Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 285
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:20:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ý nghĩ của cô dứt, mấy vị bác sĩ liền bước phòng bệnh, đẩy Hoàng Thịnh , đưa rửa dày.”
Vu Kiến Quốc lo lắng hỏi một câu:
“Ngũ ca, sẽ xảy chuyện gì chứ?"
Cố Nguyệt Hoài đầu , quả nhiên thấy Tống Kim An, mặt đầy vẻ mệt mỏi và thẫn thờ, thể thấy trải nghiệm thời gian cũng khiến vị thiên chi kiêu t.ử cảm thấy mệt mỏi , Điền Tĩnh còn xuất viện, đàn em nhập viện.
Tống Kim An cũng thấy Cố Nguyệt Hoài, cổ họng chuyển động một chút, trong đôi mắt màu nâu phân rõ cảm xúc.
Anh :
“Tận nhân sự, tri thiên mệnh."
Cố Nguyệt Hoài chút ngạc nhiên, lời giống như Tống Kim An sẽ .
Tuy nhiên, thời đại trình độ y tế vô cùng thấp, bộ truyền dịch cũng loại dùng một , mà là loại ống cao su màu vàng thô, loại ống cắm dày thì hề dễ chịu chút nào, Hoàng Thịnh coi như là nếm đủ mùi đau khổ .
Cô tìm một chỗ, thong dong xuống, liếc đám đang cuống cuồng như kiến bò chảo nóng, b.út vẽ sột soạt hạ xuống, phục chế thần thái của từng , cũng coi như ghi tình nghĩa sâu nặng giữa các thanh niên tri thức với .
Chương 241 Cô dường như chút bình thường
Tống Kim An Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh việc, ngoại cảnh can thiệp, chút dở dở .
Anh do dự một chút, tới mặt Cố Nguyệt Hoài, cúi những hình thái phác họa chỉ bằng vài nét b.út bảng vẽ của cô, trong lòng nảy sinh vài phần phức tạp nhạt nhòa, hiểu, tại một phụ nữ đa biến và sát phạt quyết đoán như ?
Cố Nguyệt Hoài lùi một chút, đôi mắt nheo chằm chằm Tống Kim An.
Tống Kim An khổ một tiếng, tự giác lùi xa một chút:
“Đừng căng thẳng, chỉ xem tranh của cô thôi."
Thôi Hòa Kiệt một bên quan sát hai , chú ý tới vẻ cay đắng mặt Tống Kim An, trong lòng lộp bộp một tiếng, đầu Cố Nguyệt Hoài với vẻ mặt lạnh lùng, chỉ thấy thế đạo thật huyền huyễn, phụ nữ nông thôn giờ đều thành miếng bánh ngọt thơm phức ?
Anh rõ phận của Tống Kim An, nếu Cố Nguyệt Hoài thăng tiến, thì đúng là chim sẻ hóa phượng hoàng !
Nghĩ , Thôi Hòa Kiệt liền nhớ tới chuyện sáng nay nhóm Hoàng Thịnh khó Cố Nguyệt Hoài, trùng hợp thế, Cố Nguyệt Hoài lâu Hoàng Thịnh đau bụng?
Trong chuyện liên quan gì ?
Anh nên cho Tống Kim An ?
lúc , một tràng bước chân dồn dập truyền đến.
Cửa phòng bệnh đẩy , một y tá thò đầu , giọng gấp gáp:
“Đồng chí Tống!
Đối tượng của tỉnh !"
Nghe , sắc mặt Tống Kim An khẽ biến, Điền Tĩnh tỉnh ?
Anh vô thức Cố Nguyệt Hoài một cái, vì hai chữ “đối tượng" mà chột , mà là vì chuyện ở hẻm núi, môi mấp máy, kịp gì sải bước rời .
Tay cầm b.út vẽ của Cố Nguyệt Hoài cũng khựng , ngước mắt lên cánh cửa phòng bệnh đang mở toang.
Điền Tĩnh đúng là hưởng, mạng lớn, hôn mê mấy ngày mà còn tỉnh .
Cô dậy, giải thích gì, sát theo Tống Kim An rời khỏi phòng bệnh, cầm bảng vẽ bám theo , thẳng tới phòng bệnh của Điền Tĩnh.
Nói cũng , Tống Kim An đối với Điền Tĩnh đúng là chăm sóc chu đáo, ngay cả phòng bệnh cũng sắp xếp vô cùng thanh tịnh.
Cô định đẩy cửa thì chợt thấy hai bác sĩ nhíu mày tới, mặt đầy vẻ sầu muộn và khó hiểu.
Cố Nguyệt Hoài nhường đường một chút, hai bác sĩ liền phòng bệnh của Điền Tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-285.html.]
Trong phòng bệnh nhanh ch.óng truyền đến giọng chút phức tạp của Tống Kim An:
“Bác sĩ!
Cô rốt cuộc là ?"
Cố Nguyệt Hoài nheo mắt, đẩy cửa bước , chuyện liên quan đến Điền Tĩnh, cho phép cô lơ là.
Cửa phòng bệnh “két" một tiếng, Tống Kim An đầu , thấy là Cố Nguyệt Hoài, cảm xúc trong mắt càng thêm phức tạp.
Hai bác sĩ Điền Tĩnh giường bệnh, khó hiểu cau mày, khi bọn họ gần, Điền Tĩnh giường bỗng nhiên gào thét lên:
“Đừng!
Đừng đây!
Các là ai?
Tránh xa , đừng!"
Giọng xé lòng, như thể đang đối mặt với nguy cơ sinh t.ử nào đó, khiến trong phòng bệnh đều giật .
Cố Nguyệt Hoài vô cùng bình tĩnh Điền Tĩnh mặc bộ đồ bệnh nhân màu nhạt đang phát điên giường bệnh.
Điền Tĩnh vốn g-ầy sọm vì chuyện ở trại lao cải, mà ở bệnh viện mấy ngày nay, càng g-ầy trơ xương, qua như một bộ xương khô g-ầy gò, cộng với biểu cảm điên cuồng đó, trông vô cùng đáng sợ.
Khi bác sĩ gần, cô cào c.ắ.n, thể hiện một bệnh nhân tâm thần một cách tinh tế nhất.
Cố Nguyệt Hoài từ đầu đến cuối đều lặng lẽ quan sát, đôi mắt nheo , bên trong chảy tràn một tia lạnh lẽo nhàn nhạt.
Điền Tĩnh đây là điên ?
Hay là mất trí nhớ ?
Hay là vì nguyên nhân nào đó mà đang giả điên giả dại?
Tống Kim An dường như cũng một Điền Tĩnh như cho khiếp sợ, bác sĩ gọi y tá đè c.h.ặ.t Điền Tĩnh xuống, vẻ mặt mơ hồ xen lẫn đau khổ của cô , :
“Bác sĩ, ngoài , thấy lúc cô nên yên tĩnh một chút."
Bác sĩ gật đầu, lượt rời khỏi phòng bệnh.
Bệnh nhân điên khùng như thế bọn họ cũng tiếp xúc nhiều, khó tránh khỏi sẽ thương.
Bác sĩ y tá , phòng bệnh bỗng chốc trở nên yên tĩnh, Điền Tĩnh túm lấy cái chăn, trùm kín đầu trong, co rùm trong chăn run cầm cập, trạng thái quả thực khác một trời một vực so với khi xảy chuyện.
Tống Kim An tiên Cố Nguyệt Hoài một cái, hướng về phía giường bệnh, từ từ gần, nắm lấy một góc chăn.
Anh mím môi, giọng cố gắng dịu :
“Đồng chí Điền, cô chứ?
Giờ an , chúng trở về , giờ cô đang ở bệnh viện, xảy chuyện gì cả, cô thể ngoài , chúng chuyện một chút?"
Nghe thấy giọng của , biên độ run rẩy trong chăn càng lớn hơn.
Tống Kim An cau mày, dùng chút sức lực kéo chăn , nhưng kéo nổi.
Trong mắt Cố Nguyệt Hoài xẹt qua một tia ẩn ý, cô nhếch môi bước tới, giường bệnh, từ cao xuống cái bọc lồi lên trong chăn.
Bất kể Điền Tĩnh là thật sự ngốc, là giả điên giả dại, cô là Điền Tĩnh thì sai chứ?
Cố Nguyệt Hoài nắm lấy góc chăn, dùng lực một chút, cái chăn liền bay ngoài, để lộ Điền Tĩnh đang cuộn tròn thành một cục.
“Á——" Điền Tĩnh kêu thét một tiếng, ôm đầu hét lên xé gan xé thịt.