Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 245
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:18:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ dựa cái , Điền Tĩnh thoát khỏi tội danh mưu sát ý đồ.”
Ả thấy g-iết cô, liền mượn thương thế của chính để hãm hại cô, hòng thoát khỏi tội danh mưu sát ý đồ!
Thứ hai, giữa hai rốt cuộc thâm thù đại hận gì, khiến Điền Tĩnh nhất định g-iết cô?
Lúc , Nhâm Thiên Tường thể coi là một lý do.
Bởi vì cô bí mật thể cho ai giữa Nhâm Thiên Tường và Điền Tĩnh!
Đến lúc đó, dân cảnh nhất định sẽ điều tra quan hệ giữa Điền Tĩnh và Nhâm Thiên Tường, nếu thể từ đó vạch trần mối quan hệ bất chính giữa hai , định một vấn đề tác phong, so với nó, cô phòng vệ chính đáng thể dễ dàng thoát .
Nhâm Thiên Tường là thành phần địa chủ, vốn dĩ khinh bỉ, lớn , đó chính là kẻ thù giai cấp.
Cho dù giữa Nhâm Thiên Tường và Điền Tĩnh trong sạch rõ ràng, nhưng vẫn Vương Phúc, Vương Bồi Sinh, thậm chí là những lớn nhỏ trong đại đội thể chứng cho cô, Điền Tĩnh vì hư hỏng vườn rau nhà họ Cố, vu khống đồng chí giai cấp, mà đưa bãi cải tạo để giáo d.ụ.c lao động.
Thù oán giữa hai bọn họ kết hạ từ lâu, ba ngôn hai ngữ là thể rõ , Điền Tĩnh g-iết cô là chuyện quá đỗi bình thường.
Còn cô thì ?
Cùng lắm là chán ghét Điền Tĩnh, nhưng lý do g-iết ả bắt nguồn từ ?
Sẽ ai cảm thấy cô g-iết Điền Tĩnh, dù giữa cô và Điền Tĩnh, luôn là tìm phiền phức, cô từng vô cớ gây sự bao giờ, ít nhất là đại chúng thấy.
Và , từ đến nay Điền Tĩnh từng chiếm một chút lợi lộc nào trong tay cô, cô lý do để g-iết ả .
Cố Nguyệt Hoài lặng lẽ suy nghĩ, trong đầu lướt qua hết đến khác, cho đến khi còn sơ hở.
Yến Thiếu Ngu đ-ánh giá Cố Nguyệt Hoài một lời, đưa thịt nướng qua:
“Ăn ."
Cố Nguyệt Hoài chớp chớp đôi mắt đen trắng phân minh, cong đôi môi tái nhợt :
“Cảm ơn."
Cô nhận lấy thịt nướng, đón nhận sự chăm sóc của Yến Thiếu Ngu một cách đương nhiên, cách khác, cô sớm quen với sự chăm sóc của , thứ thích ứng chỉ là những lời lẽ lạnh lùng của mà thôi, cũng bao giờ mới thể biến thành Yến Thiếu Ngu trong mơ.
Cố Nguyệt Hoài ăn một cách ngon lành, Yến Thiếu Ngu đang nhíu đôi mày dài suy ngẫm kỹ lưỡng.
Nửa ngày , Cố Nguyệt Hoài ăn gần xong , Yến Thiếu Ngu :
“Điền Tĩnh sát tâm , hại cô ngã xuống dốc núi suýt mất mạng, cô g-iết ả là nhân quả báo ứng, oan đầu nợ chủ mà thôi, gì đáng .
Đợi đại đội, sẽ chứng cho cô, chỉ ả dùng d.a.o đuổi sói, vô ý tự thương , cô chỉ cần khăng khăng g-iết Điền Tĩnh là ."
Yến Thiếu Ngu nhíu c.h.ặ.t đôi mày sâu, đôi môi mỏng khẽ mở, thốt âm thanh trầm thấp lạnh lẽo.
Cố Nguyệt Hoài ngạc nhiên, thẳng Yến Thiếu Ngu.
Ánh mắt của cô quá đỗi chuyên chú, khiến Yến Thiếu Ngu chút tự nhiên mà nhíu mày:
“Cô cái gì?"
Đôi mắt Cố Nguyệt Hoài cong cong, rộ lên:
“Nhìn , thật ."
Lời tỏ tình trực diện chút khách sáo đầu tiên , Yến Thiếu Ngu vẫn cảm thấy tim lỡ mất hai nhịp, cổ họng chút khô khốc, giả vờ lạnh lùng :
“ vì cô, chỉ là mắt hành vi của Điền Tĩnh mà thôi."
“Thế ."
Cố Nguyệt Hoài vui vẻ, rõ ràng là tin.
Khóe miệng Yến Thiếu Ngu khẽ giật giật, vành tai chút nóng lên.
Từ khi va Cố Nguyệt Hoài, ngày càng giống chính nữa .
Trong lúc hai chuyện, bên ngoài lưa thưa đổ mưa, từ nhỏ dần lớn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-245.html.]
Yến Thiếu Ngu thu tâm thần ngoài cửa sổ, lông mày khẽ nhíu một cách khó nhận .
Trong lòng gần như đào mộ cho Tống Kim An , môi trường ngày càng gian nan hiểm trở, và Điền Tĩnh trừ phi là công năng đặc dị gì đó, nếu thì thể nào bình an rời khỏi thung lũng đầy rẫy nguy hiểm .
Cố Nguyệt Hoài cũng thoáng qua cơn mưa tí tách ngoài cửa sổ, chống cằm :
“Anh đang lo lắng cho Tống Kim An?"
Yến Thiếu Ngu gì, nhưng biểu hiện của đủ để giải thích vấn đề .
Cố Nguyệt Hoài nhích nhích m-ông, xuống bên cạnh Yến Thiếu Ngu, vỗ vỗ vai , khẽ giọng an ủi:
“Đừng lo lắng nữa, chắc chắn sẽ bình an đại đội thôi."
Nói xong, cô thầm thêm một câu trong lòng:
“Giống hệt như kiếp .”
Cô luôn cảm thấy vận khí kiếp của Điền Tĩnh đến kinh , mà Tống Kim An thì càng miễn bàn, thiên chi kiêu t.ử, từng trải qua nỗi khổ và sự dày vò của cuộc sống, hai dường như thần linh phù hộ , vận khí cuồn cuộn dứt.
Cho nên, kiếp , hai bọn họ chắc vẫn sẽ giống kiếp , thuận thuận lợi lợi đại đội.
Chương 207 về! Anh ở đây!
Yến Thiếu Ngu lọt tai , nhàn nhạt liếc cô một cái:
“Ăn no ?
Ăn no thì nghỉ ngơi ."
Cố Nguyệt Hoài mỉm , phản bác , tự xuống góc nhà gỗ mà dọn dẹp xong, đắp thêm một ít rơm rạ lên , chiếc áo len màu đen Yến Thiếu Ngu, hỏi:
“Anh lạnh ?"
Yến Thiếu Ngu hốt hoảng đầu cô, ngữ khí hung:
“Ngủ ."
Cố Nguyệt Hoài bĩu môi, nhắm mắt ngủ .
Hôm nay cô phát nhiệt, cơ năng c-ơ th-ể cạn kiệt, mệt hề nhẹ, quả thực cần giấc ngủ đầy đủ để tu dưỡng sinh lực.
Trong nhà gỗ một mảnh tĩnh lặng, chỉ tiếng nổ lách tách phát khi đống lửa thiêu đốt.
Ánh sáng màu cam ấm áp lan tỏa, khiến căn nhà gỗ nhỏ bé thêm vài phần đời thường và yên bình.
Bên .
Người của đại đội Đại Lao T.ử cũng kẹt ở lưng chừng núi.
Sạt lở núi, cây lớn đổ rạp, dẫn đến việc cả nhóm tìm cứu viện cũng cách nào .
Vương Phúc vẻ mặt chán nản xổm bên cửa hang động, hai tay ôm đầu cơn mưa liên miên bên ngoài, nghĩ đến Cố Nguyệt Hoài, Điền Tĩnh, Yến Thiếu Ngu và Tống Kim An rõ sống ch-ết, chỉ cảm thấy đầu cũng đau, cũng đau, đều đau!
Với tư cách là bí thư đại đội, xã viên và thanh niên tri thức xảy chuyện, ông thể thoái thác trách nhiệm!
Vương Bồi Sinh Vương Phúc, cũng đầy vẻ lo âu.
Ông đến bên cạnh Vương Phúc, kịp mở lời, khàn giọng :
“Người định hết ?"
“Hầy, định cái gì mà định, từng đứa một đều đang hoảng lắm, kêu mệt mới chịu nghỉ, cơn mưa nếu cứ hạ như thế , chúng bao giờ mới thể về?
Bị kẹt ở đây, cái ăn, sớm muộn gì cũng xảy chuyện."
Giọng Vương Bồi Sinh chút đắng chát.
Vương Phúc tự giễu một tiếng, buông xuôi :
“Vậy còn thể nữa?"