Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 297

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:25:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Chí Phượng cởi mở những lời trong lòng, tâm trạng vô cùng :

 

“Thiếu Ngu , rót cho chú chén nước."

 

Yến Thiếu Ngu gật đầu, dậy bưng bình thủy rót một chén nước, đưa tay Cố Chí Phượng.

 

Không khí nhạc phụ con rể hòa hợp, Cố Chí Phượng vui vẻ chuẩn ăn tối, uống một ngụm nước nóng súc miệng, bỗng nhiên liền thấy Yến Thiếu Ngu :

 

“Chú Cố, hai ngày tới con sẽ rời khỏi đại đội sản xuất Đại Lao T.ử để tòng quân."

 

“Phụt—" Cố Chí Phượng một lúc nhịn , nước trong miệng phun hết ngoài.

 

Ông đờ ngẩng đầu Yến Thiếu Ngu, dường như rõ, ngoáy ngoáy lỗ tai:

 

“Cậu cái gì?

 

Cậu nữa xem?"

 

Yến Thiếu Ngu im lặng một lát, :

 

“Chú Cố, con từ nhỏ ở trong quân đội cùng cha con, nơi đó là nơi con quen thuộc nhất, đây chỉ là lý tưởng của con, ngay cả là vì thể chăm sóc cho Nguyệt Hoài, con cũng ."

 

Cố Chí Phượng gì nữa, ánh mắt trầm trầm Yến Thiếu Ngu.

 

Yến Thiếu Ngu ánh mắt tránh, chuyện sẽ khiến Cố Chí Phượng nổi trận lôi đình, nhưng tóm thể đợi mới để Cố Nguyệt Hoài , như và kẻ hèn nhát gì khác ?

 

Sau đối mặt với Cố Chí Phượng?

 

Dù xét về công tư, về tình lý, đều rời , vì để khác mở miệng, chi bằng để tự .

 

Cố Chí Phượng im lặng hồi lâu, nửa ngày , ông mới :

 

“Nguyệt Hoài chuyện ?"

 

Yến Thiếu Ngu gật đầu:

 

“Con với cô ."

 

Cố Chí Phượng nghẹn lời, cái con bé , đối tượng mới tìm sắp chạy mà vẫn còn giấu giếm, lính là bao nhiêu năm, chừng nào mới về, nó chẳng lẽ cứ thế mòn mỏi chờ đợi?

 

Đây là cái chuyện gì chứ?

 

Ông kìm nén một bụng tức, mắng Yến Thiếu Ngu vài câu, nhưng thấy chuyện rõ, cũng của .

 

Tòng quân đúng là một con đường thoát, đãi ngộ quốc gia , trợ cấp mỗi tháng cũng là một con khả quan, đàn ông mà, đều chôn vùi năm tháng rạng rỡ của ruộng đồng, ý nghĩ ngoài xông pha cũng là chuyện .

 

Cố Chí Phượng ngừng thuyết phục bản , một lát , thở dài một tiếng:

 

“Thôi , Nguyệt Hoài đều gì, còn thể ?

 

Cái đứa trẻ đó là một đứa cứng đầu, nhận định thì chắc chắn buông tay ."

 

Yến Thiếu Ngu đôi môi mỏng khẽ mím, rũ mắt xuống, đáy mắt đào hoa lướt qua chút ánh sáng ấm áp.

 

Cố Chí Phượng xì xụp ăn mì hoành thánh, ăn ú ớ rõ:

 

“Được , lên lầu , lát nữa chắc Nguyệt Hoài sẽ xuống đây, con bé chắc chắn tưởng sẽ khó , bậy ?"

 

Yến Thiếu Ngu bật , bỗng nhiên chút thắc mắc, tại tính cách như Cố Chí Phượng dạy một tính cách cương liệt, dám yêu dám hận như Cố Nguyệt Hoài?

 

Nghĩ đến việc cô ở trong núi chút do dự g-iết ch-ết Điền Tĩnh, càng thấy lạ hơn.

 

Theo cá tính của cô, nếu thâm thù đại hận gì thì đến mức ?

 

Nghĩ , Yến Thiếu Ngu liền trầm ngâm :

 

“Chú Cố, Nguyệt Hoài và Điền Tĩnh giữa họ rốt cuộc xảy chuyện gì?"

 

Cố Chí Phượng sửng sốt:

 

“Lời là ý gì?

 

Điền Tĩnh chính là con gái nhà hàng xóm cạnh nhà chú thôi, hồi nhỏ quan hệ bọn nó vẫn , tại biến thành thế , nhắc đến chuyện , chú cũng thấy chút kỳ lạ."

 

Ông nhíu mày, nghĩ đến những chuyện trong hai tháng gần đây, chỉ thấy xảy những đổi long trời lở đất so với đây.

 

Nửa ngày , ông lắc đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-297.html.]

 

“Nguyên nhân cụ thể vẫn hỏi Nguyệt Hoài thôi, mâu thuẫn giữa hai đứa nó nhiều phương diện.

 

, hai đứa đến đồn cảnh sát báo án thế nào ?

 

Cảnh sát lập án ?

 

Có điều tra Điền Tĩnh ?"

 

Trong mắt Yến Thiếu Ngu lộ vẻ thâm trầm, gật đầu :

 

“Cảnh sát sẽ đưa chuyện chương trình nghị sự thôi ạ."

 

“Vậy thì , thì , Điền Tĩnh mưu toan hại Nguyệt Hoài, đáng đời tù!"

 

Cố Chí Phượng nhắc đến chuyện giọng điệu đầy phẫn nộ, nếu vì Điền Tĩnh, con gái ông chịu khổ nhiều ngày như trong núi ?

 

Lại còn suýt chút nữa về ?

 

Yến Thiếu Ngu gật đầu, :

 

“Chú Cố, chú ăn cơm , con về xem Nguyệt Hoài và Thiếu Ương thế nào."

 

Cố Chí Phượng xua tay, tiễn rời khỏi phòng bệnh.

 

Ông khổ lắc đầu, từng miếng to ăn mì, con cháu tự phúc của con cháu, ông thể nhiều, tuy nhiên, chỉ cần Nguyệt Hoài vui vẻ hạnh phúc, thể sung sướng là , thế thì ông thực sự mãn nguyện .

 

Khi Yến Thiếu Ngu trở phòng bệnh của Yến Thiếu Ương, Cố Nguyệt Hoài đang chuẩn về.

 

Thấy Yến Thiếu Ngu, Cố Nguyệt Hoài vốn dĩ lông mày đầy lo âu liền thở phào nhẹ nhõm, một lượt từ xuống , xác định đ-ánh một trận tơi bời mới chút ngại ngùng :

 

“Thiếu Ngu!

 

Anh chứ?

 

Cha em ông khó chứ?"

 

tính tình Cố Chí Phượng, chỉ sợ ông động tay động chân đ-ánh .

 

Trong đoạn tình cảm , cô luôn là chủ động, Yến Thiếu Ngu thực sự quá vô tội , nếu thực sự vì đ-ánh, e là cô xót xa mất mấy ngày.

 

Yến Thiếu Ngu bật , đôi mắt hẹp dài đen như gỗ mun phản chiếu hình bóng của Cố Nguyệt Hoài, lắc đầu :

 

“Làm thể?"

 

Cố Nguyệt Hoài thở phào nhẹ nhõm, khẽ :

 

“Vậy thì , thì em yên tâm ."

 

Cố Tích Hoài ở bên cạnh hì hì, chút thắc mắc :

 

“Cố Nguyệt Hoài, em quả thực ngày càng thiên vị đấy, Thiếu Ngu, thực sự thỉnh giáo một chút, thế nào mà nắm thóp ?

 

đây như thế !"

 

Cố Nguyệt Hoài đầu lườm một cái, mắt cong cong nhạo:

 

“Không , rùa đen tụng kinh."

 

Nói xong, cô Yến Thiếu Ngu, :

 

“Được , em về đây, Thiếu Ly và Thiếu Đường còn đang đợi ở nhà."

 

Yến Thiếu Ngu khẽ ừ một tiếng:

 

“Anh tiễn em ngoài."

 

Cố Nguyệt Hoài xua tay, bước khỏi phòng bệnh, :

 

“Không cần , Thiếu Ương còn ăn cơm mà, đút cho em , em tự , ngoài trời vẫn tối hẳn."

 

Yến Thiếu Ngu gì thêm, gật đầu, tiễn cô xa.

 

Cố Nguyệt Hoài đeo giỏ rời khỏi bệnh viện, đúng lúc hoàng hôn buông xuống, cô cũng gọi xe bò mà rảo bước bộ về đại đội sản xuất Đại Lao Tử, chuẩn khi về tiên đến điểm thanh niên tri thức xem , nhóm Uông T.ử Yên sắp xếp thỏa .

 

Đi đường, Cố Nguyệt Hoài suy nghĩ kỹ càng.

 

Yến Thiếu Ngu sắp rời , chuyến vất vả đường sá, điều kiện trong quân đội chắc chắn cũng gian khổ, cô nghĩ cách chuẩn cho một thực phẩm tiện mang theo dinh dưỡng, còn cả nước giếng gian nữa, cũng mang theo cho , còn cả...

 

Loading...