Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-02-18 13:47:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thời gian qua ông luôn buồn bực vì chuyện của Lâm Cẩm Thư và Cố Duệ Hoài, khó khăn lắm mới nụ .”
Cố Nguyệt Hoài giao Yến Thiếu Đường cho rảnh rỗi là Cố Tích Hoài, cô phòng, cài then cửa, lấy từ trong gian Tu Di mười quả trứng gà và một con gà mái già.
Thỏ cũng lớn lên ít, nhưng giờ mà ăn thịt thì vẫn còn sớm.
Cố Nguyệt Hoài rời khỏi gian, cầm con gà mái và trứng gà khỏi phòng.
Cố Ngân Phượng luôn để ý đến cô cháu gái tính tình đổi lớn , vốn dĩ còn hồ nghi cô phòng khóa cửa gì, nhưng đầu thấy cô cầm một con gà mái già b-éo và mấy quả trứng gà, mắt bà bắt đầu phát sáng.
Bà nhảy xuống giường lò, sốt sắng bước tới mấy bước, đồ vật trong tay Cố Nguyệt Hoài, nhịn rạng rỡ:
“Ôi!
Nhan Nhan trong phòng còn giấu gà cơ ?
Con gà mái b-éo thế , chắc rẻ nhỉ?
Còn cả trứng gà nữa..."
“Ái chà, Chí Phượng, ngày tháng của nhà em giờ thật sự , còn hơn cả chị và cả sống thành phố nữa đấy!"
Nói đoạn, bà Cố Chí Phượng một cái, càng coi trọng em trai vốn coi là đần độn hẹp hòi .
Vốn dĩ còn nghĩ tối nay ăn dưa muối gặm khoai lang, ngờ còn ăn thịt gà!
Cố Thiên Phượng thì thèm, ngày thường ông ăn thịt nhiều , tầm mắt thấp kém như .
Tuy nhiên, cuộc sống nhà Cố Chí Phượng thế nào ông là rõ nhất.
Người em trai tuy lúc trẻ từng du học, tiếc là bản chí tiến thủ, cuối cùng dù thoát khỏi thành phần địa chủ nhưng cái nhãn mác đó thể gỡ bỏ .
Ở đại đội sản xuất, ông nổi tiếng là kẻ lông bông, bình thường buôn bán nhỏ lén lút.
Vốn còn tưởng em trai sớm muộn gì cũng bắt tù, ngờ gặp vận may lớn, kiếm tiền từ mà trong nhà thịt gà và trứng gà ăn .
Cố Đình Hoài đón lấy con gà mái, ngẩn :
“Nhan Nhan?"
Cố Nguyệt Hoài hề hoảng hốt, cong môi :
“Trưa nay em đưa Thiếu Đường công xã mua đấy."
Nói xong, đợi Cố Đình Hoài tiếp lời, cô bảo:
“Anh cả, thịt gà , để em nấu cơm cho."
“Ừ!"
Cố Đình Hoài đáp một tiếng, bắc nồi đun nước nóng, mang ngoài sân để xử lý.
Cố Nguyệt Hoài thì thái rau, chuẩn giống như buổi trưa, món gà xào cay đại bản, kinh tế no bụng.
Cơm thì nhà gì khác ngoài cơm gạo thô, dùng nước giếng gian để nấu thì hương vị cũng là một tuyệt phẩm.
Cha Cố Chí Phượng coi trọng tình em, bác cả và cô hai tuy mỗi một khuyết điểm nhưng kiếp cũng chuyện gì quá đáng, kiếp cô vẫn đủ lòng bao dung để cho họ một bữa cơm.
Thay vì kết oán, chi bằng kết thiện duyên.
Trong lúc Cố Nguyệt Hoài thái rau, nấu cơm, Cố Chí Phượng cũng rảnh rỗi.
Ông cùng Cố Thiên Phượng và Cố Ngân Phượng giường lò, ngập ngừng hỏi:
“Hai đứa con gái nhà chị cả xuống nông thôn cắm đội ạ?"
“Chứ còn gì nữa, lời kêu gọi , thanh niên tri thức lên núi xuống làng, đến với những vùng nông thôn rộng lớn."
Cố Ngân Phượng ưỡn ng-ực , vẻ học, xong thở dài thườn thượt:
“Mấy đứa nghịch ngợm nhà chị chắc cũng ."
Thanh niên tri thức là những thanh niên học thức ở thành phố, còn cắm đội là việc thanh niên tri thức gác sách vở, từ thành phố về nông thôn, chia về các đội sản xuất, việc kiếm công điểm và chia lương thực giống như các xã viên bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-117.html.]
Nhắc đến chuyện , Cố Ngân Phượng đầy bụng cay đắng:
“Gia đình thành phố đông con, mỗi hộ chỉ giữ một đứa, những đứa khác đều xuống nông thôn.
Nếu cứ cố bám trụ ở thành phố thì sắp xếp công việc cho .
Em xem, việc thì sống nổi?"
Cố Chí Phượng xen , vì nhà ông ở đại đội sản xuất nông thôn, cần xuống nông thôn.
Cố Thiên Phượng thì chút nổi vẻ bộ của em gái, cau mày :
“Lên núi xuống làng là con đường tất yếu của thanh niên cách mạng, em gì mà phàn nàn?
Lời mà để các chủ nhiệm thấy, xem họ còn sắp xếp công việc cho con nhà em ."
“Đừng chúng , nhà Bội Lan quan thế mà con cái còn xuống nông thôn đấy thôi?"
“Chúng phục vụ theo sự sắp xếp và lời kêu gọi của cấp , một đồng chí !"
Cố Nguyệt Hoài những lời lẽ đầy chính nghĩa , kìm nhếch mép.
Bác cả và bác gái trọng nam khinh nữ, nhà hai gái một trai, xuống nông thôn cắm đội chắc chắn là hai đứa con gái , còn đứa con trai quý báu thì giữ nhà.
Ông đương nhiên thấy việc xuống nông thôn chịu khổ gì , ngược còn thể kiếm công việc cho con trai.
Cố Ngân Phượng rõ ràng cũng hiểu rõ điều đó, nhịn lườm Cố Thiên Phượng một cái.
Tuy nhiên, bà xưa nay thích đắc tội với ai, nhất là cả việc ở xưởng g-iết mổ.
Cố Chí Phượng nhấp một ngụm nước, im lặng một lát hỏi:
“Chị cả mời... mời hai nhà chị qua đó ạ?"
Cố Thiên Phượng gì, Cố Ngân Phượng thì đảo mắt một vòng:
“Chí Phượng, em cũng ?
Hay là để chị với chị cả một tiếng, đến lúc đó em cũng qua đó một chuyến?"
Môi Cố Chí Phượng cử động, định gì đó thì thấy Cố Nguyệt Hoài đang bận rộn ở bên cạnh lên tiếng:
“Bố, bố còn , thời gian ăn tiệc tiễn chân do cô cả tổ chức ."
Lúc Cố Duệ Hoài viện, cô gặp Nhiếp Bội Lan ở trạm y tế huyện hiểu rõ thái độ của bà đối với nhà họ Cố.
Nếu bố cô mời mà tự đến, chừng còn sỉ nhục thế nào nữa, huống hồ hơn mười năm liên lạc, giờ còn sốt sắng mang năm mươi đồng đến tặng cho con cái nhà bà ?
Nói đúng là nực !
Mối quan hệ họ hàng , khác nhận thì nhận, nhà họ thì dính cái mớ bòng bong nữa.
Nghe , Cố Chí Phượng Cố Nguyệt Hoài một cái, gật đầu:
“Nhan Nhan đúng đấy."
Cố Ngân Phượng hắng giọng, đột nhiên :
“Thật sự ?
Chị Lâm Cẩm Thư cũng đấy!"
Mấy ngày khi tin về Lâm Cẩm Thư bà cũng giật kinh hãi.
Bao nhiêu năm qua, bà cứ ngỡ ch-ết ở bên ngoài , ngờ nhận tin tức về bà từ miệng chị cả .
Bà thực sự ngờ nàng tiểu thư cao ngạo mắt cao hơn đầu năm xưa, khi gả Cố gia bỏ trốn khỏi nông thôn, thể gặp cơ duyên như , gả cho bí thư công xã Hoàng Oanh, trở thành phu nhân quan chức!
Tuy nhiên, nghĩ đến gương mặt đó, bà thấy nhẹ nhõm, đàn bà mà, xinh thì tiền đồ luôn tệ.
Nghĩ đến đây, Cố Ngân Phượng nhịn đầu Cố Nguyệt Hoài một cái.
Con bé nếu sửa sang, g-ầy thêm chút nữa thì còn hơn cả nó, thể tìm một đàn ông quan như nó .