Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 216

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:18:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thiếu Ngu, đợi !"

 

Giọng của Cố Nguyệt Hoài vẫn như thường lệ, hề chút kinh sợ bài xích nào.

 

Ánh mắt Yến Thiếu Ngu càng thêm hung dữ, đầu Cố Nguyệt Hoài:

 

“Lời thấy ?"

 

Cố Nguyệt Hoài đôi mắt cong cong, nụ nơi khóe môi như gió xuân ấm áp:

 

“Nghe thấy ."

 

Khựng một chút, cô tiếp:

 

“Chuyện ở kinh thành hiểu, cũng hiểu, chỉ là Yến Thiếu Ngu, thế là đủ ."

 

chỉ , là Yến Thiếu Ngu của đời bảo vệ , yêu thương .

 

Cục diện ở kinh thành phức tạp, đổi khôn lường, đáng tiếc cho đến tận khi cô ch-ết, bố Yến Thiếu Ngu vẫn thả , Yến Thiếu Ngu ngược tạo dựng một vùng trời trong quân đội, đáng tiếc , cũng vì cô mà thể thoát khỏi ngục tù.

 

Đời , cô nhất định sẽ vì những nguy hiểm xuất hiện mà bỏ mặc .

 

Đôi mắt Yến Thiếu Ngu nheo , ánh mắt sắc lẹm như kiếm, dường như m.ổ x.ẻ thấu đáo Cố Nguyệt Hoài.

 

Anh thực sự hiểu tại Cố Nguyệt Hoài đối xử với khác biệt như , và tại chính là cô cứu Thiếu Đường?

 

Cái gọi là sự yêu thích từ mà đến?

 

Trong chuyện lẽ nào thực sự chỉ thể dùng hai chữ duyên phận để hình dung?

 

Cố Nguyệt Hoài cắt đứt dòng suy nghĩ của , híp mí :

 

“Nè, bữa sáng vằn thắn, nếm thử ."

 

Khi chiếc túi lưới đựng hộp cơm nhét tay , hai chạm nhẹ , nó vẫn còn tỏa nóng, giống như một góc tối tăm thể thấy trong lòng , nảy sinh một tia ấm áp lạ lẫm thể với ngoài.

 

Lúc , tiếng chuông vang lên.

 

Cố Nguyệt Hoài ngạc nhiên, vẫy vẫy tay với Yến Thiếu Ngu, chạy về phía đầu làng :

 

“Hôm nay trong đội nghỉ dài ngày, gõ chuông nữa, xem , mau về ăn , kẻo lát nữa nguội mất!"

 

Yến Thiếu Ngu xách túi lưới tại chỗ, Cố Nguyệt Hoài xa, cụp mắt xuống đang nghĩ gì.

 

Lúc , Phan Nhược Nhân tới, mặt cô mang theo vẻ giễu cợt, theo tầm mắt của liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, lạnh :

 

“Anh nhiều như , chính là để từ chối em, dây dưa với cô ?"

 

Yến Thiếu Ngu khẽ nhướng mí mắt, thèm để ý, xoay trong điểm thanh niên tri thức.

 

“Đứng !

 

Yến Thiếu Ngu!"

 

“Yến Thiếu Ngu!

 

Em bảo !

 

Anh thấy !"

 

Phan Nhược Nhân bóng lưng cao lớn của Yến Thiếu Ngu, hề vì cô mà dừng chân lấy một giây, cứ như thể lời tỏ tình của cô chỉ là một trò , mà nguồn cơn của tất cả những chuyện là vì một phụ nữ nông thôn chẳng gì ngoài nhan sắc?

 

Phan Nhược Nhân rưng rưng nước mắt, .

 

Điền Tĩnh trong góc, cảnh tượng kịch tính từ xa, trong lòng chút cảm khái mà lắc đầu.

 

Trong tiểu thuyết, Phan Nhược Nhân cậy là tiểu thư kinh thành, tâm cao khí ngạo, coi thường chị dâu họ tương lai Cố Nguyệt Hoài , coi là một rào cản hiếm thấy trong cuộc đời nữ chính vốn dĩ thuận buồm xuôi gió của .

 

Tuy nhiên, Cố Nguyệt Hoài để tâm đến sự nhắm của Phan Nhược Nhân, bởi vì ngay cả khi cô tay thì xung quanh cũng sẽ mặt, dù cũng là sủng ái, chẳng lẽ thật sự thể chịu thiệt trong tay một nữ phụ nhỏ bé ?

 

Chỉ là, cô ngờ Phan Nhược Nhân mắt cao hơn đầu như thích là Yến Thiếu Ngu!

 

Còn Cố Nguyệt Hoài nữa, cô uống nhầm thu-ốc ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-216.html.]

Tại thích Tống Kim An mà Yến Thiếu Ngu bằng con mắt khác, còn ngày ngày đưa cơm đến điểm thanh niên tri thức?

 

Sự thiên vị như thực sự khiến cô mà... chướng mắt.

 

Cái gì Cố Nguyệt Hoài thích, cô nhất định thích, cái gì cô , cô nhất định phá hoại cho bằng hết!

 

Nghĩ như , Điền Tĩnh từ trong góc bước , khuôn mặt nhỏ nhắn như đóa hoa trắng nhỏ hiện lên vẻ đau lòng, từ từ tiến gần Phan Nhược Nhân, đưa chiếc khăn tay sạch sẽ qua:

 

“Nhược Nhân, em đừng nữa."

 

Phan Nhược Nhân thần sắc khựng , ngẩng đầu lườm Điền Tĩnh một cái sắc lẹm:

 

“Cô gì đấy?

 

Cũng đến để nhạo ?"

 

là đồ phụ nữ nông thôn hạ đẳng, chẳng ai lành cả!

 

Sắc mặt Điền Tĩnh chấn động, khóe mắt ươn ướt, cô vội vàng lắc đầu :

 

“Làm ... thể chứ?

 

thấy em Cố... cô , cô cứ luôn thích cái chuyện cướp thứ khác yêu thích như , thấy em giống như thấy chính bản , thấy đau lòng thôi."

 

Nghe , Phan Nhược Nhân khựng , Điền Tĩnh đầy vẻ nghi ngờ:

 

“Cô là đang Cố Nguyệt Hoài?"

 

Điền Tĩnh cụp mắt xuống, che giấu tia sáng lóe lên trong đáy mắt, im lặng gật đầu.

 

Chương 182 Tất cả lên núi, đậu sắn

 

Cố Nguyệt Hoài theo tiếng chuông tới đầu làng, các xã viên đang rảnh rỗi, đang sầu não vì chuyện thiếu lương thực, thấy tiếng chuông liền thu dọn một chút, lượt tụ tập về phía đầu làng, xem bí thư cách giải quyết nào .

 

Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài cũng đến, hai vẫy vẫy tay với Cố Nguyệt Hoài.

 

Mặc dù trong nhà thiếu lương thực, nhưng lúc nhất định cùng tiến cùng lui với các xã viên, nếu sẽ dễ khác nghi ngờ.

 

Hôm nay Vương Phúc trông vẻ phấn chấn hơn đôi chút, ông :

 

“Các đồng chí xã viên, mặc dù chúng đang trong kỳ nghỉ dài ngày, nhưng chuyện thiếu lương thực là việc cấp bách, đội sẽ tổ chức cho lên núi tìm đồ ăn!"

 

Nghe , tất cả các xã viên trân trân.

 

Vương Phúc :

 

“Tất nhiên, đây là bắt buộc, nhưng núi sói, lợn rừng, an , nếu đội tổ chức thì thể rừng sâu , chúng đặt bẫy thì cũng thể bẫy lợn rừng, thỏ, chắc chắn sẽ đến nỗi ch-ết đói!"

 

Lúc , trong đám đông hét lên:

 

“Bí thư!

 

Khi nào thì đổi công điểm lấy lương thực?

 

Ai ai đây?"

 

Chủ đề ngay lập tức khiến bầu khí bùng nổ, lương thực trong đội hạn, đổi chắc chắn sẽ , nhất thời ánh mắt các xã viên đều mang theo vẻ cảnh giác, bắt đầu tranh luận gay gắt.

 

“Nhà là xã viên tiên tiến, trong nhà đều là lao động chính, đổi công điểm chắc chắn ưu tiên nhà !"

 

“Nói nhảm!

 

Nhà còn là tấm gương lao động đây , dựa cái gì mà ưu tiên cho nhà ông đổi lương thực ?"

 

“Nhà già trẻ, gì ăn thì đường sống, bí thư, chúng đều cùng một đại đội cả, ông thể thấy ch-ết mà cứu !

 

Cả nhà già trẻ lớn bé đều trông chờ chút lương thực đó để sống qua ngày đấy!"

 

“..."

 

Cố Chí Phượng những đồng hương xung quanh, trong đôi mắt hổ lóe lên sự xót thương và đồng cảm.

 

Họ đều là những cùng trải qua những năm đói kém, lúc đó xác ch-ết khắp nơi, chuyện đổi con cho ăn là chuyện thường tình, một thậm chí còn bỏ xứ mà đến những nơi xa xôi để mưu sinh, đến giờ cũng còn sống ch-ết.

 

 

Loading...