Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 198
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:15:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thôi Hòa Kiệt đám Vương Phúc với vẻ kỳ quái, hề chuyện thiếu lương thực.”
Tuy nhiên, tìm hiểu qua chuyện của đại đội Lao Tử, cũng nắm rõ chỗ chăn nuôi ở , lập tức gọi Tống Kim An và những khác:
“Nào, theo , chúng qua chỗ chăn nuôi!"
Cả nhóm đến khu chăn nuôi.
Tống Kim An những bức bích họa tinh xảo tường, chút ngạc nhiên.
Những bức bích họa mang nhiều ý nghĩa, hơn nữa cách vẽ mới lạ, từng thấy ở Thượng Kinh.
Yến Thiếu Ngu cũng những bức họa tường, nheo mắt quan sát, hiểu trong lòng nảy sinh một cảm giác vi diệu.
Về phương diện hội họa, cũng coi là một cao thủ, những bức họa tường nét b.út lão luyện, nếu đắm trong đó nhiều năm thì thể vẽ , cái đại đội sản xuất nhỏ bé vùng quê mà còn loại nhân tài ?
Thôi Hòa Kiệt thấy các thanh niên trí thức khựng , đều đang bàn tán về bức bích họa, liền mỉm :
“Nói cũng thật khéo, những bức họa đều là do biên tập Cố vẽ đấy, cũng nhờ cái tài lẻ mà cô mới thuận lợi việc ở “Nhật báo Quần chúng" ."
Cố Nguyệt Hoài là trong lòng của Hạ Lam Chương, đương nhiên cũng dò hỏi một chút.
Nghe , đôi mắt đen của Yến Thiếu Ngu sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím .
Cố Nguyệt Hoài?
Lại là Cố Nguyệt Hoài.
Kể từ khi đến đây, dường như cái tên luôn ở gần, gần .
Đôi mắt Tống Kim An khẽ lóe lên, đầu Cố Nguyệt Hoài đang đám đông.
Ngày hôm qua vẫn luôn suy nghĩ, liệu Cố Nguyệt Hoài mà quen giống như lời những xã viên , nhưng những bức tranh , chợt bừng tỉnh, cô là thế nào quan trọng, quan trọng là bây giờ.
Ít nhất, Cố Nguyệt Hoài mà quen là loại như đám đông .
Tuy nhiên, cô dường như chút khác biệt đối với Thiếu Ngu, tại ?
Vì đồng cảm ?
Tống Kim An suy tính trong lòng, từ lúc mới quen đến giờ, nếu Yến Thiếu Ngu gì khác biệt với họ thì đó chính là nhóm Hoàng Thịnh cô lập, lúc đó cô tay giúp đỡ cũng là vì nổi cảnh Hoàng Thịnh “cậy mạnh h.i.ế.p yếu" chăng?
Cậy mạnh h.i.ế.p yếu?
Hoàng Thịnh mạnh, Yến Thiếu Ngu yếu?
Ý nghĩ khiến thần sắc Tống Kim An trở nên kỳ quái, từ nhỏ đến lớn, Thiếu Ngu bao giờ là kẻ yếu cả.
Đám Hoàng Thịnh cũng ngạc nhiên Cố Nguyệt Hoài một cái, dù ở thời đại nào thì bản lĩnh vẫn luôn khiến bằng con mắt khác, huống hồ Cố Nguyệt Hoài xinh , thêm vài cái cũng chẳng thiệt .
Điền Tĩnh nép góc, lúc lượt về phía Cố Nguyệt Hoài thì cô Tống Kim An.
Khi thấy Tống Kim An cũng đang Cố Nguyệt Hoài với ánh mắt khác lạ, cô cúi đầu, đang nghĩ ngợi điều gì.
Phan Nhược Nhân là thấy Cố Nguyệt Hoài nhất, thấy ánh hào quang cướp mất, nhịn mà hừ lạnh một tiếng với Thôi Hòa Kiệt:
“Hừ, đến giờ việc , định trốn việc ở đây chắc?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-198.html.]
Còn mau ?"
Thôi Hòa Kiệt gượng gạo, bên trong khu chăn nuôi.
Cố Nguyệt Hoài vẫn luôn tập trung công việc, Bùi Dịch thì bên cạnh cô, thỉnh thoảng nhấc máy ảnh lên bắt trọn vài tấm hình phù hợp.
Sau khi đến khu chăn nuôi, đ-ập mắt là một mùi động vật nồng nặc khó chịu, Bùi Dịch che mũi , Cố Nguyệt Hoài đang bên cạnh hề phản ứng gì, khỏi ngượng ngùng buông tay xuống:
“Nguyệt Hoài, khu chăn nuôi của đại đội các cô trông cũng nhỏ nhỉ."
Anh tự nhận và Cố Nguyệt Hoài là đồng nghiệp, gọi một tiếng tên cô cũng coi là quá đáng.
Cố Nguyệt Hoài cũng chẳng để tâm đến một cái tên gọi, lời Bùi Dịch , cô chỉ nhạt nhẽo đáp một tiếng.
Khu chăn nuôi cô đến quá nhiều , chẳng gì lạ lẫm, cái mùi ngửi nhiều cũng thành quen, ngày lúc đến vẽ bích họa, hễ dắt theo Thiếu Đường là cô đều đưa con bé đến đây xem động vật.
Thôi Hòa Kiệt với tư cách là dẫn đường cho các thanh niên trí thức, lúc đóng vai trò là nhân vật dẫn đầu, nhưng cái đám công t.ử tiểu thư dễ dắt mũi chút nào, suy nghĩ một chút, mang tính thử dò xét bàn bạc với Tống Kim An:
“Khu chăn nuôi động vật ít, gà, dê, lợn, thỏ và bò đều cả, chúng chia , hai một nhóm, mỗi nhóm phụ trách một khu vực, dọn dẹp , ?"
Tống Kim An kinh nghiệm về việc , gật đầu :
“Nghe theo dẫn đường Thôi."
Yến Thiếu Ngu bên cạnh đám đông, thấy tiếng “be be", “ủn ỉn" bên tai, bực bội nhíu mày, thà đắp đê đào kênh còn hơn là lãng phí thời gian việc chăm sóc gà dê gia súc.
Thôi Hòa Kiệt nhanh ch.óng phân chia xong các nhóm, tám thanh niên trí thức cộng với và một Điền Tĩnh, tổng cộng chia năm nhóm, Cố Nguyệt Hoài và Bùi Dịch thì tham gia lao động tập thể mà chỉ phụ trách ghi những hình ảnh lao động của các thanh niên trí thức.
Điền Tĩnh vốn dĩ tâm trạng xốn xang, tràn đầy hy vọng và Tống Kim An phân một nhóm, nhưng đáng tiếc, cuối cùng phân chung với một nam thanh niên trí thức mấy nổi bật, Phan Nhược Nhân thì hống hách quen , trực tiếp tuyên bố chung nhóm với họ Tống Kim An.
Thôi Hòa Kiệt đương nhiên dám gì nhiều, suy nghĩ một chút, tự xếp và Yến Thiếu Ngu một nhóm.
Đối với cái đám thiếu gia tiểu thư cành vàng lá ngọc mà , việc dọn dẹp chuồng dê chuồng lợn chẳng là việc gì ho, chẳng mấy chốc, khu chăn nuôi gà bay ch.ó nhảy, khắp nơi tràn ngập tiếng hét ch.ói tai khi dẫm “mìn".
Cố Nguyệt Hoài khẽ nhếch môi, khách khí chút nào mà vẽ cảnh tượng các thanh niên trí thức tức giận nhảy dựng lên.
Cô sử dụng những đường nét đơn giản, cách vẽ hóm hỉnh, gà bay ch.ó nhảy dê kêu, mang một phong cách riêng biệt.
Chương 167 Nói! Tối nay luôn!
Có lẽ là thấy Cố Nguyệt Hoài , Bùi Dịch nhịn mà ghé sát xem bảng vẽ của cô.
Khi thấy cảnh Phan Nhược Nhân vì dẫm phân thỏ mà sợ hãi hét lớn, khóe miệng giật giật, tuy rằng phong cách vẽ độc đáo, nhưng là cái thần thái bắt chuẩn, khiến thể bắt bẻ nửa lời.
Anh hắng giọng, khen một câu:
“Nguyệt Hoài quả nhiên giỏi vẽ chân dung."
Cố Nguyệt Hoài lặng im , rút một tờ giấy vẽ mới, về phía Yến Thiếu Ngu.
Anh đang dọn dẹp chuồng bò, hai con bò của đại đội tính tình đều , đang ủn ỉn gặm cỏ, tuy nhiên phân bò so với phân thỏ rõ ràng là khó xử lý hơn nhiều, thế nhưng mặt vẻ ghét bỏ, chỉ sự mất kiên nhẫn.
Cố Nguyệt Hoài thỉnh thoảng ngước mắt vài cái, thỉnh thoảng vung b.út hồn, vẽ vẽ một hồi, nơi khóe mắt chân mày đều kìm nén mà lộ ý .
Cô rốt cuộc vẫn là thích , ngay cả khi hạ b.út mặt giấy cũng tự chủ mà dùng tâm hơn khác ba phần.