Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 215
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:18:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em là trưởng thành , nếu còn chuyện như nữa, sẽ thư về, xin chuyển em về kinh thành."
Nghe lời Tống Kim An , sắc mặt Phan Nhược Nhân trắng bệch.
Không, cô về!
Cô ở đây, cô ở cùng một chỗ với Yến Thiếu Ngu!
Nghĩ như , Phan Nhược Nhân liền về hướng ký túc xá nam, từ lúc cô về Tống Kim An đưa đến đây giáo huấn, nhưng từ đầu đến cuối đều thấy mặt Yến Thiếu Ngu, tìm cô ?
Phan Nhược Nhân c.ắ.n môi :
“Xin... xin , em sai họ."
Tống Kim An rốt cuộc tính tình vẫn , chỉ lườm Phan Nhược Nhân một cái, hạ thấp giọng :
“Nhược Nhân, việc gì em nhất định cân nhắc hậu quả, cho dù ngoài cũng nhất định với một tiếng, ?"
Phan Nhược Nhân lẳng lặng gật đầu, thấy Tống Kim An nguôi giận, trong lòng cũng thả lỏng đôi chút.
Một màn kịch khôi hài cứ thế kết thúc.
Cố Nguyệt Hoài về nhà bữa sáng, khi xách cơm trở điểm thanh niên tri thức thì các thanh niên tri thức cũng bắt đầu ăn cơm .
Tuy nhiên, Yến Thiếu Ngu ở đó, cũng ở đó nữa chính là “kẻ gây họa" Phan Nhược Nhân.
Tống Kim An thấy Cố Nguyệt Hoài liền dậy, trong đôi mắt màu nâu tràn đầy nụ ôn hòa:
“Biên tập Cố, tối hôm qua đa tạ cô nhé, nếu cô tìm bí thư giúp đỡ thì cũng thế nào nữa."
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu:
“ cũng chẳng giúp gì nhiều, chỉ cực cho các xã viên thôi."
Tống Kim An gật đầu:
“Phải, nhờ các đồng chí trong đại đội, sẽ đích đến từng nhà cảm ơn."
Cố Nguyệt Hoài cho là đúng gật gật đầu, xách hộp cơm định rời .
Tống Kim An bóng lưng cô, chần chừ một chút hỏi:
“Cô tìm Thiếu Ngu ?"
Cố Nguyệt Hoài đầu Tống Kim An:
“Anh ở ?"
Tống Kim An im lặng một lát :
“Nhược Nhân mới gọi ngoài , là chuyện với ."
Cố Nguyệt Hoài lặng lẽ lắng , trong mắt lướt qua một tia suy tư.
Phan Nhược Nhân?
Cô lời cảm ơn Tống Kim An xoay ngoài, khỏi điểm thanh niên tri thức dạo quanh một vòng thì thấy hai bóng trong rừng, một cao một thấp, chính là Phan Nhược Nhân và Yến Thiếu Ngu, họ đối diện , đang gì.
Từ góc độ của Cố Nguyệt Hoài, thể thấy biểu cảm của Phan Nhược Nhân.
Cằm cô hếch lên, ngẩng nửa đầu Yến Thiếu Ngu, nhưng trong mắt lộ sự luyến mộ mà chính bản cô cũng hề nhận .
“Anh hãy suy nghĩ cho kỹ , chỉ cần đồng ý, chúng thể cùng chuyển đến đại đội Liễu Chi, như thể ở cùng một chỗ với Yến Thiếu Ương và Yến Thiếu Ly , đó chẳng là tâm nguyện của ?"
“Yến Thiếu Ngu, Ba, nên hiểu lòng em mà đúng ?"
“Trước đây là em nghĩ sai , chính là , bất kể xảy chuyện gì, vẫn luôn là Ba của em, từng đổi!
Em vì mà đến đây, chịu bao nhiêu tủi nhục, lẽ nào một chút cũng quan tâm ?"
“Anh Ba, với em đối tượng ?
Em sẽ đối xử với , thật đấy!
Em hứa!"
Chương 181 Anh là , thế là đủ
Khi Cố Nguyệt Hoài tới gần thì thấy những lời tỏ tình chân thành của Phan Nhược Nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-215.html.]
Cô nhất thời chút dở dở , tối hôm qua cô mới bày tỏ lòng , hôm nay nhảy một tình địch, mặc dù đây là tình địch tiềm tàng từ lâu, nhưng tận mắt chứng kiến màn tỏ tình của tình địch thế , cảm giác đúng là khá phức tạp.
Yến Thiếu Ngu lưng về phía Cố Nguyệt Hoài, cô thấy biểu cảm của , cũng thấy câu trả lời của .
Phan Nhược Nhân nhận hồi đáp, ánh mắt cô lóe lên, suýt chút nữa thì c.ắ.n nát môi :
“Anh Ba, lẽ nào nhà họ Yến khấm khá trở ?
Em thể giúp !
Nhà họ Phan chúng em đều thể giúp !"
Trong lòng cô hiểu rõ, nếu cứ để mặc cho Cố Nguyệt Hoài ân cần như , Yến Thiếu Ngu sớm muộn gì cũng phụ nữ nông thôn mê hoặc!
Anh là Ba của cô , mãi mãi là như , nhà họ Yến sa sút thì ?
Chẳng vẫn còn nhà họ Phan ?
Cô nên quan tâm đến ánh mắt của khác, cũng nên quan tâm nhà họ Yến sa sút , điều cô quan tâm chỉ , chỉ con mà thôi!
Nếu cô còn chần chừ quyết, giữ cách với Yến Thiếu Ngu, thì chuyện sẽ muộn mất!
Yến Thiếu Ngu đang nghĩ gì, im lặng hồi lâu.
Trái tim Phan Nhược Nhân bỗng chốc rơi xuống vực thẳm, chỉ cảm thấy m-áu nóng chảy trong c-ơ th-ể đều đông cứng thành băng, cô gằn từng chữ:
“Có thích Cố Nguyệt Hoài ?
Cô chỉ là một phụ nữ nông thôn!
Cô thể giúp gì cho chứ?!"
Phan Nhược Nhân túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Yến Thiếu Ngu, chút khàn giọng.
Yến Thiếu Ngu nhẹ nhàng đẩy tay Phan Nhược Nhân , giọng thanh lãnh pha chút lạnh lùng:
“Phan Nhược Nhân, cô nghĩ xem ban đầu tại hướng dẫn viên tách khỏi Thiếu Ương và Thiếu Ly?
Trong chuyện bàn tay của ai cần với cô ?"
Dù Phan Nhược Nhân cũng lớn lên trong nhung lụa, ẩn ý trong lời của Yến Thiếu Ngu cô rõ ràng.
Cô nghiến răng phản bác:
“Nhà họ Yến sa sút liên quan gì đến nhà họ Phan, là..."
Yến Thiếu Ngu khẽ nhếch môi, tiếp tục chủ đề nữa.
Đáy mắt trào dâng vẻ lạnh lẽo, biểu cảm hề chút gợn sóng:
“Cô nhớ khi nhà họ Yến mới sa sút, bao nhiêu giậu đổ bìm leo ?
Có bao nhiêu ám s-át ?
Cô sẵn lòng kéo nhà họ Phan xuống nước ?"
Nghe , Phan Nhược Nhân rúng động, huyết sắc môi biến mất sạch sành sanh.
Cô kìm lùi một bước, thần sắc của Yến Thiếu Ngu chút kinh hãi.
Khóe môi Yến Thiếu Ngu nở một nụ lạnh lùng kiêu ngạo, đôi mày đẽ như chìm trong làn nước đ-á, xoay về phía Cố Nguyệt Hoài đang một cái cây lớn, thần sắc hề chút ngạc nhiên nào.
Anh thản nhiên liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, giọng bình thản đến đáng sợ:
“Lời với cô , cũng áp dụng tương tự với cô."
Nói xong, Yến Thiếu Ngu cất bước rời .
Phan Nhược Nhân dường như ngờ Cố Nguyệt Hoài ở đây, sắc mặt chút khó coi, sự ngượng ngùng khi Yến Thiếu Ngu từ chối, sự căm hận khi tình địch tận mắt chứng kiến, cô đối phương đầy cảnh giác:
“Cô đến từ lúc nào?
Đã thấy những gì ?!"
“Không thấy gì cả."
Cố Nguyệt Hoài cụp mắt xuống, bỏ một câu nhanh ch.óng đuổi theo Yến Thiếu Ngu.