Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 154
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:00:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Người trong nước vốn ham hóng hớt, những lời đồn thổi trong xưởng xôn xao dứt, Cố Gia dù rõ chân tướng là gì cũng thể chịu đựng cái sừng dài ngoằng đầu, và vợ cãi ba bữa một trận nhỏ, năm bữa một trận lớn, cuối cùng kết thúc bằng việc ly hôn.”
Tại cô điều đó nhỉ?
Bởi vì khi Cố Gia ly hôn, cô đang tạm trú tại nhà Tần Vạn Giang, nương nhờ Lâm Cẩm Thư.
Tuy nhiên, những chuyện cũ nghĩ nhiều cũng vô ích, cô cũng định với bất kỳ ai về chuyện hoang đường quái dị , cho nên việc Cố Gia lặp vận mệnh của kiếp , chẳng một chút liên quan nào đến cô.
Cố Nguyệt Hoài nhà, lấy năm mươi đồng.
Cố Chí Phụng thấy tiền trong tay cô, cũng quên bẵng việc truy hỏi chuyện của Cố Gia, môi ông mấp máy gì đó, nhưng nghĩ đến Cố Thiên Phụng đang mặt ở đây nên thôi.
Ông cũng rõ con gái còn bao nhiêu tiền, năm mươi đồng con nhỏ, nếu vì ông, chắc chắn con bé sẽ cho vay.
Đã rõ những thứ đó đều là của con bé, ông nỡ tiêu những đồng tiền ?
Trong lòng Cố Chí Phụng dễ chịu gì, ông kháng im lặng lời nào.
Cố Thiên Phụng thấy thì ánh mắt vui mừng, đây chính là năm tờ “Đại Đoàn Kết" chỉnh tề!
Tuy lương của ông thấp, nhưng một tháng trôi qua cũng chẳng dành dụm bao nhiêu, mượn tiền, giải quyết nhu cầu cấp bách cũng coi như trút bỏ một gánh nặng trong lòng, ông liền nhanh nhẹn giấy nợ.
Về phần l-ãi su-ất, cũng giống , mỗi năm năm đồng.
Khi thấy mức l-ãi su-ất , Cố Thiên Phụng chút hài lòng, nhưng nghĩ đến những việc lúc , ông đành c.ắ.n răng chấp nhận, trong lòng thầm nghĩ, đợi chuyện trong nhà qua sẽ nhanh ch.óng trả là .
Mượn tiền, tuy đúng như kỳ vọng ban đầu nhưng Cố Thiên Phụng vẫn thấy hài lòng.
Chương 129 Thư ký Vu đến khen thưởng cháu
Cố Thiên Phụng nhét năm mươi đồng túi, đầu với Cố Chí Phụng:
“Chí Phụng, trưa mai Bội Lan đãi khách ở tiệm cơm quốc doanh huyện, chú cũng , chú và Bội Lan chẳng cũng mấy năm gặp ?"
Cố Chí Phụng ngẩn một lát, khi hồn thì xua tay :
“Thôi bỏ , chị cả từ đến nay vốn chẳng ưa gì ."
Giọng ông chút cay đắng, lọt tai Cố Nguyệt Hoài thấy xót xa.
Cô nhớ đến tình cảnh lúc gặp Nhiếp Bội Lan ở trạm y tế huyện , sắc mặt cô lạnh xuống, :
“Bố, mai xin nghỉ một buổi, chúng cùng ."
“Chuyện ... thôi bỏ ."
Cố Chí Phụng chút d.a.o động, nhưng cuối cùng vẫn từ chối.
Ông cũng hiện giờ địa vị của và chị cả khác biệt một trời một vực, ông đến đó cũng chỉ đối phương mất mặt, chừng còn tự rước lấy nhục.
Bản ông thì cũng , nhưng thể để con gái cùng để chịu uất ức?
Cố Nguyệt Hoài đầu với Cố Thiên Phụng:
“Bác cả, bác về , trưa mai chúng cháu sẽ đến."
Cố Thiên Phụng Cố Nguyệt Hoài với ánh mắt kỳ lạ, ngờ bây giờ trong cái nhà chỉ tiền bạc trong tay con bé , mà ngay cả việc quyết định cũng do nó chủ, trông vẻ hạng dễ chọc , chừng ngày mai xảy chuyện gì đó.
Ông thầm lẩm bẩm trong lòng nhưng , gật đầu :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-154.html.]
“Được, bác về đây."
Nói xong, Cố Thiên Phụng đạp xe rời .
“Con gái, tiền ..."
Cố Chí Phụng há miệng.
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu:
“Bố, yên tâm , con tự tính toán."
Cố Chí Phụng Cố Nguyệt Hoài, khẽ gật đầu:
“Thành, bố đây."
Cố Nguyệt Hoài Cố Chí Phụng rời , lúc Cố Tích Hoài mới ngủ dậy.
“Anh ba, trong nồi để phần cháo cho đó, Thiếu Ngu giao cho nhé, em cũng ngoài đây."
Cố Nguyệt Hoài đeo gùi với Cố Tích Hoài một tiếng, đó vội vã rời khỏi nhà.
Hôm nay chuyện nọ xọ chuyện xảy liên tiếp, trì hoãn việc cô công xã từ sớm.
Tuy rằng còn một thời gian nữa mới đến Tết, nhưng cuối năm , công nhân vất vả cả tháng trời, mục đích là để cuối năm ăn ngon một chút, nên gà thỏ dễ bán, Cố Nguyệt Hoài cũng keo kiệt, cõng theo năm con gà và ba con thỏ.
Chân cô bước nhanh, lâu đến chợ đen của công xã.
Việc bán hàng xảy chuyện gì đặc biệt, trong một buổi sáng bán hai con gà và một con thỏ, lẽ nhờ nước trong gian Tu Di dồi dào cỏ tươi nên gà thỏ lớn b-éo , chỉ riêng những thứ bán hơn năm đồng.
Gần trưa, Cố Nguyệt Hoài mua hai cái bánh vừng lớn để lót , mỗi cái ba xu.
Bánh nướng thời đừng rẻ mà lầm, thực chất, hai cái bánh bụng là no căng tròn.
Cố Nguyệt Hoài trở chợ đen thì thấy phố đang hoảng loạn chạy trốn, kỹ thì là của tiểu đội dân binh đang lục soát từng một, bất luận là gùi giỏ xách của ai đồ, dù là mua bán đều bắt đấu tố.
Cô nhíu mày, trong lòng thầm cảm thán, xem việc ăn hôm nay thành .
Trong mấy ngày qua, cô nắm rõ quy luật của chợ đen, nhưng đây là đầu tiên gặp của tiểu đội dân binh, bọn họ vác s-úng, thái độ hống hách, màng đến việc những bán hàng đều chỉ là những dân thấp cổ bé họng đang ăn đủ no.
Không hiểu , cô chợt nhớ đến Cố Chí Phụng bắt ở kiếp .
Cô thể tưởng tượng lúc đó cha dân binh bắt giữ tuyệt vọng và ch-ết lặng đến nhường nào, mà ép ông đến bước đường cùng đó chính là đứa con gái ruột là cô, ý nghĩ mỗi hiện lên đều khiến cô đau đớn khó nhịn.
Cố Nguyệt Hoài hít sâu một , thò tay gùi, đưa tất cả đồ đạc trở gian Tu Di.
Khi tiểu đội dân binh lục soát đến nơi, thấy cái gùi trống của Cố Nguyệt Hoài thì ngẩn , vốn dĩ còn tưởng bắt một con cá lớn, ngờ là “hàng giả".
Tên dân binh lục soát vốn định quát mắng vài câu bảo đừng lảng vảng ở đây, nhưng khi đối diện với khuôn mặt của Cố Nguyệt Hoài, lòng mềm , thốt lời nào khó , chỉ :
“Ở đây đang bắt phần t.ử đầu cơ trục lợi, đồng chí mau rời khỏi đây ."
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, rời khỏi chợ đen.
Cô còn về đến đại đội gặp Hoàng Phụng Anh với vẻ mặt lo lắng đường, bà đạp xe đạp, mệt đến mức đầu đầy mồ hôi, thở hồng hộc, thấy Cố Nguyệt Hoài, cả như trút gánh nặng.
Hoàng Phụng Anh quẹt một nắm mồ hôi đầu, đầu xe, liên tục vẫy gọi:
“Mau, mau lên, Tiểu Cố, lên xe lên xe!"