Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 217

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:18:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói cho cùng, những cũng chỉ là vì sống mà thôi.”

 

Cố Đình Hoài nghiêng đầu Cố Nguyệt Hoài đang mang vẻ mặt bình thản, hạ thấp giọng hỏi:

 

“Bé con, em xem bí thư sẽ phân chia lương thực như thế nào?"

 

Cố Nguyệt Hoài mím c.h.ặ.t môi, về phía Vương Phúc đang ở phía với tấm lưng thẳng tắp, tinh thần hôm nay của ông so với ngày hôm qua như hai khác , điều cho thấy trong lòng ông sự cân nhắc của riêng , đối phó với đám xã viên khó chiều như thế nào .

 

Cô đôi môi đỏ mọng khẽ mở, thản nhiên :

 

“Thống kê lương thực, phân phối bình quân."

 

Nghe , Cố Đình Hoài ngẩn , thất thanh :

 

“Phân phối bình quân?

 

Vậy đồng ý ?"

 

như câu “Công điểm, công điểm, là gốc rễ của xã viên!", đó là thù lao lao động, khi kết toán cuối năm mỗi hộ thể nhận bao nhiêu lương thực phụ thuộc cái , vì thiếu lương thực mà phân phối theo công điểm mà chia đều, ai mà cam lòng chứ?

 

Những gia đình nhiều lao động chính, kiếm nhiều công điểm, năm nào cũng là “hộ thừa lương thực", phân phối bình quân đồng nghĩa với việc biến tướng lấy lương thực của nhà chia cho các “hộ thiếu lương thực", chuyện chắc chắn sẽ còn ầm ĩ cho xem.

 

Cố Nguyệt Hoài nhếch môi:

 

“Không đồng ý thì thể chứ?

 

Không chia đều thì sẽ ch-ết đói."

 

Đời , Vương Phúc cũng là lúc tóc sắp bạc trắng hết mới tuyên bố quyết định phân phối lương thực bình quân, trong đội quả thực nổ một trận náo loạn lớn, nhưng nếu như thì chuyện ai ai để chia lương thực là một vấn đề lớn, chia cho ai cũng xong.

 

Năm đói kém, vì để mỗi trong mỗi gia đình đều thể sống tiếp, cuối cùng cũng đồng ý với quyết định .

 

Cố Đình Hoài thở dài một tiếng, đầy vẻ trăn trở.

 

“Dự đoán" của Cố Nguyệt Hoài nhanh xác thực, Vương Phúc ở phía im lặng một lát :

 

“Mọi đều là cùng một đại đội, từ nhỏ quen , mỗi ngày ngẩng đầu thấy cúi đầu gặp, thời khắc then chốt , chúng chẳng lẽ nên đoàn kết để cùng vượt qua khó khăn ?

 

, đội quyết định chia đều lương thực cho mỗi hộ gia đình!"

 

Dứt lời, đám đông im bặt trong giây lát, ngay đó liền sôi sục.

 

Các xã viên thuộc gia đình “hộ thừa lương thực" lập tức gào thét c.h.ử.i bới:

 

“Dựa cái gì?

 

Dựa cái gì mà chia đều?

 

Nhà nhiều lao động chính, cả năm nay tích góp bao nhiêu công điểm thế , nếu chia đều lương thực thì chẳng công ?

 

Dựa cái gì mà chúng công chứ?"

 

Các “hộ thiếu lương thực" lời Vương Phúc thì mừng rỡ quá đỗi, dù năm nào cũng ăn đủ no còn vay lương thực, năm nay thiếu lương thực mà chia đều, tính họ hời to , bèn liên tục khen ngợi:

 

“Bí thư quyết định như là vì để cả đại đội chúng thể sống sót, là đúng đắn!

 

Công xã quản chúng thì tự đội quản, chúng đồng ý!"

 

Đám đông chia thành hai phái, bắt đầu tranh cãi kịch liệt.

 

Vương Phúc vẫn mang vẻ mặt bình thản, hề cảnh tượng như cho lúng túng, bởi lẽ khi đưa quyết định ông lường kết quả , hiện tại đ-ánh nh-au coi là hơn dự kiến của ông .

 

Sau khi tranh cãi một hồi lâu, Vương Phúc giơ tay gõ chiếc chuông lớn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-217.html.]

“Tùng —— Tùng —— Tùng ——"

 

Tiếng chuông vang vọng bên tai , hiện trường lập tức yên tĩnh trở .

 

Vương Phúc gõ gõ tẩu thu-ốc trong tay, xuống tảng đ-á chân chiếc chuông lớn.

 

Ông :

 

“Đội đưa quyết định , phản đối thế nào cũng vô ích thôi, tình hình hiện nay chúng chỉ thể đảm bảo giữ mạng sống, những thứ khác đều là thứ yếu, hy vọng các đồng chí thể đối xử lý trí, đợi sang năm tình hình lên tự khắc sẽ bồi thường."

 

Vương Bồi Sinh ở bên cạnh lên tiếng phụ họa:

 

“Mọi bây giờ đừng chăm chăm chút lương thực còn trong đội nữa, chúng nghĩ xem thế nào mới thể sống hơn!

 

Chúng dựa núi thì ăn núi, dựa sông thì ăn sông, đ-ánh cá bắt tôm, bẫy thỏ rừng lợn rừng, chắc chắn sẽ thiếu miếng ăn, nhưng rằng hiện tại chỉ đại đội sản xuất Đại Lao T.ử chúng là thiếu lương thực !"

 

“Chúng nếu còn tính toán cho , chẳng lẽ đợi xã viên ở các đại đội khác vơ vét hết những thứ thể ăn chúng mới đó mà hối hận ?

 

Đến lúc đó thì muộn , bụng đói thì chỉ thể ăn rễ cỏ!

 

Gặm vỏ cây!"

 

“Được , những gì thể , nên đều , về nhà thu dọn , đeo gùi lên, chúng tổ chức lên núi!"

 

Lời của hai cán bộ trong làng thốt coi như cũng là chuyện định đoạt xong xuôi.

 

Lời của Vương Bồi Sinh rõ ràng là đ-ánh trúng tâm can của tất cả các xã viên, đúng , núi chỉ lớn bấy nhiêu, sông cũng chỉ sâu bấy nhiêu, tìm đồ ăn thì tự khác tìm, đến lúc đó để cho đại đội sản xuất Đại Lao T.ử họ còn cái gì chứ?

 

Các xã viên mỗi một ý, nhưng trong cảnh cuối cùng cũng tiếp tục tranh cãi nữa, lượt về nhà gùi thúng xách rổ.

 

Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài cũng về, Cố Nguyệt Hoài thì về phía Vương Phúc, hỏi:

 

“Bí thư, các thanh niên tri thức cùng lên núi ạ?

 

Công việc ở trạm chăn nuôi vốn dĩ cũng bao nhiêu, thể cùng tìm đồ ăn thì quá."

 

Vương Phúc rít một thu-ốc lào, khổ gật đầu:

 

“Nói đúng lắm, lúc thể tìm thêm chút gì ăn thì cứ tìm , Tiểu Cố, cô thông báo cho các thanh niên tri thức , để cùng lên núi, trong đội khó khăn quá..."

 

Cố Nguyệt Hoài tiếng thở dài của Vương Phúc, trầm ngâm một lát :

 

“Bí thư, cháu núi một cánh đồng đậu sắn mọc hoang, lúc đang là mùa, chúng các đại đội khác thì chắc chắn sẽ thu hoạch đấy ạ."

 

Đậu sắn, rễ củ to, thịt trắng giòn nhiều nước, giàu đường và protein, thể ăn sống hoặc nấu chín.

 

Chương 183 Đại ân nhân của đại đội chúng

 

Vương Phúc giật , cầm tẩu thu-ốc bật dậy:

 

“Cánh đồng đậu sắn?

 

Thật sự cánh đồng đậu sắn ?

 

Sao nhỉ?"

 

Ông từ nhỏ ở đại đội sản xuất Đại Lao Tử, hồi nhỏ cũng thường xuyên cùng đám trẻ con trong làng lên núi, nhưng bao giờ trong núi cả một vùng đậu sắn mọc thành đám như , thứ chính là món khoái khẩu của trẻ con, ngọt lịm, nấu chín thể ăn no bụng.

 

Cố Nguyệt Hoài cụp mắt, cánh đồng đậu sắn cũng là chuyện cô từ đời .

 

Nhắc đến chuyện , thể nhắc đến một sự việc sắp sửa xảy .

 

Đời , lương thực trong đội thiếu hụt, Vương Phúc và Vương Bồi Sinh thông báo cho các xã viên muộn, dẫn đến việc khi đeo gùi lên núi vơ vét những thứ thể ăn thì trong núi các đại đội khác “quét sạch" qua một lượt .

 

Hết cách, các thanh niên tri thức và xã viên đành tiến sâu trong núi, lúc đó một trận mưa xối xả ập đến dẫn đến sạt lở núi, đều mắc kẹt trong rừng sâu, Tống Kim An thậm chí còn gặp nạn mất tích, Điền Tĩnh vì để cứu Tống Kim An mà cùng mất tích với .

 

Loading...