Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 242

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:18:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Để tránh lãnh địa của bầy sói lúc đến, hai lao nhanh về phía một con đường lạ lẫm.”

 

Không chạy bao lâu, phía ẩn hiện tiếng nước chảy.

 

Ánh mắt Yến Thiếu Ngu khẽ sáng lên, nắm lấy Cố Nguyệt Hoài tăng tốc độ.

 

Trên trán Cố Nguyệt Hoài rịn những giọt mồ hôi lạnh dày đặc, cô chỉ cảm thấy đôi chân tê dại, chỉ chạy theo bản năng của cơ bắp, l.ồ.ng ng-ực nóng rực đau nhức, thở giống như kéo ống bễ, cả đầu óc trở nên choáng váng vì thiếu oxy.

 

“Nhảy!"

 

Trong cơn mê man, Cố Nguyệt Hoài dường như thấy Yến Thiếu Ngu hét lên một chữ như , ngay đó, c-ơ th-ể bay lên trung, một cảm giác mất trọng lượng ập đến, khiến cô tự chủ mà nín thở.

 

Khắc , chỉ thấy tiếng “tùm", nước ngập qua đỉnh đầu cô, ngột ngạt đến nghẹt thở.

 

Chương 204 Yến Thiếu Ngu, lạnh quá

 

Cố Nguyệt Hoài bơi, chỉ cảm thấy bản rơi xuống nước như một tảng đ-á, nặng nề cực kỳ.

 

Cô sặc một ngụm nước, ực ực uống vài ngụm, vùng vẫy vọt khỏi mặt nước, lúc , một đôi tay to nắm c.h.ặ.t lấy cô khẽ dùng lực, liền ôm cô lòng, đôi môi lạnh băng ấn lên miệng cô, mớm khí cho cô.

 

Cố Nguyệt Hoài đột nhiên mở mắt, dòng nước khiến tầm của cô mờ ảo, nhưng đôi mắt của Yến Thiếu Ngu rõ ràng.

 

Trong mắt cô phản chiếu đôi mắt đào hoa dài hẹp của , con ngươi đen kịt vô cùng thâm thúy, mang theo chút ý vị mà cô thấu.

 

Yến Thiếu Ngu dùng hai cánh tay giam cầm eo của Cố Nguyệt Hoài, hai thuận theo dòng nước cuốn xa, mãi vẫn trồi lên mặt nước.

 

Không qua bao lâu, Cố Nguyệt Hoài cảm thấy sắp nghẹt thở mà ch-ết đến nơi , bỗng nhiên một luồng lực kéo nổi lên mặt nước.

 

“Khụ khụ khụ ——" Cô gắng sức ho khan, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng, tóc tai dính bết bên má, vô cùng nhếch nhác.

 

Yến Thiếu Ngu nhíu mày Cố Nguyệt Hoài:

 

“Sao ?"

 

Trời tối đen , một chút ánh sáng nào, đuốc cũng rơi mất đường lúc chạy trốn.

 

Cố Nguyệt Hoài chỉ thể rõ một đường nét mờ nhạt của Yến Thiếu Ngu, cô lắc đầu:

 

“Không , lên bờ ."

 

Yến Thiếu Ngu kéo Cố Nguyệt Hoài bơi bờ, cả hai đều vô cùng nặng nề, lên bờ liền rũ rượi vật xuống, đêm đen trong rừng đầu đông tĩnh lặng vô cùng, ngoài gió lạnh , đến tiếng côn trùng cũng thấy, thế gian dường như chỉ còn hai bọn họ.

 

“Xin , gấu bơi, chúng mà nổi lên mặt nước ngay sợ nó sẽ tiếp tục đuổi theo."

 

Giọng Yến Thiếu Ngu khàn .

 

Cố Nguyệt Hoài khẽ một tiếng, nghiêng đầu Yến Thiếu Ngu:

 

“Có thể sống sót lắm , cứu ."

 

Yến Thiếu Ngu thực là đang chuyện mớm khí trong nước, chuyện cấp bách , loại chuyện nhỏ nhặt đáng kể cô tự nhiên sẽ để tâm, hơn nữa, chỉ cần là , dù quá đáng hơn chút nữa cô cũng sẽ hỏi tội.

 

Yến Thiếu Ngu dậy, hất lọn tóc mái ướt sũng trán, ánh mắt quét qua bốn phía, gương mặt hiện lên vẻ cảnh giác:

 

“Động vật trong rừng đều sẽ đến đây uống nước, chúng nên rời sớm thì hơn."

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu, vắt vắt nước áo bông:

 

“Được."

 

Yến Thiếu Ngu chọn một con đường lạ lẫm, nơi hiếm dấu chân , cỏ dại mọc um tùm, căn bản chỗ đặt chân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-242.html.]

Cố Nguyệt Hoài theo , trầm ngâm hỏi:

 

“Chúng về nhà gỗ ?"

 

Yến Thiếu Ngu lắc đầu:

 

“Trước nhà gỗ xác sói, đó coi là con mồi của gấu, chúng tạm thời về ."

 

“Con mồi?

 

Gấu ăn đồ ch-ết ?

 

nhớ từng , nếu gặp gấu thì thể xuống giả ch-ết, thể thoát một kiếp, đó là giả ?"

 

Giọng điệu Cố Nguyệt Hoài chút kinh ngạc, cô thực sự tin cách đó.

 

Yến Thiếu Ngu im lặng một lát, :

 

“Gấu chỉ ăn đồ thối rữa."

 

Nói cách khác, nếu thực sự gặp gấu mà xuống giả ch-ết, gấu sẽ tưởng rằng con mồi mới ch-ết, thịt vẫn còn tươi, căn bản cần tốn sức là thể đ-ánh một bữa no nê, đây chắc chắn là một lựa chọn ngu xuẩn.

 

Cố Nguyệt Hoài hiểu gật đầu, ngẩng đầu cảnh u ám:

 

“Vậy bây giờ chúng ?"

 

Yến Thiếu Ngu khựng , ngữ khí bình tĩnh :

 

“Đi tới tới đó, tránh xa nguồn nước ."

 

Tiếp theo suốt chặng đường, hai trở nên vô cùng im lặng.

 

Yến Thiếu Ngu đang hồi tưởng lúc ở nước, đôi môi lạnh giá mà ngậm lấy, mềm, trơn, suy nghĩ kỹ , nếu lúc đó ở cùng là Điền Tĩnh, là bất kỳ ai khác, dù gấu phát hiện, cũng sẽ mớm khí cho đối phương.

 

Cho nên, những lời với Cố Nguyệt Hoài chẳng qua chỉ là cái cớ dối lòng mà thôi.

 

Suy nghĩ khiến chút nản lòng và nặng nề, bài xích sự tiếp cận của Cố Nguyệt Hoài như , cuối cùng vẫn động lòng.

 

Anh thậm chí còn hiểu rõ cô, hiểu tại đặc biệt với đến thế.

 

Cố Nguyệt Hoài cũng im lặng, cô đang nghĩ về Điền Tĩnh và Tống Kim An ở trong nhà gỗ.

 

Hai đó trong lòng cô coi là cá mè một lứa, dù bọn họ cũng là phu thê duyên phận định sẵn, cô g-iết Điền Tĩnh cũng coi như phá vỡ đoạn duyên phận , chỉ là thái độ của Tống Kim An thế nào, lúc đó cô vội vàng, kịp .

 

Thù hận oanh oanh liệt liệt kiếp , kiếp cũng coi như báo.

 

Thế nhưng, chỉ cần Tống Kim An còn sống, chỉ cần bọn họ rời khỏi thung lũng , đến đồn cảnh sát tố cáo hành vi g-iết của cô, cô vẫn sẽ tù, vì Điền Tĩnh mà tù, ý nghĩ chỉ cần nghĩ đến thôi khiến cô lạnh toát cả .

 

Không sợ hãi, mà là chán ghét.

 

Đây cũng là lý do tại ban đầu cô g-iết Điền Tĩnh, g-iết , luôn sẽ sơ hở, cô bây giờ chẳng qua chỉ là một kẻ cô độc, trong tay thế lực bối cảnh gì thể dùng , cách nào giống như Điền Tĩnh kiếp mà lấp l-iếm thái bình.

 

Cô sống một đời, cuộc sống dễ dàng, vì Điền Tĩnh mà uổng phí thời gian, đáng.

 

khi Yến Thiếu Ngu một đối mặt với vận mệnh sinh t.ử ở bên ngoài, m-áu nóng trong cô vẫn dâng trào.

 

Kiếp , lúc cô tuyệt vọng nhất, chính Yến Thiếu Ngu nắm lấy tay cô, bảo vệ cô ở lưng, trong tòa tháp ngà mà ai thể chạm tới, đỡ hết thảy đao kiếm s-úng ống từ phía Điền Tĩnh, chống đỡ cho cô một bầu trời.

 

Vào khoảnh khắc đ-âm d.a.o về phía Điền Tĩnh, cô sống.

 

Vào lúc cầm đuốc, đẩy cửa bước về phía Yến Thiếu Ngu, cô càng mang theo quyết tâm ch-ết.

 

 

Loading...