Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 296

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:25:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mọi đều trải qua những năm tháng khốn khó, ai hiểu rõ cảm giác đói khát hơn họ, đó là chuyện thể ch-ết , c-ái ch-ết ai thể bình tĩnh , cái tư thế của , đúng là hận thể đem bộ tiền tiết kiệm và phiếu lương thực trong nhà đổi thành lương thực hết.”

 

Cố Nguyệt Hoài thở dài một tiếng, lắc đầu :

 

“Thôi, về ."

 

Yến Thiếu Ngu gật đầu, hai cùng về bệnh viện.

 

Cố Nguyệt Hoài :

 

“Anh về đưa cơm cho Thiếu Ương , mì sắp nát ."

 

Cố Chí Phượng bây giờ là tâm thế của cha già, e là đối với con rể tương lai “dụ dỗ" cô như Yến Thiếu Ngu thì tình cảm vô cùng phức tạp, thể thiếu một màn trừng mắt lạnh lùng, cô nỡ để chịu sự uất ức đó.

 

Yến Thiếu Ngu khựng , lắc đầu:

 

“Anh cùng em đưa cơm cho chú Cố."

 

Anh sắp rời khỏi đại đội sản xuất Đại Lao Tử, lẽ vài năm mới , điều đối với Cố Nguyệt Hoài mà vốn dĩ là công bằng, nếu khi còn cố ý tránh mặt cha cô, e là ông cũng sẽ yên tâm để con gái đợi .

 

Cố Nguyệt Hoài thấy thần sắc nghiêm túc, đôi mắt đen láy như gỗ mun cũng bình tĩnh, vẻ hoảng hốt khi sắp đối mặt với “cha vợ".

 

Cô bĩu môi, lúc về phía phòng bệnh nhịn :

 

“Anh thấy căng thẳng ?"

 

Yến Thiếu Ngu sửng sốt:

 

“Căng thẳng?

 

Tại căng thẳng?

 

Cũng đầu gặp mặt."

 

Cố Nguyệt Hoài khóe miệng giật giật, đúng là đầu gặp, nhưng phận khác mà!

 

Yến Thiếu Ngu vẻ mặt kỳ lạ của cô chọc , trong mắt đầy ý nhạt nhòa, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cô, ung dung :

 

“Đừng sợ, sẽ chuyện hẳn hoi với chú Cố."

 

Cố Nguyệt Hoài giọng điệu thanh lãnh của , cũng cong cong lông mày, ừ một tiếng.

 

Hai đến cửa phòng bệnh, gõ gõ cửa, Cố Nguyệt Hoài :

 

“Cha, con đây!"

 

Cố Chí Phượng ngủ, vội đáp:

 

“Vào !"

 

Cửa mở, Cố Nguyệt Hoài liền thấy Cố Chí Phượng đang chống gậy di chuyển từng bước đất, nụ vốn dĩ vì Cố Nguyệt Hoài trở về mà rạng rỡ, khi chạm đến Yến Thiếu Ngu phía cô, liền trầm xuống một cách mắt thường thể thấy .

 

Ông hừ một tiếng, âm thầm lườm Cố Nguyệt Hoài một cái, cái con bé vô lương tâm , mới đó đưa về gặp bậc bề .

 

Con gái lớn khó giữ, con gái lớn khó giữ mà!

 

Yến Thiếu Ngu bước tới chắn mặt Cố Nguyệt Hoài, che ánh mắt vui của Cố Chí Phượng, gật đầu :

 

“Chú Cố, từ núi về con vẫn kịp đến thăm chú, chân chú thế nào ?"

 

Cố Chí Phượng dáng vẻ bảo vệ Cố Nguyệt Hoài, lông mày động đậy, chống gậy lên giường bệnh.

 

Ông đặt hai tay lên đầu gậy, vẫy vẫy tay với Yến Thiếu Ngu:

 

“Cậu qua đây, xuống."

 

Yến Thiếu Ngu gật đầu, đặt cơm lên tủ đầu giường, xuống chiếc ghế mặt Cố Chí Phượng, lông mày cực kỳ , nhưng khí thế xung quanh lạnh lùng nghiêm nghị, khi xuống đôi chân dài co , khiến gian cũng trở nên chật chội hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-296.html.]

 

Cố Chí Phượng khựng , ánh mắt Yến Thiếu Ngu dịu đôi chút.

 

Những chuyện khác bàn tới, điều kiện ngoại hình của tên nhóc vẫn xứng đôi với con gái ông, ít nhất so với Trần Nguyệt Thăng thì chắc chắn là thắng gấp mười , quan trọng nhất là con gái ông thích, yêu ai yêu cả đường , cũng thể quá đáng quá.

 

Mắt Cố Nguyệt Hoài khẽ động, sáp gần xuống bên cạnh Cố Chí Phượng, híp mắt gọi một tiếng:

 

“Cha."

 

Cố Chí Phượng liếc cô một cái, tức giận :

 

“Được , cô đừng ở đây vướng chân vướng tay nữa, tìm ba cô, mang cơm lên cho bọn họ , cha chuyện riêng với Thiếu Ngu."

 

“Hả?"

 

Cố Nguyệt Hoài mày nhíu , mấy bằng lòng.

 

“Hả cái gì mà hả?

 

Mau !"

 

Trong lòng Cố Chí Phượng chút cạn lời, con gái khuỷu tay hướng ngoài quả thực thèm che giấu chút nào, cây bắp cải mà ông một tay nuôi nấng từ nhỏ, đầu cái là sắp khác ăn mất .

 

Yến Thiếu Ngu dậy đưa cơm tay Cố Nguyệt Hoài, khẽ :

 

“Em , mì sắp nát ."

 

Cố Nguyệt Hoài ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng mới sự thúc giục của Yến Thiếu Ngu mà rời khỏi phòng bệnh.

 

ngoài cửa một lát nhưng thấy động tĩnh gì, bất đắc dĩ chỉ đành xách cơm lên lầu.

 

Trong phòng bệnh, khí hài hòa đến lạ kỳ.

 

Cố Chí Phượng ý định khó Yến Thiếu Ngu, ngược thần sắc bình tĩnh :

 

“Thiếu Ngu, mặc dù chú tại con bé nhà chú đối xử đặc biệt với con như , nhưng chú thể nhận , nó là nghiêm túc, là thực sự thích con."

 

“Con bé Nguyệt Hoài từ nhỏ , là một tay chú nuôi nó khôn lớn, đây ngày tháng trôi qua khổ cực, chú cũng tận khả năng lớn nhất của cho nó những gì nhất, bao nhiêu năm qua cũng dễ dàng gì."

 

Cố Chí Phượng , trong mắt khỏi hiện lên chút cảm thán.

 

Yến Thiếu Ngu mở miệng, chăm chú lắng lời Cố Chí Phượng , nghĩ đến Cố Nguyệt Hoài, trong lòng thấy ấm áp.

 

Cố Chí Phượng ngẩng đầu Yến Thiếu Ngu, giọng điệu khá trịnh trọng :

 

“Thiếu Ngu , Nguyệt Hoài từ nhỏ từng chịu khổ gì nhiều, cha như chú yêu cầu gì khác, chỉ hy vọng con đối xử với nó, như là đủ ."

 

Ông thực tế hài lòng với Yến Thiếu Ngu, ngược , đối với thanh niên trông hề tầm thường vô cùng tán thưởng, năng lực, ngoại hình, là thanh niên tri thức của đại đội, thời gian lâu dần cũng coi như hiểu rõ gốc rễ, hơn nữa và Nguyệt Hoài duyên phận!

 

Lúc Nguyệt Hoài mang Thiếu Đường từ thành phố Chu Lan về, coi như mở đầu cho đoạn duyên phận .

 

Kết quả như thế ông cũng hài lòng, cần lo lắng con gái gả xa, cứ ở ngay mí mắt, ông cũng thể giúp đỡ đôi vợ chồng trẻ nhiều hơn, ở ngay mí mắt trông chừng, còn dám ức h.i.ế.p con gái ông ?

 

Yến Thiếu Ngu lời Cố Chí Phượng , ánh mắt ngưng , nghiêm túc đáp:

 

“Chú Cố yên tâm, con sẽ đối xử với Nguyệt Hoài."

 

Anh vốn lời ý , bất kể là đối với Cố Chí Phượng Cố Tích Hoài, nhưng bao giờ dễ dàng hứa hẹn với ai, chỉ cần là lời , dù ngàn khó vạn hiểm cũng nhất định sẽ .

 

Hàng lông mày đẽ của khá lạnh lùng nghiêm nghị, giống như đang một lời vô cùng quan trọng, khiến tự chủ mà tin tưởng .

 

Cố Chí Phượng đưa tay vỗ vỗ vai , khuôn mặt thô kệch tràn nụ .

 

Lần đầu tiên nhạc phụ và con rể gặp mặt, long trọng, chính thức, nhưng chủ đạo là sự chân thành.

 

Chương 251 Chuẩn khi ly biệt

 

 

Loading...