Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 199

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:15:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc Thôi Hòa Kiệt ngẩng đầu lên, vặn thấy đôi mắt tràn đầy ý của Cố Nguyệt Hoài, nheo mắt , biểu cảm sinh động thế của phụ nữ thật là hiếm thấy, ít nhất lúc cô ở bên cạnh Hạ Lam Chương từng thấy bao giờ.”

 

Anh Yến Thiếu Ngu một cái, hỏi:

 

“Yến thanh niên trí thức chắc là đây từng gặp biên tập Cố nhỉ?"

 

Câu thốt , mỉm lắc đầu, đây rõ ràng là lời thừa thãi, Cố Nguyệt Hoài là của đại đội Lao Tử, hạng từ vùng quê cả đời cũng khó mà đến Thượng Kinh một chuyến, thể quen Yến Thiếu Ngu ?

 

Tuy nhiên, thái độ của cô đối với vị Yến thanh niên trí thức thực sự kỳ quái, chút thiết quá mức.

 

Nghĩ , Thôi Hòa Kiệt Yến Thiếu Ngu với ánh mắt tự chủ mang theo vài phần dò xét.

 

Tuy rằng tính kế chuyện hôn sự của Hạ Lam Chương, nhưng đối với bạn vẫn công nhận, hơn nữa vì chuyện của Chu Dung Dung mà thêm mấy phần áy náy, nếu thể ở bên Cố Nguyệt Hoài thì cũng là một chuyện .

 

, đương nhiên thấy Cố Nguyệt Hoài “ mới nới cũ", thích khác.

 

Yến Thiếu Ngu lời của Thôi Hòa Kiệt, chút lấy lệ ngẩng đầu liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, nhưng cái liếc mắt tình cờ bắt gặp cô đang mỉm dịu dàng, đôi mắt cong cong, đối diện với biểu cảm của cô, nảy sinh mấy phần tự nhiên.

 

Yến Thiếu Ngu dời tầm mắt , lạnh mặt xuống, cũng lười trả lời lời của Thôi Hòa Kiệt.

 

Thôi Hòa Kiệt dây thần kinh nào của chập, thái độ đột nhiên trở nên lạnh lùng, còn bằng nửa con mắt, tuy nhiên, trong lòng cũng vài phần tính toán, đó chính là Cố Nguyệt Hoài là một phụ nữ nông cạn, đàn ông chỉ vẻ bề ngoài!

 

Cái Yến Thiếu Ngu , tuy rằng gia cảnh sa sút, nhưng cái túi da sinh thật là .

 

“Chậc."

 

Thôi Hòa Kiệt nghĩ, trong lòng cũng chút chua xót, những mà, sinh mạnh hơn khác, cái tên Yến Thiếu Ngu đầu t.h.a.i , tuy rằng bây giờ xảy sai sót, nhưng dù cũng tận hưởng hai mươi năm cuộc đời vinh quang kính ngưỡng.

 

Bây giờ chẳng còn gì cả, mà vẫn phụ nữ xinh như Cố Nguyệt Hoài thích, đúng là hưởng.

 

Nghĩ đến đây, Thôi Hòa Kiệt bất giác lạnh lùng một tiếng.

 

Văn phòng khu chăn nuôi.

 

Trong phòng khói thu-ốc mù mịt, Vương Phúc xổm đất rít thu-ốc lào, im lặng hồi lâu.

 

“Bí thư, bây giờ chúng rốt cuộc đây?

 

Không thể cứ kéo dài mãi thế chứ?"

 

Hoàng Phượng Anh giường sập, vành mắt đỏ hoe, bà vốn dĩ là một phụ nữ mạnh mẽ, nhưng mà thiếu lương thực đấy!

 

Những ngày đói kém dọa bà sợ phát khiếp !

 

Vương Phúc chút bực bội, gõ gõ tẩu thu-ốc:

 

“Khóc cái gì mà , đừng nữa!

 

Có ích gì ?"

 

Ông xong liền về phía Vương Bồi Sinh, giọng điệu chút nặng nề :

 

“Bồi Sinh, công xã sắt đ-á quyết tâm lo cho chúng , nghĩ cách thôi, nếu thì cái Tết xã viên sống ?

 

Chúng thật sự thể cứ thế ."

 

Vương Bồi Sinh dù cũng là nhóm thanh niên trí thức đầu tiên tới, gặp chuyện cũng quá hoảng loạn.

 

Giọng khàn khàn :

 

“Đáng lẽ theo lời , sớm chuyện cho xã viên , tích trữ lương thực sớm, đem tiền tem phiếu trong nhà mua lương thực, núi vẫn còn chút trái cây rừng, mộc nhĩ đất, nữa thì bẫy thỏ, bẫy lợn rừng!"

 

“Người chúng là vật sống, chẳng lẽ thật sự để cho ch-ết đói ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-199.html.]

Tính toán sớm thì hơn, càng kéo dài càng rắc rối!"

 

Vương Phúc chút do dự, Hoàng Phượng Anh càng nhỏ giọng :

 

mà chuyện thế nào đây, chẳng sẽ loạn hết cả lên ?"

 

Nói cho cùng vẫn là sợ, sợ gây sự náo loạn trong đội sản xuất, dù thiếu lương thực cũng là chuyện lớn, đối với dân nông thôn mà , thể kiếm tiền, nhưng thể lương thực, lương thực là sẽ mất mạng đấy, đều đói đến phát sợ .

 

Những năm đói kém , nông dân ngay cả vỏ cây cũng gặm!

 

Vương Bồi Sinh im lặng một hồi, trực tiếp giáng xuống một đòn nặng nề:

 

“Mọi đừng quên, chỉ đại đội Lao T.ử chúng thiếu lương thực, mười mấy đại đội lân cận đều thiếu, công xã chuẩn từ sớm, lương thực ở trạm lương thực duy trì mấy ngày?"

 

Nghe , Vương Phúc cứng đờ.

 

Thời gian qua ông vẫn luôn đặt hy vọng các lãnh đạo công xã, ngày ngày chạy qua đó, cũng gặp bí thư của vài đại đội khác, nhưng đáng tiếc tìm lối thoát, bây giờ càng lâm đường cùng chỉ thể nghĩ cách khác thôi.

 

Nếu họ tính toán sớm, chừng còn tích trữ một ít thứ khác để ăn, muộn hơn nữa thì những thứ ăn núi e là đều khác hái sạch , đến lúc đó mới càng khiến tuyệt vọng!

 

Nghĩ , Vương Phúc dậy, tựa tường rít một thu-ốc lào, một hồi liền quyết định:

 

“Nói!

 

Tối nay luôn!

 

Không đợi đến ngày mai nữa, đợi tan , lúc xã viên qua đây ghi điểm công thì luôn!"

 

Vương Bồi Sinh thở phào nhẹ nhõm, còn Hoàng Phượng Anh thì im lặng gì.

 

Cảnh gà bay ch.ó nhảy ở khu chăn nuôi kéo dài suốt cả buổi sáng, phân đều thu dọn , để dành phân bón cho lúa mì xuân.

 

Đây chỉ mới bắt đầu việc, nhóm thanh niên trí thức vốn dĩ hăng hái trở nên xám xịt lấm lem, những bộ quần áo bóng bẩy cũng ám một lớp mùi hôi nhàn nhạt, Phan Nhược Nhân ngửi mùi , hết cơn đến cơn khác buồn nôn.

 

Thôi Hòa Kiệt đám thanh niên trí thức tâm trạng cũng dám chạm vận xui của họ.

 

Anh tìm Tống Kim An, nhỏ giọng :

 

“Thanh niên trí thức Tống, chúng về ăn cơm trưa thôi."

 

Sắc mặt Tống Kim An cũng lắm, tuy rằng nhắc đến chuyện ăn cơm thì cảm giác thèm ăn nhưng vẫn gật đầu.

 

Cố Nguyệt Hoài thu dọn bảng vẽ, Yến Thiếu Ngu đang rũ mắt một cái, cũng chào hỏi gì mà xoay về nhà.

 

Điền Tĩnh lạnh lùng Cố Nguyệt Hoài rời , cũng chuẩn về điểm thanh niên trí thức phụ bếp nấu cơm, thế nhưng cô khỏi khu chăn nuôi thấy Nhậm Thiên Tường đang thập thò, hành tung chút lén lút ở xa!

 

Nhìn thấy , dây thần kinh của Điền Tĩnh bộ đều căng thẳng lên, giống như một dây đàn sắc bén.

 

nhanh ch.óng đầu đám Tống Kim An một cái, thấy ai chú ý đến bên liền rảo bước chạy về phía Nhậm Thiên Tường, đợi mở miệng nắm lấy cánh tay kéo khu rừng cỏ dại rậm rạp bên cạnh.

 

Nhậm Thiên Tường định buông lời trêu ghẹo vài câu Điền Tĩnh bực bội :

 

“Anh đến đây gì?!"

 

Sắc mặt tối sầm , đưa tay bóp lấy cằm Điền Tĩnh:

 

“Làm gì?

 

xem?"

 

Điền Tĩnh trừng mắt Nhậm Thiên Tường trân trân, trong lòng nảy sinh lệ khí dữ dội, một hồi thu biểu cảm mặt, lạnh lùng :

 

“Anh thời gian dây dưa với , chi bằng nghĩ kỹ xem để lấy lòng Cố Nguyệt Hoài !"

 

 

Loading...