Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 126
Cập nhật lúc: 2026-02-18 13:48:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tuy nhiên, thời gian lao cải thường dài, thông thường là nửa năm hoặc một năm, quá ba năm.”
Sắc mặt Điền Tĩnh cũng đổi theo, nếu vì ả thực sự qua tiểu thuyết, rõ chi tiết nhỏ trong đó thì ả thực sự những lời của Cố Nguyệt Hoài cho sợ đến mức đổi ý .
Ả thể khẳng định chắc chắn báu vật của nhà họ Cố ở mảnh đất !
Vương Phúc cũng những lời của Cố Nguyệt Hoài chấn động, từ đó cũng nảy sinh nghi ngờ đối với lời của Điền Tĩnh.
Ông nhíu mày rít thu-ốc, một lúc lâu mới ngẩng đầu Điền Tĩnh:
“Ý kiến của Nguyệt Hoài, cô phản đối gì ?"
Điền Tĩnh c.ắ.n môi:
“Lúc nhỏ cháu thực sự thấy, ấn tượng sâu sắc, nhưng ai giữa chừng họ chuyển báu vật nơi khác ?
Chuyện cháu cũng dám chắc, nếu họ giấu đồ ở nơi khác thì chẳng lẽ vẫn phạt cháu ?"
Ả cũng kẻ ngốc, cho dù khẳng định báu vật ở đây cũng thể để cho một đường lui.
Cố Nguyệt Hoài đột nhiên bật một tiếng ngắn ngủi:
“Điền Tĩnh, trắng đen đều do cô hết , nào, chúng yên như tượng gỗ để mặc cho cô vẩy nước bẩn ?
Nếu đại đội ai ai cũng giống như cô cứ tùy tiện gán ghép tội danh cho khác như thì còn thể cùng chung một lòng việc ?
Lao động tập thể dựa cái gì?
Dựa sự nhiệt tình chân thành của các xã viên đấy!"
“Loại như cô thì khác gì đống r-ác r-ưởi ?"
Nói đoạn, Cố Nguyệt Hoài liếc mắt Điền Tĩnh từ xuống một lượt, đầy vẻ khinh miệt.
Cái miệng của cô vốn dĩ lanh lợi, tự nhiên thể để Điền Tĩnh chiếm hời .
Quả nhiên, những lời khiến những quần chúng vốn đang sục sôi vì đề tài “địa chủ" bỗng dưng dịu , họ một hồi Điền Tĩnh bằng ánh mắt nghi ngờ.
“Cháu..."
Điền Tĩnh nghiến răng, nên mở miệng biện minh cho thế nào.
Vương Phúc phẩy tay, nghiêm giọng :
“Được , cứ theo lời Nguyệt Hoài .
Đi, mang dụng cụ đến, đào!"
Mấy thanh niên trai tráng đều đồng thanh hưởng ứng, lúc đến đây bắt trộm, ai nấy đều mang theo nông cụ, đều là những tay việc giỏi, vác cuốc lên bắt đầu cuốc đất, chẳng mấy chốc vườn rau nhỏ đào bới tung lên hết cả.
Chương 105 Đại hội phê bình dành cho Điền Tĩnh
Một thanh niên mồ hôi nhễ nhại nhíu mày hét lên:
“Bí thư, chẳng gì cả!"
Trái tim Điền Tĩnh bỗng chốc vọt lên đến cổ họng, thốt lên thất thanh:
“Không thể nào!"
Ả vốn dĩ còn chút mong đợi, khi đồ vật đào lên thì Cố Nguyệt Hoài sẽ biểu cảm thế nào, thậm chí còn đang nghĩ xem nên thế nào để tiếp cận những thứ đó nhằm tìm “bàn tay vàng", thế nhưng, ?
Sao thể chứ?
Ả là xuyên ở góc của Thượng đế, trong thế giới thu nhỏ chuyện gì là ả cả!
Không thể nào!
Tuyệt đối thể nào!
Vẻ mặt Vương Phúc trở nên bình thản, một tay chắp lưng, tay nắm lấy tẩu thu-ốc l-á sợi.
Điền Tĩnh kìm lòng hét lên:
“Mọi đào sâu thêm chút nữa !
Chắc chắn đồ mà!
Chắc chắn !"
Mấy thanh niên trai tráng đào lật hết mảnh vườn rau lên , trong lòng hiểu rõ là lừa, còn tốn sức nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-126.html.]
“Bí thư, chẳng gì cả, Điền Tĩnh lừa đấy."
“ thế, phí công việc !
Thôi bỏ , lấp đất cho nhà họ Cố, ông xem cái chuyện quái quỷ gì thế ?"
“Điền Tĩnh , uổng công đây còn thấy cô xinh , định bụng xem thể cưới về vợ , hì hì, may mà Trần Nguyệt Thăng chịu trận ở phía , nếu rước cái hạng tâm địa đen tối như thế cửa thì nhà còn yên ?"
“..."
Mấy tụm năm tụm ba lầm rầm to nhỏ nhưng tuyệt nhiên hề ý định hạ thấp giọng.
Điền Tĩnh thấy những lời , chỉ cảm thấy đầu đau như b.úa bổ.
Ở đây báu vật bàn tay vàng như trong truyện , những hành động tối nay của ả tính là gì đây?
Tự tay dâng một cái thóp lớn cho Cố Nguyệt Hoài, đưa lao cải, cuộc đời ả còn trông mong gì nữa?
Thanh niên trí thức xuống nông thôn, nam chính Tống Kim An sắp đến , ả thể rời thời điểm mấu chốt chứ?
Vương Phúc lắc đầu:
“Đưa Điền Tĩnh đến chuồng bò."
Điền Tĩnh lùi hai bước, cuống quít :
“Cháu !
Bí thư, cháu... cháu vô tội!
Chắc chắn là nhà họ Cố giấu đồ nơi khác , cháu thật đấy!"
Vương Phúc lười thêm nữa, phẩy tay một cái, lập tức tiến lên bắt giữ Điền Tĩnh.
Ông :
“Ngày mai, thông báo cho các xã viên tiến hành đại hội phê bình."
Quyết định cuối cùng đưa .
Cố Nguyệt Hoài mảnh vườn rau xới tơi xốp, cô mỉm .
Về đến nhà, Cố Nguyệt Hoài xem Yến Thiếu Đường, cô bé vẫn ngủ say, tiếng động bên ngoài cho thức giấc.
Gian ngoài, Cố Chí Phụng thắp đèn dầu hỏa, ông khoác áo , giường đất một lời.
Cố Tích Hoài chút nhịn :
“Bố, lời Điền Tĩnh ban nãy là thật ?
Phía nhà thực sự chôn đồ ?"
Dù cũng cha con với Cố Chí Phụng hai mươi năm , vẫn hiểu ông, nếu lời Điền Tĩnh là bịa đặt thì Cố Chí Phụng về đến nhà sẽ thái độ như thế .
Cố Đình Hoài cũng chợt nhớ đến món đồ trang sức mà Cố Nguyệt Hoài mang bán ở thành phố Chu Lan.
Đồ đạc trong nhà rõ ràng tịch thu sạch bách , thể còn giữ cái gọi là đồ trang sức ?
Trước đây nghi ngờ, giờ lời Điền Tĩnh, lờ mờ cảm thấy hai chuyện thể liên quan đến .
Cố Chí Phụng hé răng, cau mày im lặng.
Chẳng mấy chốc, Cố Nguyệt Hoài từ trong phòng :
“Bố, các , ngủ hết , chuyện đến nước , ngày mai chúng cứ việc tham gia đại hội phê bình là , dù sai cũng là chúng , lo gì chứ?"
Cố Tích Hoài định gì đó nhưng Cố Đình Hoài ngăn , kéo về phòng trong.
Cố Chí Phụng thấy còn ai nữa mới nhích xuống giường đất, liếc về phía phòng Cố Nguyệt Hoài một cái, hạ thấp giọng :
“Nguyệt Hoài, đồ con cất kỹ hết ?
Chuyện e là dễ kết thúc ."
Phía nhà ông chôn báu vật, lời ngày mai sẽ truyền xôn xao, lúc cơm đủ ăn, nếu thể tự dưng báu vật thì ai mà thích?
Chỉ sợ sẽ thêm nhiều kẻ để mắt đến nhà họ Cố.
Lời của Điền Tĩnh chừng thực sự sẽ để tâm, nếu đồ mang nơi khác thì e là yên .