Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 177

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:09:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Tích Hoài co giật khóe miệng:

 

“Nguyệt Hoài?

 

Em quan tâm chút nào ?"

 

Cố Nguyệt Hoài ngạc nhiên:

 

“Quan tâm?

 

Quan tâm xong mà, sớm muộn gì cũng sẽ về, gì lạ ?"

 

Thật lòng mà , thời gian Điền Tĩnh trở về còn muộn hơn vài ngày so với dự tính của cô.

 

Ban đầu cô nghĩ đầy một tháng cô sẽ thả về, ngờ kéo dài lâu như , xảy chuyện gì ở trường lao cải .

 

Cố Tích Hoài khoanh tay ng-ực, trầm ngâm lắc đầu:

 

“Anh thấy em vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.

 

Điền Tĩnh trông vẻ quái dị, giống đây, đang ấp ủ âm mưu gì để trả thù ."

 

Cố Nguyệt Hoài mỉm :

 

“Vậy ."

 

Khóe môi cô khẽ cong lên, tuy là đang nhưng trong đáy mắt một chút ý nào.

 

Điền Tĩnh là như thế nào thì kiếp nếm trải sâu sắc , kiếp rõ ràng ch-ết thôi, còn sợ gì nữa?

 

Cô là một ch-ết một , chẳng lẽ còn sợ một sống trả thù ?

 

Điền Tĩnh kéo hành lý về đến nhà.

 

Điền Đại Hữu và Điền Điềm đều nhà, trong phòng lạnh lẽo ấm bếp núc.

 

tùy tiện trải chăn đệm lên giường, tung lên một lớp bụi dày.

 

“Khụ khụ khụ..."

 

Điền Tĩnh ho kịch liệt mấy tiếng, hận thể ho tung cả phổi ngoài.

 

Cảm giác mệt mỏi ập đến gần như nuốt chửng lấy cô .

 

Nằm tấm đệm mỏng, nhắm mắt đều là những chuyện ở trường lao cải.

 

Đột nhiên, cô mở choàng mắt, ánh mắt trống rỗng một chút cảm xúc, nước mắt ngừng chảy từ khóe mắt, đó lăn dài qua gò má, thấm mái tóc bẩn thỉu.

 

“Cố Nguyệt Hoài, Nhậm Thiên Tường..."

 

mấp máy môi, chậm rãi thốt hai cái tên, ngay cả giọng cũng mang theo sự thù hận nồng nặc đến cực điểm.

 

lúc , bên ngoài bỗng nhiên động tĩnh.

 

Điền Tĩnh giật dậy khỏi giường, khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi.

 

Cả như chim sợ cành cong lao cửa, cầm lấy khúc gỗ chắn cửa, hét lớn một tiếng:

 

“Ai?!"

 

“Tiểu Tĩnh, mới xa một ngày mà em quên mất của em ?"

 

Giọng rõ ràng là trong trẻo, nhưng lời mang theo chút thô bỉ nhớp nhúa.

 

Nghe thấy giọng , ý hận trong mắt Điền Tĩnh càng nồng đậm, cô chằm chằm Nhậm Thiên Tường đang trèo qua cửa sổ nhà, hận thể dùng khúc gỗ trong tay đ-ánh ch-ết ngay lập tức, nhưng cô thể.

 

Bàn tay cầm khúc gỗ của Điền Tĩnh run lên bần bật, cô nghiến răng nghiến lợi :

 

“Anh đến đây gì?"

 

Nhậm Thiên Tường nhảy từ cửa sổ .

 

Một tháng cải tạo khiến dáng càng thêm g-ầy gò, trông vẫn tuấn tú như , nhưng mặt thêm vài phần u ám nặng nề hơn so với .

 

đến gì ư?

 

Đương nhiên là nhớ em , đến thăm em chứ .

 

Một ngày gặp như cách ba mùa thu mà."

 

Nhậm Thiên Tường liếc khúc gỗ trong tay Điền Tĩnh, hì hì, tiến lên nắm lấy tay Điền Tĩnh, tiện tay ném khúc gỗ ngoài.

 

“Lại đây nào, để của em gần gũi một chút."

 

Nói xong, Nhậm Thiên Tường liền cúi bế ngang Điền Tĩnh lên.

 

Điền Tĩnh vùng vẫy kịch liệt:

 

“Anh buông !

 

Buông !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-177.html.]

 

Anh điên , đây là nhà !"

 

Nghe , Nhậm Thiên Tường như thấy chuyện gì nực lắm:

 

“Hì hì, nhà em ?

 

Có một chuyện lẽ em còn , kể từ khi em dân binh đưa , bố em dắt theo em gái em chuyển , nương nhờ ."

 

Nghe thấy lời , đồng t.ử Điền Tĩnh đột ngột co rút , dám tin :

 

“Anh gì?

 

Họ ?"

 

Chương 149 Tất cả những chuyện , đều trách Điền Tĩnh!

 

luôn Điền Đại Hữu thích , Điền Điềm đứa em gái cũng chẳng mấy phần tình cảm với .

 

cũng là một nhà, họ nhẫn tâm như thế, màng đến việc liệu cô trở về ?

 

Đây là quyết tâm bỏ rơi cô ?

 

Nhậm Thiên Tường như vẻ sững sờ của Điền Tĩnh cho thích thú, cúi đầu hôn mạnh một cái lên môi cô :

 

“Đau lòng ?

 

Chẳng vẫn còn đây ư?"

 

Trong mắt Điền Tĩnh lướt qua một vẻ ghê tởm, vùng vẫy thêm hai cái:

 

“Báu vật cần nữa ?"

 

Nhắc đến hai chữ “báu vật", Nhậm Thiên Tường mới bình tĩnh .

 

Hắn bế Điền Tĩnh phòng, đặt cô lên đầu giường, khoanh tay :

 

“Em chắc chắn báu vật Cố Nguyệt Hoài lấy chứ?"

 

Điền Tĩnh nắm c.h.ặ.t t.a.y, bình tĩnh :

 

dám khẳng định, chính là cô !"

 

Nếu lúc đầu thấu, thì trong những ngày ở trường lao cải, cô cũng thực sự .

 

Cố Nguyệt Hoài nữ chính giống như trong sách là ngu , ngược tâm cơ vô cùng sâu sắc!

 

vườn chôn báu vật từ lúc nào thì tạm thời bàn tới, nhưng việc cô trồng rau , tình cờ phát hiện cô đào báu vật, bấy nhiêu thôi đủ để lên vấn đề.

 

Bàn tay vàng trong tiểu thuyết nhất định rơi tay Cố Nguyệt Hoài !

 

Đáng tiếc, lúc kịp xem bàn tay vàng trong sách là gì thì xuyên , nếu thể lên kế hoạch tỉ mỉ để trộm lấy bàn tay vàng về.

 

Giờ đây chỉ thể cẩn thận dè dặt, chỉ cần tiêu diệt Cố Nguyệt Hoài, còn lo gì lấy bàn tay vàng?

 

Tuy nhiên, chuyện quan trọng bây giờ là cái đó, mà là thanh niên trí thức xuống nông thôn.

 

trì hoãn ở trường lao cải lâu như , chẳng chuẩn gì cả.

 

Năm đói kém, trong tay cô một hạt lương thực nào thì sống đây?

 

Đáng ch-ết Cố Nguyệt Hoài!

 

Trong mắt Điền Tĩnh hận ý cuồn cuộn.

 

Nhậm Thiên Tường sờ sờ môi, Điền Tĩnh, chậm rãi xuống bên cạnh cô , đưa tay ôm lấy bờ vai g-ầy guộc của cô :

 

“Em yên tâm, chúng bây giờ là châu chấu cùng một sợi dây, cũng sẽ giúp em."

 

Nghe , đáy mắt Điền Tĩnh lóe lên một tia giễu cợt.

 

Giúp cô ?

 

Nếu vì báu vật trong tay Cố Nguyệt Hoài, kẻ ích kỷ vô sỉ như Nhậm Thiên Tường sẽ giúp cô ?

 

“Được , ngủ sớm , chuyện ngày mai để ngày mai tính."

 

Nhậm Thiên Tường sờ soạng lung tung Điền Tĩnh, Điền Tĩnh c.ắ.n c.h.ặ.t răng bạc, hằn học :

 

“Cố Nguyệt Hoài ngay ở sát vách, nhất định để cô phát hiện ?"

 

Nhậm Thiên Tường nhíu mày, vẻ mặt do dự một hồi, lúc mới bực bội :

 

“Hừ, giả bộ thanh cao."

 

Nói xong, Nhậm Thiên Tường rời .

 

Nghe tiếng nhân lúc đêm tối rời , hình căng cứng của Điền Tĩnh mới giãn .

 

nhắm mắt , đưa tay lau mạnh những chỗ Nhậm Thiên Tường chạm , cảm giác ghê tởm trong lòng từng đợt trào dâng.

 

Ký ức dường như về đêm mưa lạnh lẽo ở trường lao cải đó.

 

Loading...