiểu rõ cái nghề bác sĩ , nhưng cũng từng chú sáu qua một chuyện bác sĩ chân đất.

 

Phải rằng, ở thời đại những thể bác sĩ chân đất ở đại đội, đều là những học vấn, và giác ngộ chính trị cao, sẵn sàng chịu thương chịu khó, đây là một nghề nghiệp vô cùng vinh quang, cách khác, những thể bác sĩ chân đất đều ưu tú!

 

trở thành bác sĩ chân đất, tiên cần công xã đưa chỉ tiêu danh ngạch, thông qua phân bổ dân , một đại đội đa đều phân bổ một bác sĩ chân đất, như đại đội sản xuất Đại Lao T.ử của họ, chính là một chú sáu.

 

Có điều, chú sáu tuổi tác cũng lớn , những năm nay trong đội cũng đang tìm kiếm nhân chọn mới, để tiến hành ủy phái .

 

Mà chỉ tiêu đề cử của đại đội cao, cần trình độ văn hóa trung học cơ sở thậm chí là trung học phổ thông, và điều kiện chính trị, xuất bần nông hoặc trung nông, nhân phẩm đoan chính, thể khỏe mạnh, nổi bật là chuyện dễ dàng gì.

 

Cho dù đại đội chọn trúng, cũng thể lập tức bắt tay phục vụ quần chúng xã viên .

 

Những chọn cần tham gia lớp bồi dưỡng bác sĩ chân đất do huyện tổ chức, học xong những kiến thức lý thuyết cơ bản, nắm vững một kỹ thuật chẩn trị đơn giản đó, còn tới trạm y tế công xã hoặc bệnh viện huyện thực tập một thời gian, cho tới khi nghiệp mới thể về đại đội.

 

Tóm , học y, thì bắt đầu từ việc bác sĩ chân đất , học tập kiến thức cơ bản.

 

Cố Nguyệt Hoài ăn xong cơm trong bát, thấy bàn thức ăn vẫn còn ít, :

 

“Chị ăn xong , cứ thong thả ăn, ăn cho hết nhé, lãng phí.

 

Đưa Thiếu Đường cho chị, chị bế con bé ngủ.”

 

Yến Thiếu Ly gật đầu, đưa cô bé ngủ say tay Cố Nguyệt Hoài.

 

Cố Nguyệt Hoài bế Yến Thiếu Đường về căn phòng phía trong xong, liền trở về phòng .

 

Uông T.ử Yên cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t, khẽ thở dài:

 

“Thật ngờ, cái nơi cư nhiên thể sản sinh một mỹ nhân như chị Cố, Yến đúng là phúc khí, cho dù thể về Bắc Kinh nữa, cũng coi như là một gia đình.”

 

Yến Thiếu Ly đang nhai cơm, cái miệng ngậm đầy trông như một chú sóc nhỏ.

 

lắc đầu, ú ớ :

 

“Không thể nào , trai chắc chắn là trở về .”

 

Uông T.ử Yên , cũng thêm gì nữa, đúng , về thành phố là ước mơ của mỗi thanh niên tri thức.

 

Lôi Nghị gắp cho Kim Xán một miếng thịt gà, :

 

“Chúng nghĩ nhiều gì?

 

Anh Yến lính, chị Cố quân y theo quân đội, đây cũng là một kết cục vô cùng mỹ mãn , ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-303.html.]

Chúng chỉ cần chúc phúc là đủ .”

 

Uông T.ử Yên hì hì , vỗ tay một cái :

 

“Nói lắm!

 

Chúng đều giải thoát , thể chạm ly một cái chứ?”

 

Yến Thiếu Ly vui mừng, hào sảng vỗ bàn một cái:

 

“Ha ha, !

 

Nhà chị Cố r-ượu, chúng bèn chạm ly nước !”

 

Cố Nguyệt Hoài ở trong phòng, tiếng chúc mừng vui vẻ bên ngoài, cong cong khóe môi.

 

gian Tu Di, mà thắp ngọn đèn dầu hỏa trong phòng lên, lấy bông và vải , chuẩn một bộ quần áo giữ ấm cho Yến Thiếu Ngu khi , cô nhớ mang máng phân phối tới quân khu tỉnh H nhậm chức.

 

Mà tỉnh H, khu vực xung quanh giáp biển, quân khu đóng quân đảo Hải Đảo, nhiệt độ thấp.

 

Yến Thiếu Ngu sắp , cho nên hai ngày tăng ca thâu đêm , còn thịt khô dưa muối các loại thực phẩm dễ bảo quản, cũng , trong tay tem thịt, cũng nên mua ít thịt lợn .

 

Bọn Uông T.ử Yên cũng ăn lâu, lúc Cố Nguyệt Hoài , họ dọn dẹp xong bát đũa, chuẩn cùng về , dù ký túc xá cũng chỉ mấy họ, muộn quá e là cửa đều khóa .

 

Cố Nguyệt Hoài tiễn mấy ngoài:

 

“Về , dọc đường chậm thôi, rảnh rỗi tới chơi nhé.”

 

“Hôm nay phiền chị Cố , chúng em về đây.”

 

Lôi Nghị xua tay, cùng Uông T.ử Yên và Kim Xán về điểm thanh niên tri thức.

 

Tiễn mấy xong, lúc trở , Yến Thiếu Ly đổ xong nước rửa chân , nước rửa chân nóng hôi hổi đặt đất, bên cạnh còn bày hai cái ghế nhỏ, cô chào hỏi Cố Nguyệt Hoài:

 

“Nguyệt Hoài mau tới đây, cùng ngâm chân nào!”

 

Cố Nguyệt Hoài mỉm , cũng từ chối.

 

“Phù—— thoải mái quá.”

 

Yến Thiếu Ly đặt chân nước nóng, nhịn thoải mái thốt lên thành tiếng.

 

Cố Nguyệt Hoài rủ mắt nghĩ tới chuyện của Yến Thiếu Ngu, thấy tiếng của Yến Thiếu Ly, ngẩng mắt :

 

“Thiếu Ly, em...”

 

Cô lời còn dứt, bên ngoài đột nhiên truyền tới một trận xôn xao, còn kèm theo tiếng bước chân dồn dập.

 

Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài lạnh lẽo, xỏ giày chạy cửa ngóng một chút, loáng thoáng thấy tiếng hô hoán lớn, mà chủ nhân của giọng cũng xa lạ, chính là chăn bò của đại đội Lưu Nhị Nhĩ.

 

“Mau tới đây ơi!

 

Bò sắp đẻ !

 

Bò, bò sắp xong !”

 

“Bí thư!

 

Mau gọi bí thư qua đây , bò khó đẻ , con non đẻ , mau lên!”

 

“Chuyện là thế nào trời!

 

Bí thư!

 

Mọi mau nhanh chân lên, mau gọi !”

 

“...”

 

Chẳng mấy chốc, đại đội sản xuất Đại Lao T.ử vốn dĩ đen kịt một mảnh trở nên sáng trưng đèn đuốc, cầm đuốc, xách đèn bão, xếp thành hàng dài như rồng hướng về phía nhà Lưu Nhị Nhĩ mà , âm thanh vô cùng ồn ào.

 

 

Loading...