Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 195
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:15:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô từng nghĩ đến việc che giấu, cũng chẳng sợ Yến Thiếu Ngu khi những chuyện đó sẽ ác cảm gì với , bao giờ là theo lời đồn đại, chỉ tin mắt .”
Phan Nhược Nhân hừ một tiếng:
“Vịt ch-ết còn cứng mỏ."
Cố Nguyệt Hoài thèm để ý nữa, cầm đồ đạc rảo bước về điểm thanh niên trí thức.
Thời gian còn sớm, cô còn thể thêm một chút công việc may vá.
Thời tiết ngày càng lạnh, may xong hết quần áo mới Tết e là khó, may mà sắp đến kỳ nghỉ dài, cô thể tìm vài bà thím nhanh nhẹn, trả chút tiền công để họ giúp một tay.
Đám thanh niên trí thức mệt mỏi cả ngày nên tụ tập chuyện nữa, ai về phòng nấy.
Cố Nguyệt Hoài đầu giường đồ may vá, Lam Thiên thì đun một nồi nước nóng để dành tối rửa mặt mũi.
Phan Nhược Nhân cũng cố ý tìm rắc rối cho Cố Nguyệt Hoài, ung dung bên bàn c.ắ.n hạt hướng dương, vỏ hạt vứt đầy đất.
Lúc , bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
Lam Thiên rùng một cái, theo bản năng về phía Phan Nhược Nhân.
“Nhìn gì?
Còn mau mở cửa !
Xem họ chuyện gì ."
Phan Nhược Nhân đảo mắt một cái, thực sự mắt nổi Lam Thiên phản ứng chậm chạp , hạng thế , cho tay sai cô còn chê ngu.
Lam Thiên vội vàng đáp:
“Ồ...
ồ ồ."
Cô mở cửa , thấy khuôn mặt như hoa lê trong mưa hiện mắt, ngạc nhiên :
“Là cô ?"
Điền Tĩnh cong môi, nở một nụ thiện với Lam Thiên:
“Chào bạn, bí thư sắp xếp qua đây nấu cơm cho các thanh niên trí thức, bắt đầu từ ngày mai.
Để tiện cho công việc, đặc biệt bảo dọn qua đây ở."
Môi cô trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe như thỏ đế, thể thấy là mới lớn một trận.
Nghe thấy giọng của Điền Tĩnh, tay Cố Nguyệt Hoài khựng , ánh mắt trầm xuống.
Điền Tĩnh đúng là bỏ qua bất kỳ cơ hội nào thể tiếp cận Tống Kim An, Thôi Hòa Kiệt mới bàn với Vương Phúc chuyện nấu cơm cho thanh niên trí thức, cô thể nhận ngay công việc để thuận lợi dọn điểm thanh niên trí thức ở.
Một điểm thanh niên trí thức nhỏ bé, chỉ trong vòng một ngày hội tụ tất cả những mối giao thoa sâu sắc ở kiếp .
Chương 164 Yến thanh niên trí thức, đến đưa cơm đây
Lam Thiên Phan Nhược Nhân một cái, thấy cô gì, bèn nhỏ giọng bảo:
“Cô ."
Điền Tĩnh gật đầu, ôm tấm chăn mỏng , khom chào Phan Nhược Nhân và Lam Thiên:
“ tên là Điền Tĩnh, sẽ cùng ở điểm thanh niên trí thức với ."
Phan Nhược Nhân nghịch ngợm ngón tay , hỏi:
“Chỉ một cô nấu cơm thôi ?"
Giọng điệu cô mấy tôn trọng, thậm chí còn mang theo chút mỉa mai.
Điền Tĩnh giả vờ như thấy, giữ kẽ mím môi khẽ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-195.html.]
“Không ạ, trong đội sắp xếp ba , chỉ là phụ bếp thôi, còn hai bà thím tay nghề khá , chắc chắn sẽ thất vọng ."
Phan Nhược Nhân lạnh một tiếng, lười để ý đến cô nữa, cầm chậu nước chuẩn rửa ráy.
Điền Tĩnh cũng bận tâm, khách khí gật đầu với Lam Thiên, tìm một góc giường sập, trải tấm chăn mỏng .
Đây là thứ duy nhất thể giữ ấm mà cô tìm trong nhà khi Điền Đại Hữu dắt theo Điền Điềm dọn .
Khóe mắt cô liếc Cố Nguyệt Hoài đang giường áo bông, c.ắ.n c.h.ặ.t miếng thịt mềm trong miệng.
Điền Tĩnh cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng, hạ giọng dịu dàng:
“Nguyệt Hoài, chúng ..."
Cố Nguyệt Hoài , cắt ngang lời cô một cách thẳng thừng:
“ cứ tưởng dựa mối quan hệ của chúng , cô nên tự chuốc lấy nhục nhã mà tìm trò chuyện chứ."
Cô đặt đồ may vá xuống, đ-ánh giá Điền Tĩnh vài lượt:
“Nhìn mắt cô kìa, sưng như hạt hồ đào , chắc ít bán t.h.ả.m mặt bí thư nhỉ?
Nếu thì dựa vết nhơ từng trại cải tạo của cô, mà nổi điểm thanh niên trí thức ?"
Giọng Cố Nguyệt Hoài phẳng, nhạt, gần như xen lẫn chút cảm xúc nào, thế nhưng những lời lọt tai Điền Tĩnh giống như đang lột trần lòng tự trọng cuối cùng còn sót cô , khiến cô cảm thấy ánh mắt Lam Thiên đầy vẻ khinh bỉ.
Lam Thiên quả nhiên chút ngỡ ngàng, nhưng giây tiếp theo cô thu biểu cảm mặt, tiếp tục một tranh với đời.
Điền Tĩnh nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, trong đôi mắt đỏ ngầu lộ chút bướng bỉnh:
“ chỉ với cô một tiếng xin thôi."
Cố Nguyệt Hoài im lặng cô một lúc:
“Ồ, chấp nhận."
Khi Phan Nhược Nhân bưng nước thì thấy cảnh tượng hai đang đối đầu gay gắt, đôi mắt cô khẽ lóe lên, mặt lộ vẻ thích thú, cô thật sự Cố Nguyệt Hoài và tên Điền Tĩnh còn ân oán cũ.
Lúc cô ngóng đều là những tiếng của cô, trái quên mất điểm , kẻ thù của kẻ thù chính là bạn mà.
Phan Nhược Nhân suy tư Điền Tĩnh, ban đầu cô để tâm, bây giờ thì thể hỏi han nhiều hơn .
Điền Tĩnh sững sờ mất hai giây, biểu cảm mặt uất ức đến cực điểm.
Cố Nguyệt Hoài lạnh lẽo, thu dọn đồ đạc trong tay, cũng lấy nước rửa ráy.
Điểm thanh niên trí thức cũng điện, buổi tối chỉ thể dùng đèn dầu, nông thôn chẳng tiết mục giải trí gì, cơ bản là bảy tám giờ tối đều lên giường ngủ, sáng mai trong đội còn sắp xếp công việc cho nhóm thanh niên trí thức .
Tất nhiên, công việc của cô là vẽ thêm vài bức tranh về tư liệu thanh niên trí thức lên núi xuống làng tham gia lao động tập thể.
Cố Nguyệt Hoài rửa mặt xong liền lên giường sớm, trùm chăn ngủ .
Sáng mai cô còn về nhà bữa sáng, nên món gì đây nhỉ?
Khi Cố Nguyệt Hoài thức dậy, trời bên ngoài vẫn sáng.
Cô gấp chăn màn , mò mẫm rời khỏi điểm thanh niên trí thức.
Điền Tĩnh đ-ánh thức bởi tiếng ồn ào bên ngoài, thời gian thời tiết trở lạnh, buổi tối cô rét nên bao giờ ngủ ngon giấc, thêm đó là ngày đêm đề phòng Nhậm Thiên Tường, chỉ sợ lẻn phòng giữa đêm.
Nay đến điểm thanh niên trí thức, trái hiếm khi một giấc ngủ ngon, nhưng rõ ràng là ngủ quên .
Điền Tĩnh vội vã dùng nước lạnh lau mặt chạy gian bếp phía , hai bà thím cử đến nấu cơm cho thanh niên trí thức đến , một là bà Lưu, một là bà Vương, tuy tuổi nhưng đều là những việc nhanh nhẹn.
Bà Lưu đang thái rau, thấy Điền Tĩnh, mí mắt lật lên, lạnh :
“Sao cô ngủ tiếp ?"
Bà Vương phụ trách xào nấu, bà thì lời gì khó .