Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 155
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:00:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày, ngạc nhiên hỏi:
“Chủ nhiệm Hoàng, bà định tìm cháu ?"
Hoàng Phụng Anh lườm cô một cái đầy tức giận, sốt sắng :
“Chứ còn gì nữa!
Anh ba cháu bảo cháu công xã !
Đi thôi, mau lên, lãnh đạo công xã đang đợi đấy, bao nhiêu cán bộ như mà chỉ chờ mỗi cháu thôi!
Mau lên, chúng !"
Mắt Cố Nguyệt Hoài khẽ động, ẩn hiện một tia đoán định.
Dù chỉ là suy đoán nhưng trong lòng cô cũng nén niềm vui nhàn nhạt.
Lãnh đạo công xã gặp cô , còn đến, e là chỗ cần dùng đến cô, đây là một khởi đầu , chừng thực sự thể nhờ đó mà một công việc .
Cố Nguyệt Hoài lên xe đạp, Hoàng Phụng Anh dốc sức đạp xe về.
Trên đường , bà cũng rõ, lãnh đạo công xã đến để khen thưởng cô!
Cố Nguyệt Hoài thuận miệng hỏi:
“Chủ nhiệm Hoàng, bà xem, các lãnh đạo sẽ thưởng cho cháu cái gì ?"
Giọng điệu Hoàng Phụng Anh chút hâm mộ, :
“Ai mà ?
Mấy ông lãnh đạo đó ai cũng tinh như khỉ, chẳng để lộ chút tin tức nào, bí thư cũng chỉ bảo mau ch.óng gọi cháu qua đó.
Tuy rõ là gì, nhưng chắc chắn sẽ để cháu thất vọng , lãnh đạo lớn của công xã đích đến mà, phần thưởng kém ?"
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày:
“Lãnh đạo lớn?
Tần Vạn Giang ạ?"
Hoàng Phụng Anh giật :
“Ái chà, cháu gọi thẳng tên lãnh đạo thế?"
Bà đầu Cố Nguyệt Hoài một cái, chút kinh ngạc thái độ của cô, bởi vì dân bình thường khi thấy cán bộ, ai mà chẳng thành kính sợ sệt, kính trọng hết mực?
Cố Nguyệt Hoài cho là đúng mà nhún vai.
Hoàng Phụng Anh thấy cô đáp lời cũng để ý, :
“ bí thư Tần, mà là bí thư Vu."
“Bí thư Vu ạ?"
Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài lóe lên.
Vu Văn?
Kiếp cô và giao thiệp gì, chỉ bà là phó bí thư công xã Hoàng Oanh, trung thành với Tần Vạn Giang, rõ ràng cấp bậc chênh lệch bao nhiêu, mà bà tự biến thành cánh tay , cấp trung thành của Tần Vạn Giang.
“ , bí thư Vu!
Đây là lãnh đạo nữ duy nhất của công xã Hoàng Oanh chúng đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-155.html.]
Hoàng Phụng Anh tuy là chủ nhiệm phụ nữ của đại đội sản xuất Lao Tử, nhưng so với lãnh đạo chính quy của công xã thì còn kém xa, đến chuyện , giọng điệu bà vô cùng sùng bái.
Phụ nữ thể gánh vác nửa bầu trời, đối với Hoàng Phụng Anh mà , Vu Văn giống như một mục tiêu và phương hướng để bà nỗ lực hơn.
Đoạn đường tiếp theo Cố Nguyệt Hoài gì nữa, hai thuận lợi trở về đại đội.
Xe đạp dừng , Hoàng Phụng Anh kéo Cố Nguyệt Hoài chạy về phía khu chăn nuôi, chỉ sợ chậm một bước là lãnh đạo công xã mất, thời gian qua bà và Cố Nguyệt Hoài chung sống khá , cũng hy vọng cô thể sống hơn.
Chương 130 Báo “Quần Chúng"
Cố Nguyệt Hoài bước văn phòng khu chăn nuôi, trong phòng ít , ghế dẫn đầu chính là Vu Văn.
Bà mặc một chiếc áo đại quân nhu, chân giày da đen, để mái tóc ngắn ngang tai, diện mạo quá xinh , nhưng đôi lông mày toát vẻ tháo vát và sắc sảo, là kiểu phụ nữ chỉ quanh quẩn chăm chồng dạy con hằng ngày.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Vu Văn đầu , tiên đ-ánh giá Cố Nguyệt Hoài từ xuống một lượt, đó mới thu hồi tầm mắt.
Cố Nguyệt Hoài khẽ nheo mắt, cô thể nhận tia địch ý nhàn nhạt trong mắt Vu Văn, thật là kỳ lạ, cô và Vu Văn bất kể là kiếp kiếp đều từng qua , địch ý từ mà ?
Đột nhiên, mắt cô lóe lên, nghĩ đến Tần Vạn Giang.
Nếu đến điểm chung, e rằng chỉ mỗi Tần Vạn Giang mà thôi, cô gả cho Tần Vạn Giang, Vu Văn là tâm phúc của ông , nghĩ đến đây, Cố Nguyệt Hoài đưa tay sờ lên mặt .
Cô rõ ràng, bản sinh nét giống Lâm Cẩm Thư, cho nên, mà Vu Văn địch ý là cô, mà là Lâm Cẩm Thư!
Khóe miệng Cố Nguyệt Hoài khẽ nhếch lên một độ cong giễu cợt mờ nhạt đến mức khó nhận , cô cũng ngờ rằng hóa Vu Văn luôn ôm giữ tâm tư như đối với Tần Vạn Giang, chẳng trách bà ly hôn.
, Vu Văn là ly hôn.
Tuy nhiên, Lâm Cẩm Thư tuy là tranh giành, nhưng thủ đoạn quyến rũ đàn ông hề đơn giản, bất kể là bố cô Cố Chí Phụng, là Tần Vạn Giang, trái tim họ đều thắt c.h.ặ.t bà , ngoại tình ư?
Không bao giờ chuyện đó.
Cố Nguyệt Hoài tiến lên vài bước, gọi một tiếng:
“Phó bí thư Vu."
Vu Văn lạnh lùng gật đầu, cũng cố ý khó, :
“Đồng chí Cố, công xã chúng xem tranh tường của cháu, cảm thấy với năng lực hội họa của cháu, đủ để đảm nhận một công việc , đóng góp cho tập thể và đơn vị."
Cố Nguyệt Hoài mỉm , đáp lời, đợi Vu Văn tiếp.
Thời đại công việc cơ bản đều do nhà nước phân phối, trong thời đại kinh tế kế hoạch, thành phố thể rời xa đơn vị, mỗi đều một “con ốc vít", nhà nước vặn cháu ở , cháu ở đó phát huy nhiệt huyết mãi mãi.
Mà lúc , việc phân phối đơn vị liên quan mật thiết đến lợi ích sát sườn và vận mệnh tương lai, tất cả đều tranh một đơn vị , tuy nhiên, đơn vị coi là nguồn tài nguyên khan hiếm, từ thu nhập, phúc lợi đến loại hình công việc đều sự khác biệt.
Cố Nguyệt Hoài tự tin rằng tranh tường phát huy hết trình độ của , chỉ cần lãnh đạo cán bộ của công xã cố ý nhắm , cô thế nào cũng một nơi để , dám là tiêu tốn nửa đời ở vị trí , nhưng ít nhất năm năm tới sẽ rời .
Cô việc thiết thực trong vài năm, đợi đến năm 77 khi khôi phục kỳ thi đại học, sẽ nỗ lực một phen để học đại học!
Năm 1977, kỳ thi đại học tạm dừng hơn mười năm mở cửa trở cho dân chúng, khi đó, danh phận sinh viên đại học trở thành tấm biển vàng khiến ngưỡng mộ, câu vè thế :
“Vàng 77, bạc 78".
Kiếp nhà họ Cố gặp biến cố lớn, cha ch-ết, cả ch-ết, hai kết hôn, cô nơi nương tựa, gần như Điền Tĩnh ép đến mức còn đường , gì thời gian mà thi đại học?
Cuối cùng, duy nhất trong nhà đỗ đại học chỉ một Cố Tích Hoài, đáng tiếc cuối cùng cũng kết cục .
Cô nhớ mang máng là Điền Tĩnh thi đỗ, hơn nữa thành tích , học ở trường đại học nhất tại Kinh Thành.
Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài khẽ rủ xuống, che giấu cảm xúc.
Vu Văn những suy nghĩ xoay chuyển trong lòng Cố Nguyệt Hoài, bà tiếp tục :
“Công xã cảm thấy cháu nên đến một vị trí phù hợp và thể phát huy sở trường, thảo luận hai ngày nay, quyết định để cháu đến việc tại báo “Quần Chúng" của công xã Hoàng Oanh."