Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 172
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:08:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hai nhanh ch.óng đến công xã.
Công xã Hoàng Oanh hôm nay đặc biệt náo nhiệt, từ sáng sớm bày sạp hàng nhỏ ven đường.
Có đẩy xe nhỏ bán trứng luộc , cũng bán khoai lang nướng và bỏng ngô, đám đông đúc, ồn ào náo nhiệt.”
“Được , em mau , trưa bọn qua tìm em, chúng ăn ở ngoài."
Cố Đình Hoài cũng hứng thú đường phố náo nhiệt, xong liền xua tay xa dần.
Cố Nguyệt Hoài phố Phúc Hậu, “Nhật báo Quần chúng".
Một tháng qua, công việc của cô diễn vô cùng thuận lợi, gặp sự gây hấn của ai.
Mặc dù công việc vẽ tập thơ cổ vẫn chủ, nhưng nhiệm vụ vẽ truyện tranh tin tức cô thành, Ngụy Lạc vô cùng hài lòng.
Thời gian , cô việc nhẹ nhàng, mỗi vẽ minh họa cho báo đều thể đưa những ý tưởng mới mẻ, khiến trầm trồ.
Mặc dù thâm niên của cô còn nông, nhưng trong đơn vị “Nhật báo Quần chúng" cô còn là một vô danh tiểu nữa.
Nhóm chủ biên, phó chủ biên do Ngụy Lạc đầu đều coi trọng cô, thấp thoáng ý định trọng dụng.
Công việc vẽ tập thơ cổ gác khá lâu, tin rằng quá hai ngày nữa sẽ kết luận thôi.
Ồ, đáng nhắc tới là cô nhận tiền lương tháng đầu tiên, nhiều ít là 25,84 đồng.
Tuy tính là nhiều, nhưng dùng tiền do chính bản lĩnh kiếm khiến cô cảm thấy vô cùng an tâm.
Ngoài lương , chế độ phúc lợi hàng tháng của “Nhật báo Quần chúng" cũng , phát 20 cân phiếu lương thực, 2 cân phiếu thịt, mùa đông mỗi tháng còn phát 2 lạng phiếu bông, đãi ngộ khiến ai cũng thèm thuồng.
Cố Nguyệt Hoài văn phòng, tháo găng tay và mũ , Vạn Thanh Lam sáp gần, vẻ mặt hớn hở :
“Nguyệt Hoài, trưa nay chúng đầu phố ăn hoành thánh nhé?"
“Được chứ, nhưng bố và trai cũng qua đây, nếu bà ngại thì chúng cùng ăn."
Cố Nguyệt Hoài mỉm , xuống vị trí, hà lòng bàn tay hai cái, đợi ấm lên một chút mới bắt đầu vẽ bản thảo.
Vạn Thanh Lam , trong mắt thậm chí còn lướt qua một tia vui mừng:
“Không ngại, ngại chút nào!"
Cố Nguyệt Hoài ngẩng đầu cô một cái, bắt gặp niềm vui trong mắt cô , im lặng một lúc.
Cô thật ngờ rằng, cô đồng nghiệp nhiều và hóng hớt Vạn Thanh Lam tình ý với cả Cố Đình Hoài.
Chuyện kể từ một buổi sáng nọ.
Hôm đó Cố Đình Hoài vẫn như thường lệ đưa cô đến công xã .
Vừa mới đưa cô phố Phúc Hậu xong định rời , đụng ngã một cô gái.
Bản thảo tay cô gái rơi vãi khắp nơi, Cố Đình Hoài vội vàng xin ...
Diễn biến câu chuyện vô cùng phổ biến, quá trình cũng chẳng gì kịch tính, nhưng Vạn Thanh Lam từ đó để tâm đến Cố Đình Hoài.
Tính cách Cố Đình Hoài tinh tế như Cố Tích Hoài, nhưng thật thà chân thành, là một hợp để kết hôn.
Hơn nữa gen nhà họ Cố vốn , Cố Đình Hoài tuy trai bằng Cố Tích Hoài nhưng lông mày rậm mắt to, trong những bình thường cũng coi là nổi bật.
Vạn Thanh Lam vốn tính cách ủy mị, tâm tư gì cũng hề che giấu.
Ban đầu hỏi về Cố Đình Hoài còn vòng vo, giờ thì trực tiếp công khai hỏi thăm luôn.
Kiếp Cố Đình Hoài kết hôn, càng thích, cô cũng Vạn Thanh Lam liệu là nhân duyên của .
Tuy nhiên, cô luôn quan niệm thuận theo tự nhiên, thiên vị cũng ngăn cản.
Nếu hai duyên nợ thì nhất định sẽ đến với , nếu duyên thì cưỡng cầu cũng chẳng ích gì.
Một buổi sáng trôi qua nhanh ch.óng, lúc ăn trưa, Vạn Thanh Lam hớn hở khoác tay Cố Nguyệt Hoài ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-172.html.]
Thế nhưng hai khỏi đơn vị đụng mặt đang đợi ở cửa.
Cố Nguyệt Hoài đó một cái, sang Vạn Thanh Lam đang sượng sùng nụ , cảm thấy đau đầu.
“Nguyệt Hoài!"
Diêu Mỹ Lệ vốn đang đợi ở cửa thấy Cố Nguyệt Hoài vẫy vẫy tay.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo bông mới tinh, tóc còn bôi dầu hoa quế, gần ngửi thấy mùi thơm nức mũi.
Cố Nguyệt Hoài mím môi :
“Mỹ Lệ."
Cô quên nhắc đến một chuyện, đó là sức hút của cả Cố Đình Hoài chỉ dừng ở việc thu hút một Vạn Thanh Lam.
Đây , Diêu Mỹ Lệ mắt cũng chẳng tại xen , trở thành một đối thủ cạnh tranh nặng ký cho vị trí chị dâu cả.
Cố Nguyệt Hoài khẽ thở một , hỏi:
“Mỹ Lệ, bà đây là...?"
Diêu Mỹ Lệ đỏ mặt, vô cùng tự nhiên khoác lấy cánh tay còn của Cố Nguyệt Hoài:
“Hôm nay là ngày họp chợ, chú Cố và Cố cũng sẽ đến chứ?
Đông náo nhiệt, là chúng cùng dạo ."
Quả nhiên.
Cố Nguyệt Hoài giống như một miếng bánh mì kẹp thịt, trong lòng ngừng gọi tên Cố Đình Hoài, chỉ giao hai củ khoai lang nóng bỏng tay cho tự giải quyết.
Tình tay ba nha, kiếp cả cô ch-ết oan uổng thật đấy, diễm phúc ai mà chẳng hâm mộ?
Chương 145 Trong đội chuyện lớn
Vạn Thanh Lam bĩu môi, vẻ mặt đầy khó chịu, thấy vệt đỏ má Diêu Mỹ Lệ càng bất mãn hơn, nhịn lên tiếng:
“Khách ở hợp tác xã cung ứng chợ phiên giành hết ?
Hôm nay cô thật đúng là rảnh rỗi quá nhỉ."
Mọi đều ở công xã Hoàng Oanh, đều thích cùng một , quả thật đây đầu tiên họ đụng mặt .
Diêu Mỹ Lệ dịu dàng, Vạn Thanh Lam hoạt bát, hai là kiểu khác , va chạm với cũng tạo chút tia lửa.
“Đồng chí Vạn đùa ."
Diêu Mỹ Lệ thích tranh giành sắc sảo, cô cũng nhận sự công kích trong giọng điệu của Vạn Thanh Lam, nhưng điều đó quan trọng.
Vì đều thích, thì cứ dựa bản lĩnh của thôi.
Hơn nữa, việc Cố Đình Hoài thể khiến Vạn Thanh Lam thích cũng chính tỏ con mắt của cô tồi.
Cố Nguyệt Hoài khẽ gỡ hai cánh tay , hai đấu khẩu qua , chỉ cảm thấy đầu càng đau thêm.
Những cô gái nông thôn vì sổ lương thực ở thành phố mà vắt óc tìm cách gả thành thị, cho dù gả cho một kẻ què quặt tàn phế cũng hối hận, chỉ để ăn một miếng cơm no.
Mà những cô gái thành phố gả chồng phần lớn cũng xem đối phương sổ lương thực , ăn lương thực thương phẩm .
Anh cả cô rõ ràng chẳng thể hiện gì cả, mà tốn chút sức lực nào sự ái mộ của hai cô gái thành phố, chậc.
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, cái gọi là vận may thật đúng là cho hết.
lúc , từ phía xa vang lên giọng của Cố Chí Phụng:
“Nương nương!"
Cố Nguyệt Hoài thở phào nhẹ nhõm, lập tức gỡ tay hai , rảo bước chạy về phía Cố Chí Phụng.
Vạn Thanh Lam và Diêu Mỹ Lệ cũng vội vàng theo.