Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-02-18 13:27:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mấy đứa con gái cũng thấy Cố Nguyệt Hoài, còn mặt quỷ với cô, một vẻ nhạo hô hố.”
Cố Nguyệt Hoài cũng chẳng bận tâm, vẫy vẫy tay với một cô bé đang nhảy dây.
Cô bé đó mặc một chiếc áo bông nhỏ màu đỏ bằng vải cotton nguyên chất còn mới đến tám phần và hề miếng vá nào, đầu còn dùng dây đỏ buộc hai b.í.m tóc, qua là cuộc sống gia đình khá giả.
Có đứa bé đang căng dây thấy, liền hét lớn:
“Đinh Hân Hân, Cố Nguyệt Hoài gọi bạn kìa!"
Đinh Hân Hân chính là cô bé mặc áo bông đỏ vải cotton đó, cô bé mấy tình nguyện dừng , lững thững tới bên sân, giọng điệu mấy thiện cảm hỏi:
“Chị gì đấy?"
Cố Nguyệt Hoài cũng để ý đến tính khí của cô bé, mỉm :
“Hân Hân, chị chủ nhiệm Hoàng bà mua cho em một hộp b.út chì màu?
Có thể cho chị xem một chút ?"
Đinh Hân Hân ngẩn , cô với vẻ hoài nghi, :
“Mẹ em mua cho lâu , bây giờ chị mới ?"
Hộp b.út chì màu đó lúc mới mua về cô bé ngày nào cũng mang ngoài chơi, trong đại đội ai là cô bé một hộp b.út chì màu chứ?
Đã bao giờ mà Cố Nguyệt Hoài mới đến hỏi.
Cố Nguyệt Hoài mím môi.
Cô chỉ trong thôn chỉ Đinh Hân Hân là b.út chì màu trong tay, còn mua từ lúc nào thì cô từng quan tâm đến, nhắc đến chuyện chẳng qua là để một cái cớ mở đầu câu chuyện mà thôi.
“Chị cũng mới thôi, nên đến xem cho .
Nghe trong hợp tác xã bán hơn một đồng cơ đấy!
Xuýt —— tiền đó đủ mua hai cân thịt !"
Cố Nguyệt Hoài cố ý dùng giọng điệu ngưỡng mộ, khiến cô bé tám tuổi xong chút bay bổng tự hào.
Cô bé hếch cằm :
“Tất nhiên !
Đó đều là đồ của thành phố dùng đấy!
Cả đại đội chỉ em thôi!
Chị xem đúng , đợi tí, em trong tìm cho!"
Trẻ con luôn tâm lý khoe khoang, Cố Nguyệt Hoài thế, liền nôn nóng phô trương một phen.
Đinh Hân Hân phòng lâu ôm một cái hộp dài rộng bằng bốn ngón tay .
Trên hộp in hình nhân vật hoạt hình đang thịnh hành lúc bấy giờ mà cô quên mất tên gọi là gì.
“Này, chị xem , b.út chì màu của em đấy!
Vẽ lắm luôn!"
Đinh Hân Hân , giơ cao tờ giấy thư cầm trong tay lên cho Cố Nguyệt Hoài xem những bức tranh cô bé vẽ bằng b.út chì màu.
Cô bé tám tuổi, từng học vẽ, nên những cái cây, bông hoa vẽ đều xiêu vẹo, tính thẩm mỹ gì cả.
Tất nhiên, những lời Cố Nguyệt Hoài sẽ .
Cô đón lấy hộp b.út màu xem thử, b.út chì màu bên trong thiếu mất vài cây, thậm chí cây còn gãy ngòi.
Nhìn lớp bụi bám bên là cô bé hứng thú bao lâu vứt thứ góc xó .
Cố Nguyệt Hoài đưa tay xoa xoa đầu Đinh Hân Hân, :
“Vẽ lắm, nhưng vẫn còn chỗ để tiến bộ, chị dạy em ?"
“Chị dạy em??"
Đinh Hân Hân Cố Nguyệt Hoài với vẻ mặt đầy nghi ngờ.
Thực sự cô bé coi thường cô, mà là cả đại đội sản xuất Lao T.ử , từ già đến trẻ nhỏ, hầu như ai coi trọng Cố Nguyệt Hoài cả.
Đinh Hân Hân giật phắt hộp b.út màu của , chất vấn:
“Chị học bao giờ mà vẽ?
Có chị lừa lấy b.út chì màu của em ?"
Chương 23 Đôi giày lưới trắng độc nhất vô nhị
Khóe miệng Cố Nguyệt Hoài giật giật, càng thêm thấm thía cái danh tiếng xa của ở đại đội sản xuất Lao Tử.
Cô khẽ hắng giọng, nghiêm túc :
“Chị lừa trẻ con , là em đưa giấy và b.út cho chị, chị vẽ cho em xem nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-28.html.]
Đinh Hân Hân , nhưng bỗng nhiên thấy tiếng xúi giục của đám bạn lưng:
“Đinh Hân Hân cho chị , chúng xem Cố Nguyệt Hoài vẽ cái gì.
Chị b-éo thế , vẽ một tảng thịt lợn lớn ?"
Nghe , Đinh Hân Hân phì , vui vẻ đồng ý.
Cô bé mở cổng sân cho Cố Nguyệt Hoài , đưa giấy b.út cho cô.
Cố Nguyệt Hoài cũng hề nao núng, đón lấy giấy b.út, trực tiếp xuống cái đôn đ-á trong sân.
Tờ giấy đặt đầu gối, cô lấy b.út chì màu quẹt xoẹt xoẹt giấy, động tác trôi chảy như nước chảy mây trôi, quả thực giống một kẻ mù tịt về hội họa chút nào.
Đinh Hân Hân và đám bạn cùng xổm đất, rướn đầu lên tờ giấy.
Không lâu , một cô bé mặc áo bông đỏ vải cotton hiện lên giấy, lông mày và mắt đang hờn dỗi, sống động như thật.
Đám bạn một hồi liền kinh ngạc kêu lên:
“A!
Cố Nguyệt Hoài vẽ Đinh Hân Hân kìa!"
“ là Đinh Hân Hân !
Oa!
Vẽ giống thật đấy!"
“Thật luôn, giống y như ảnh chụp ở tiệm ảnh , như khắc !
Lại còn màu nữa!"
“..."
Đám bạn nhao nhao bàn tán, Đinh Hân Hân cũng trở nên kích động.
Cô bé đỏ bừng mặt chính giấy, còn dám tin đưa tay lên sờ sờ mặt :
“ là !
là !"
Một lát , Cố Nguyệt Hoài dừng tay, giơ tờ giấy thư lên để cô bé thể rõ hơn.
“Cái... cái cho em ?"
Mắt Đinh Hân Hân sáng lấp lánh, ánh dành cho Cố Nguyệt Hoài cũng từ khinh bỉ ban đầu chuyển thành sùng bái.
Tâm trí trẻ con đơn giản, là , là .
Cố Nguyệt Hoài gật đầu:
“Tất nhiên ."
“Oa ——" Mấy đứa bạn bên cạnh Đinh Hân Hân thấy cô bé nhận lấy bức họa, vẻ ngưỡng mộ mặt hiện rõ mồn một, khiến khuôn mặt Đinh Hân Hân đỏ rạng rỡ.
Cảm giác hư vinh kiểu “ bạn " càng cho niềm vui trong lòng cô bé thêm nồng đậm.
Màn trổ tài của Cố Nguyệt Hoài coi như thu phục trái tim của mấy cô bé.
Cô :
“Hân Hân, thích em?"
Đinh Hân Hân gật đầu lia lịa, sợi dây đỏ buộc đầu cũng tung tẩy theo động tác của cô bé, vô cùng sinh động, khiến lòng Cố Nguyệt Hoài thả lỏng.
Sự thù hận luôn đè nén trong lòng kể từ khi trọng sinh cuối cùng cũng dịu đôi chút, còn trào dâng mãnh liệt như nữa.
Cố Nguyệt Hoài vòng vo thêm nữa, hỏi:
“Vậy chị thể nhờ em giúp một việc ?"
Đinh Hân Hân vỗ vỗ ng-ực :
“Chị cứ !
Việc gì em giúp chắc chắn sẽ giúp!"
Cô bé là con gái của Hoàng Phượng Anh, thường xuyên thấy chạy từ nhà sang nhà khác công tác vận động, hòa giải quan hệ giữa các bà nội trợ, nên tuổi còn nhỏ cũng mang trong một tấm lòng “hiệp nghĩa".
Cố Nguyệt Hoài lắc lắc hộp b.út màu trong tay:
“Có thể cho chị mượn b.út chì màu dùng một chút ?
Chị vẽ một bức tranh, lớn , cũng dùng hết nhiều màu lắm!"
Nghe , Đinh Hân Hân vui mừng, hớn hở :
“Em cứ tưởng việc gì to tát cơ, , chị cứ dùng !"
Nói xong, cô bé ngượng ngùng dùng mũi chân vẽ vòng tròn mặt đất.