Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 171
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:08:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông thẳng , liếc Cố Nguyệt Hoài:
“Cô chính là Cố Nguyệt Hoài Bí thư Tần tiến cử ?"
Cố Nguyệt Hoài mỉm , lời là cố ý hỏi, nhằm ám chỉ cô đây bằng quan hệ.
“Phó tổng biên tập đùa , tiến cử ?
cứ ngỡ là vì Bí thư Tần coi trọng năng lực của , mà 'Nhật báo Quần chúng' khéo thiếu nhân tài như , cho nên Bí thư Tần mới trung gian bắc cầu dẫn lối, gọi là tiến cử?"
Cố Nguyệt Hoài xưa nay là quả hồng mềm, cô đến đây vốn là để Ngụy Lạc sắp xếp một công việc, lập thành tích, nhất là giành vị trí tổ trưởng tổ biên tập 3.
Không may là đụng độ với Lưu Nhất Chu mà thôi.
Tất nhiên, ở nơi việc, đạt cái gì thì dựa bản lĩnh của mỗi .
Nếu Lưu Thương lấy công việc vì quan hệ rộng, cô cũng còn gì để .
Sắc mặt Lưu Nhất Chu trầm xuống, ánh mắt Cố Nguyệt Hoài đầy vẻ ưa.
Ông đương nhiên một nhân vật từ trời rơi xuống như , nhưng vì đối phương là từ nông thôn đến nên ông để tâm.
Giờ xem là một đối thủ dễ đối phó.
Ông định lên tiếng thì Ngụy Lạc :
“Được , chủ biên Lưu, ông về , việc gì chúng sẽ bàn bạc ."
Lưu Nhất Chu cuống quýt:
“Chủ biên Ngụy!"
Ông hiểu rõ, đây đều là những lời xã giao.
Cái gì mà bàn bạc , Cố Nguyệt Hoài đang đây chằm chằm, đợi cô khỏi văn phòng , e rằng chuyện an bài, Lưu Thương đến một ngụm canh cũng chẳng còn mà húp!
Ngụy Lạc khẽ nhướng mí mắt, im lặng Lưu Nhất Chu.
Lưu Nhất Chu khựng , thầm rủa một tiếng xui xẻo, đó lườm Cố Nguyệt Hoài một cái thật sắc lẹm hùng hổ rời khỏi văn phòng.
Sắc mặt Cố Nguyệt Hoài bình thản, hề ông hù dọa.
Cô trải qua bao nhiêu chuyện , còn sợ sự đe dọa của một phó tổng biên tập ?
Ngụy Lạc gấp bản thảo , Cố Nguyệt Hoài đang ung dung trấn định, :
“Tiểu Cố, năng lực của cô là điều cần bàn cãi, tin tưởng cô.
Thế , chỗ một tập truyện tranh tin tức, cô cầm về thử vẽ một hình minh họa xem ."
Tập thơ cổ là nhiệm vụ trọng tâm hàng đầu gần đây, đương nhiên thể tùy tiện giao cho một .
Việc bà suy nghĩ thêm, cũng cần bàn bạc kỹ lưỡng với các biên tập viên khác trong đơn vị.
Còn miếng bánh cuối cùng sẽ rơi tay ai thì vẫn thể .
Tuy nhiên, thể phủ nhận rằng nếu thành xuất sắc nhiệm vụ thì sẽ là một bước đệm lớn cho bất kỳ ai.
Cố Nguyệt Hoài cũng vì lấy công việc vẽ tập thơ cổ mà lộ vẻ thất vọng, cô thản nhiên nhận lấy tập truyện tranh tin tức từ tay Ngụy Lạc:
“Chủ biên yên tâm, sẽ thành ."
Nói xong, Cố Nguyệt Hoài nán thêm, cầm tập truyện tranh và bản thảo minh họa rời khỏi văn phòng tổng biên tập.
Ngụy Lạc theo bóng lưng cô, nhướng mày, khẽ thở phào một .
Cứ chờ mà xem, chuyện tập thơ cổ vẫn còn ồn ào lắm đây.
Cố Nguyệt Hoài công việc là mãn nguyện , tổ biên tập 3 cô lao việc khẩn trương, khiến Vạn Thanh Lam ở bên cạnh mới đến muộn nháy mắt hiệu liên tục.
Hoàng Bân Bân Vạn Thanh Lam thở dài, lắc đầu :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-171.html.]
“Mau việc ."
Vạn Thanh Lam bĩu môi, lấy giấy b.út , bắt đầu vắt óc bản thảo.
Không khí trong văn phòng vô cùng hài hòa, Cố Nguyệt Hoài cũng thích bầu khí quấy rầy .
Mãi đến tận lúc tan buổi tối, cô mới đeo gùi chào tạm biệt đồng nghiệp.
Trên đường về, cô cũng quên rẽ khu rừng bóng , lấy gạo, mì và lạc từ gian Tu Di cho gùi.
Bắt đầu chuẩn vật tư từ bây giờ thì đến Tết cả nhà sẽ lo lắng về cái ăn nữa.
Trong một thời gian dài tiếp theo, Cố Nguyệt Hoài đều sống một cuộc đời hai điểm một đường (nhà và đơn vị).
Căn phòng của cô trở thành kho chứa lương thực, từng bao gạo, mì xếp ngay ngắn, những hạt lạc tròn trịa cũng Cố Đình Hoài mang đến xưởng dầu ép thành từng hũ dầu lạc thơm phức.
Một tháng trôi qua trong nháy mắt, nhiệt độ cũng giảm xuống nhiều, từ đầu mùa đông tuyết bắt đầu rơi lả tả.
Chương 144 Tình tay ba của cả?
Cố Đình Hoài quét xong tuyết đọng trong sân, lau mồ hôi trán, gọi vọng trong nhà:
“Nương nương, thôi!"
“Ơi!
Đến đây!"
Theo tiếng đáp lời, một phụ nữ cao ráo với vóc dáng mảnh mai, yểu điệu vén tấm rèm cửa dày bước .
Cô khuôn mặt trái xoan trắng nõn, mặt điểm xuyết hai con mắt trong veo như mắt mèo, đen láy như mực.
Đầu mũi nhỏ nhắn tinh tế còn lấm tấm mồ hôi, đôi môi đỏ như hoa đào, cả giữa trời tuyết trắng xóa trông giống như một nhành mai đỏ kiêu hãnh.
Cố Đình Hoài thu hồi ánh mắt Cố Nguyệt Hoài, thúc giục:
“Mau thôi, hôm nay sắp muộn ."
“Biết , mà."
Cố Nguyệt Hoài khẽ , cùng Cố Đình Hoài giẫm lên lớp tuyết đọng ven đường về phía công xã.
Hôm nay là ngày họp chợ, xã viên của mười dặm tám thôn đều sẽ mang đồ chợ để trao đổi lấy vật dụng khác, hoặc bán lấy chút tiền tiêu vặt.
Tất nhiên, thịt, trứng và lương thực vẫn là những mặt hàng cấm bán, còn những thứ khác thì hôm nay thể nhắm mắt ngơ một chút.
Sắp Tết , những buổi họp chợ như thế chỉ giúp gia đình mua sắm những nhu yếu phẩm cần thiết cho năm mới, mà còn thể mang những thứ dư thừa trong nhà đổi lấy tiền.
Lợi ích nhiều, hơn nữa cấp quy định buổi họp chợ sẽ diễn trong ba ngày!
Suốt dọc đường, mặt dân đều mang theo nụ , đó là nụ tràn đầy hy vọng cuộc sống mới.
Cũng ít thanh niên ngẩn ngơ Cố Nguyệt Hoài, mãi kìm mà ngớ ngẩn, khiến Cố Đình Hoài tức nổ đom đóm mắt, đen mặt che chắn cho Cố Nguyệt Hoài ở phía .
Cố Nguyệt Hoài thấy chút buồn , lắc đầu :
“Anh cả, em lớn thế , che cũng che hết ?"
Nghe , Cố Đình Hoài khựng , đầu một cái, cũng nhận đang việc vô ích, khỏi thở dài.
Anh ngắm Cố Nguyệt Hoài từ xuống , càng cảm thấy em gái nhà như ngọc quý, cả phát hào quang, luôn thu hút ánh của khác.
Thời gian qua, những đến nhà dạm hỏi sắp giẫm nát bậc cửa .
Ở đại đội sản xuất Đại Lao Tử, danh tiếng xinh của Cố Nguyệt Hoài ai mà ?
Giờ đây, nhắc đến em gái , còn là cô gái chua ngoa, ích kỷ, hận thể gả như nữa.
Cố Đình Hoài chút bùi ngùi, cũng chút cảm khái.