“Trong mắt cô , gia đình chồng cũ của đều là những tồn tại nhục nhã nhà họ Tần, cô vốn dĩ đến, chẳng qua là nhân cơ hội sỉ nhục gia đình một phen, ngờ xuất hiện một theo lẽ thường.”
Cô chẳng nên bám lấy cô ?
Lâm nữ sĩ?
Mắt Tần Hoa Hảo đảo liên tục, chút tò mò đ-ánh giá Cố Nguyệt Hoài.
Cố Nguyệt Hoài phớt lờ ánh mắt của cô , nhàn nhạt liếc Cố Duệ Hoài đang giường hôn mê bất tỉnh, sang Cố Chí Phượng:
“Ba, Cố Duệ Hoài ?"
Cố Chí Phượng lắc đầu, giọng điệu chút nặng nề:
“Tối qua đưa đến chỗ Lục thúc của con, nó sốt.
Vốn hạ sốt , ai ngờ sáng sớm nay sốt cao hơn, Lục thúc nhập viện, chân chắc giữ ."
Cố Nguyệt Hoài hiểu gật đầu, thần sắc đổi nhiều.
Bị thương nặng mà còn gượng sức chạy tới chạy lui, vết thương vốn khâu rách , nhiễm trùng vi khuẩn, sốt mới là lạ.
Dáng vẻ , chừng cô thật sự sẽ trúng.
Cố Duệ Hoài thể sẽ đoạn chi.
Chương 116 Tại Lâm Cẩm Thư đến?
Thần sắc thờ ơ của Cố Nguyệt Hoài khiến Tần Hoa Hảo khẩy một tiếng.
Cô khoanh tay ng-ực, bộ dạng vênh váo, rõ ràng chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi nhưng lời cực kỳ độc địa:
“Này, ruột của chị ?
Sao chị phản ứng gì?
Hì hì, ba chị dạy dỗ khiến tình cảm em các hòa thuận ?"
Lâm Cẩm Thư bỗng nhiên đầu , giận dữ quát:
“Tần Hoa Hảo!"
Tần Hoa Hảo bĩu môi, chẳng sợ chút nào, ngược còn lườm Lâm Cẩm Thư một cái:
“Xì, mắng cái gì mà mắng."
Mọi nhà họ Cố cũng những cảm xúc khác , Cố Chí Phượng khi lời của Tần Hoa Hảo, mặt trắng bệch .
Trong đầu thoáng hiện lên cảnh tượng Cố Duệ Hoài suýt chút nữa bóp ch-ết Cố Nguyệt Hoài, chẳng lẽ thật sự là vấn đề của ông?
Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài lạnh lẽo, kịp mở miệng thì Cố Tích Hoài ở bên cạnh lạnh :
“Lâm nữ sĩ, thời trẻ bà cũng từng học, Tần Vạn Giang là Bí thư công xã Hoàng Oanh, dạy đứa con gái cái miệng thối như ?"
Chân mày Cố Tích Hoài lạnh lùng, lời hề chút khách sáo nào.
Sắc mặt Lâm Cẩm Thư cũng trắng bệch, lời chẳng khác nào đ-âm một nhát d.a.o tim bà .
Tần Hoa Hảo ở bên cạnh nghiến răng, giận dữ lườm Cố Tích Hoài:
“Anh là cái thá gì mà dám dạy bảo ?
Đồ nhà quê!"
“Chát——"
Một tiếng vang giòn tan vọng trong phòng, khí lập tức trở nên im lặng và nặng nề.
Đôi môi Lâm Cẩm Thư run rẩy, bà chỉ Tần Hoa Hảo, giọng đau đớn:
“Nói đủ ?
Tần Hoa Hảo, đúng là quá nuông chiều con ."
Tần Hoa Hảo ôm mặt, vẻ mặt thể tin nổi Lâm Cẩm Thư:
“Mẹ đ-ánh con?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-139.html.]
Nói xong, nước mắt trào nhưng cô cố nhịn để rơi xuống, nửa ngày , đột nhiên lạnh một tiếng:
“Mẹ cư nhiên vì lũ nhà quê mà đ-ánh con!
Con sẽ về mách bà nội!
Mẹ cứ đợi đấy!"
Tần Hoa Hảo buông lời đe dọa vén rèm chạy ngoài.
Lâm Cẩm Thư chút đau đầu, bà Cố Duệ Hoài đang giường, Tần Hoa Hảo chạy ngoài, nhất thời khó xử.
Cố Đình Hoài với tư cách là cả trong nhà, hành sự đương nhiên thể dựa cảm tính.
Lúc quan trọng nhất là chân của Cố Duệ Hoài, mà Lâm Cẩm Thư lái xe đến, đương nhiên thể dễ dàng đưa nó lên thành phố.
Nghĩ , liền xoay đuổi theo, giọng vọng từ phía lưng:
“ tìm cô ."
Lâm Cẩm Thư thở phào nhẹ nhõm, cũng tiếp tục trì hoãn thời gian ở đây nữa.
Bà giơ tay lau khóe mắt, chỉ Cố Duệ Hoài giường :
“Mọi giúp một tay, khiêng Duệ Hoài lên xe, đưa nó lên thành phố."
Cố Chí Phượng hồn, ông im lặng cùng Cố Tích Hoài khiêng Cố Duệ Hoài ngoài.
Lúc thể theo cảm tính , ông tuy nhận đứa con trai Cố Duệ Hoài nữa, nhưng cũng thể trơ mắt nó cụt chân.
Lâm Cẩm Thư là nó, bằng lòng góp sức thì ông cũng sẽ từ chối.
Cố Nguyệt Hoài theo, chỉ thản nhiên liếc một cái thu hồi ánh mắt.
Cố Duệ Hoài chính bản còn yêu quý , cô cần gì lo lắng?
Kiếp quan hệ giữa đôi bên đến bước , cô vì cứu vãn cũng từng nỗ lực , nhưng sự thật chứng minh tác dụng, cho nên, cứ việc ai nấy sống là .
Sau chuyện , nếu Cố Duệ Hoài vẫn vì Điền Tĩnh mà gây chuyện, cô sẽ lật mặt.
Cố Nguyệt Hoài bình thản bữa sáng, luộc vài quả trứng, xào một đĩa rau xanh, ăn đơn giản một chút.
Cô gọi Yến Thiếu Đường dậy, khi vệ sinh cho cô bé thì bóc trứng, để cô bé tự cầm ăn.
Cô bé c.ắ.n một miếng trứng trắng nõn, đôi mắt sáng lên, cho đến khi ăn hết một quả trứng vẫn còn chút thỏa mãn.
Cô bé đầu Cố Nguyệt Hoài, suy nghĩ một chút, cái miệng nhỏ mở, dường như gì đó nhưng mờ mịt gì để diễn đạt ý nghĩ, liền ngây đó, rơi sự im lặng thật lâu.
Cố Nguyệt Hoài ăn xong, Yến Thiếu Đường, chút nghi hoặc khẽ hỏi:
“Sao ?"
Yến Thiếu Đường đưa tay , sờ sờ quả trứng còn trong bát, Cố Nguyệt Hoài, tuy mở miệng nhưng ý cô bé diễn đạt rõ ràng.
Đôi mắt Cố Nguyệt Hoài trợn to, trong lòng chấn động và ngạc nhiên, giọng càng nhẹ hơn:
“Con còn ăn trứng ?"
Yến Thiếu Đường l-iếm môi, gật đầu cũng lắc đầu, chỉ chằm chằm quả trứng.
Dù nhận câu trả lời nhưng Cố Nguyệt Hoài vẫn vui mừng.
Yến Thiếu Đường thật sự đổi, hiện giờ thể diễn đạt đơn giản một ý nghĩ của .
Xem , thời gian tới, cô bé thực sự thể phục hồi như bình thường!
Đây tuyệt đối là một tin lành, cũng khiến lớp sương mù mờ nhạt trong lòng Cố Nguyệt Hoài tan biến ít nhiều.
Cô bóc trứng cho Yến Thiếu Đường, đúng lúc Cố Chí Phượng và Cố Tích Hoài mới trở về.
Sắc mặt hai đều mấy , Cố Nguyệt Hoài coi như thấy, bình tĩnh :
“Mau ăn cơm , còn ."
Cố Chí Phượng gật đầu, cũng trách Cố Nguyệt Hoài lòng lạnh, dù đêm đó hành vi của Cố Duệ Hoài thực sự khiến phẫn nộ, nếu lúc đó ngăn cản thì thật sự sẽ xảy chuyện.