Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 250
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:20:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh thu nhận hai , trong lòng cũng chút ngại ngùng, dù cũng là đồng hương gặp nạn, việc dẫn đường liền nhận lấy.”
Cố Nguyệt Hoài :
“Vậy thì đa tạ chú ạ."
Người đàn ông trung niên xua xua tay, mở cổng viện, xỏ đôi giày đang lê lẹt xẹt chân, về một hướng.
Vừa ông :
“Xem hai cháu tuổi còn nhỏ, chắc mới kết hôn lâu nhỉ?
Lên núi là để tìm cái ăn ?
Có thể sống sót trở về cũng là mạng lớn đấy.
Đại đội sản xuất Đại Lao T.ử chắc cũng chuyện thiếu lương thực chứ?
Ôi, năm hạn mà."
Nói xong, ông rít một thu-ốc lào, vẻ mặt chút phong sương.
Nghe , chân mày Yến Thiếu Ngu khẽ nhướng lên, định mở miệng thì Cố Nguyệt Hoài :
“Vâng chú ạ, năm hạn , năm nay chắc ăn một cái Tết sung túc .
, cháu vẫn hỏi, đây là đại đội nào ạ?
Cháu từng đến đây bao giờ."
Người đàn ông trung niên phía , liền đầu :
“Lúc hai cháu thôn thấy cây liễu già ở đầu thôn ?"
Cố Nguyệt Hoài xong, ánh mắt thoáng hiện vẻ ngỡ ngàng, theo bản năng sang Yến Thiếu Ngu, nhưng biểu cảm gì đổi.
Cũng đúng, đến từ kinh thành, bản địa, tự nhiên rõ tình hình của mấy đại đội quyền huyện Thanh An.
Theo cô , chỉ một đại đội đặt tên bằng chữ “Liễu", mà đặc trưng của nó là ở đầu thôn một cây liễu trăm năm, cây thô kệch, cần hai trưởng thành ôm mới xuể, tính tuổi thọ còn già hơn cả huyện Thanh An.
Mà đại đội chính là đại đội Liễu Chi!
Vừa nãy tâm trí cô đều đặt những nhà dân đang thắp đèn, cộng thêm bên ngoài quá tối, nên quá chú ý đến tình hình đầu thôn, thành thấy cây liễu đó, nếu cũng cần hỏi thừa đồng hương .
Người đàn ông trung niên thấy trả lời cũng để tâm, tiếp tục :
“Đại đội Liễu Chi cách đại đội sản xuất Đại Lao T.ử của các cháu cũng xa đấy, xem chừng các cháu lạc núi nên chạy xa quá , nhưng cũng , ngày mai đúng lúc đại đội xe bò lên công xã, hai đứa còn thể nhờ xe."
“Đại đội Liễu Chi?"
Yến Thiếu Ngu dừng bước, ngẩng đầu đàn ông trung niên.
Bàn tay đang đỡ chân Cố Nguyệt Hoài cứng đờ , ngay đó đầu ngón tay khẽ run rẩy, tiết lộ cảm xúc trong lòng .
Cố Nguyệt Hoài nhẹ vỗ vai , hiệu cho bình tĩnh .
Cô cũng ngờ trùng hợp như , hai cuồng trong núi một hồi, chạy suốt một ngày, chạy tới đại đội Liễu Chi, thế mới , trong cõi u minh đều ý trời, xem chừng ông trời cũng nhân cơ hội cho Yến Thiếu Ngu một cơ hội thăm nhân.
Chương 211 Người đàn ông của là thanh niên tri thức
Người đàn ông trung niên gật đầu, rít một thu-ốc lào, kỳ quái Yến Thiếu Ngu:
“ , đại đội Liễu Chi, giọng cháu giống vùng , hậu sinh, cháu từ tới?
Là ở rể tại đại đội sản xuất Đại Lao T.ử ?"
Ông đ-ánh mắt đ-ánh giá Yến Thiếu Ngu một lượt, thầm gật đầu.
Đây là suy đoán bừa bãi, bởi vì cô gái lưng rõ ràng là bản địa, xinh như , hạng thế đặt ở đại đội nào cũng là miếng mồi ngon, mà tìm một ngoại tỉnh, trai trông khôi ngô, cô gái trúng cũng là bình thường.
Cố Nguyệt Hoài cắt ngang chủ đề của ông, hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-250.html.]
“Chú ơi, hai ngày thanh niên tri thức xuống nông thôn cắm đội ?
Thanh niên tri thức của đại đội Liễu Chi các chú thu xếp thỏa ?
Điểm thanh niên tri thức ở ạ?"
Người đàn ông trung niên ngẩn , nghi ngờ hỏi:
“Cháu hỏi cái gì?"
Cố Nguyệt Hoài mỉm , đưa tay véo cằm Yến Thiếu Ngu:
“Chú đàn ông của cháu , chính là thanh niên tri thức xuống nông thôn ở đại đội sản xuất Đại Lao T.ử chúng cháu, em trai em gái thì đến đại đội Liễu Chi, đúng lúc ngang qua, còn thể thuận tiện thăm luôn."
Nghe , đàn ông trung niên ngạc nhiên, kinh ngạc :
“Thanh niên tri thức xuống nông thôn mới mấy ngày, hai đứa kết hôn cũng nhanh thật."
Cố Nguyệt Hoài nhạt .
Hai họ ở núi nhiều ngày như , nam đơn nữ chiếc, trong sạch e là ai tin, nếu là vợ chồng thì sẽ thành vấn đề tác phong mất, họ thì thể phủi m-ông bỏ , nhưng Thiếu Ương và Thiếu Ly còn ở đại đội Liễu Chi, tránh để họ coi khinh.
Ở nông thôn những năm thập niên 70, sức mạnh của dư luận vẫn kinh khủng.
Yến Thiếu Ngu là cũng nghĩ như , tâm trí đều dồn chỗ em trai em gái, nên cũng lên tiếng phản đối.
Người đàn ông trung niên :
“Đại đội Liễu Chi điều kiện kém, đợt thanh niên tri thức tới nhiều, tổng cộng năm , đều ở điểm thanh niên tri thức cả, nhưng điểm thanh niên tri thức đó hoang phế lâu , hai ngày mưa to còn sập, một đè thương đấy."
Sắc mặt Yến Thiếu Ngu đột nhiên biến đổi, lông mày sắc bén như lưỡi đao:
“Bị thương?
Là ai?"
Cố Nguyệt Hoài cũng nhíu mày, sắc mặt trở nên nặng nề.
Chuyện kiếp và chuyện kiếp nảy sinh sai lệch, khi đó Yến Thiếu Ương và Yến Thiếu Ly đều đến đại đội Liễu Chi, đương nhiên cũng xảy chuyện điểm thanh niên tri thức sập đè thương .
Nói cũng , điểm thanh niên tri thức của đại đội sản xuất Đại Lao T.ử cũng chẳng trụ bao lâu nữa .
Người đàn ông trung niên khí thế của Yến Thiếu Ngu dọa cho giật , lắp bắp :
“Không... nữa, cũng là thôi, mấy đứa thanh niên tri thức đó tới là tối ngày dọn dẹp điểm thanh niên tri thức, còn gặp qua họ bao giờ."
Dứt lời, sắc mặt Yến Thiếu Ngu càng thêm u ám.
Người đàn ông trung niên rụt cổ , chỉ về phía xa :
“Bí thư sống ở đằng , các cháu !"
Nói xong, ông vội vội vàng vàng đầu chạy mất hút.
Cố Nguyệt Hoài một cái, với Yến Thiếu Ngu:
“Anh bình tĩnh một chút, chúng tìm bí thư , đó hỏi kỹ chuyện điểm thanh niên tri thức, chuyện khác rõ, nhưng bí thư chắc chắn ."
Yến Thiếu Ngu im lặng một hồi, sải bước về phía ngôi nhà mà đàn ông trung niên chỉ.
Gia đình bí thư rõ ràng ngủ , trong nhà tối om một mảnh.
Cố Nguyệt Hoài bảo Yến Thiếu Ngu gõ cửa, ngay đó đem lời ở cửa nhà đàn ông trung niên hô một , lâu , một đàn ông tầm năm mươi tuổi khoác áo , tay còn xách theo đèn dầu.
Lão mắt lác mũi tẹt, một cái là thấy hạng đoan chính, ấn tượng đầu tiên để cho chút nào.
Lão cau mày Yến Thiếu Ngu:
“Các là của đại đội Đại Lao Tử?"
Lúc ngẩng đầu lên nữa, lão thấy Cố Nguyệt Hoài đang áp vai Yến Thiếu Ngu, ánh đèn dầu, Cố Nguyệt Hoài lông mày như tranh, môi hồng răng trắng, mang theo chút cảm giác quyến rũ, lão ngẩn , ánh mắt chút đờ đẫn.