Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 113
Cập nhật lúc: 2026-02-18 13:35:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điền Tĩnh gật đầu, tò mò :
“Anh là ai?
Tại tìm Nguyệt Hoài?"
Hạ Lam Chương mím môi, :
“ là bạn của đồng chí Cố, Hạ Lam Chương."
Hạ Lam Chương?
Điền Tĩnh thầm nhẩm cái tên trong lòng một lượt, nhớ các nhân vật trong cốt truyện, nhưng , lập tức tâm trạng thoải mái hơn.
Chỉ cần nhân vật trong tiểu thuyết là .
mà, chiếc áo đại y quân đội, giày da, xe đạp của Hạ Lam Chương, cùng với khuôn mặt khôi ngô xuất chúng của , trong lòng vẫn khó nén nổi sự ghen tị.
Thật Cố Nguyệt Hoài gì mà thể quen một đàn ông chất lượng như thế .
Người so với Trần Nguyệt Thăng thì hơn chỉ một chút, khí chất , gia cảnh chắc cũng tầm thường.
Nếu cô thể...
Điền Tĩnh thu liễm tâm thần, mặt lộ nụ dịu dàng Hạ Lam Chương:
“Có thích Nguyệt Hoài ?"
Cô tinh thông đạo lý xanh, đương nhiên lời gì với đàn ông thể nhanh ch.óng phá vỡ phòng tuyến của , để kết bạn.
Hạ Lam Chương thích Cố Nguyệt Hoài, cô thậm chí cần dùng mắt , chỉ giọng điệu của là thể hiểu , lúc đến “bạn bè" thì buồn bao nhiêu, xưng là đối tượng kết đôi nhưng tư cách .
Cô vốn tưởng rằng chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ, chắc chắn sẽ mượn thế mà ngóng từ cô một chuyện của Cố Nguyệt Hoài, nhưng ngờ Hạ Lam Chương nghiêm mặt :
“Đồng chí Điền, đừng lời nữa, cho đồng chí Cố."
Cô là vị hôn phu , thích cũng vô dụng, còn gây thêm gánh nặng cho đối phương.
Nghe , Điền Tĩnh đờ tại chỗ, nên phản ứng thế nào.
Hạ Lam Chương :
“Nhà còn việc nên đây."
Nói xong, cũng đợi Điền Tĩnh lên tiếng, đạp xe vèo một cái chạy xa mất.
Điền Tĩnh bóng lưng Hạ Lam Chương xa, sắc mặt tức đến xanh mét, hung hăng dậm chân một cái, thầm mắng trong lòng:
“Đồ thần kinh, hèn chi thích cái con điên Cố Nguyệt Hoài đó!”
Bị Hạ Lam Chương từ chối khéo, sắc mặt Điền Tĩnh chút .
Cô xách giỏ, thẳng đến chợ đen của công xã Hoàng Oanh, từ đầu phố đến cuối phố, cuối cùng mới thấy Cố Duệ Hoài ở một góc khuất kín đáo.
Anh tay xách một túi lương thực, xổm trong gió lạnh, trông vô cùng nghèo nàn.
Điền Tĩnh nhíu mày, đến gần Cố Duệ Hoài, giọng vui :
“Anh chạy xa thế , cho dù thật sự mua lương thực cũng khác nẫng tay , thế mà ăn ?"
Chương 94 Anh thật sự điên !
Nụ mới hiện lên mặt Cố Duệ Hoài khi thấy Điền Tĩnh bỗng chốc cứng đờ.
Anh ngờ cái đầu tiên cô dành cho là câu như .
Cố Duệ Hoài đôi lông mày mang vẻ bạo lực của Điền Tĩnh, chút thiếu tự tin lẩm bẩm:
“Anh... ở đây, nếu của đội dân binh qua thì cũng thời gian để chạy."
Điền Tĩnh cau mày c.h.ặ.t hơn, trong giọng pha lẫn vẻ cáu kỉnh:
“Chạy?
Chạy ?
Bây giờ gì quan trọng hơn việc kiếm tiền ?
Túi lương thực là đưa cho , coi như tiền vốn, mà nỗ lực thì chẳng cũng chịu thiệt ?"
Tay Cố Duệ Hoài bỗng nhiên siết c.h.ặ.t, Điền Tĩnh bằng ánh mắt chút xa lạ.
Đây là Tiểu Tĩnh dịu dàng lương thiện, một câu nặng lời cũng nỡ mà từng quen đây ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-113.html.]
Chẳng lẽ đúng như lời Cố Nguyệt Hoài , rời khỏi nhà họ Cố, còn giá trị lợi dụng nữa, nên cô ...
Không, thể nào!
Tuyệt đối thể!
Ánh mắt Cố Duệ Hoài ngừng lóe lên, một lát , khẽ :
“Tiểu Tĩnh, em gặp chuyện gì vui ?"
Nghe , Điền Tĩnh định thần , là cảm xúc của đúng, khiến Cố Duệ Hoài nảy sinh nghi ngờ.
Cô hít sâu một , vẻ bạo lực mặt tan ít, cố nặn nụ :
“Xin , nãy em... nãy em đụng Nguyệt Hoài, cô ..."
Điền Tĩnh thôi, ánh mắt Cố Duệ Hoài mang theo vẻ bi thương.
“Cô tìm em gây rắc rối ?!"
Cố Duệ Hoài bỗng trợn trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi, giọng điệu hận thù thôi.
Điền Tĩnh sờ sờ cổ, gì.
Cố Duệ Hoài thở hắt một , giọng dịu :
“Không , em yên tâm , sớm muộn gì cũng sẽ trút thở cho em."
Điền Tĩnh lắc đầu, ngập ngừng một chút dịu giọng :
“Anh Cố hai, chỉ cần chăm chỉ kiếm tiền, cuộc sống thể hơn thì em đều cả.
mà, thật sự cảm thấy việc ở chợ đen thể tiền đồ xán lạn ?
Nếu thể tìm một công việc chính đáng thì sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều, một nhà máy lớn còn phân nhà ở nữa."
Nghe , Cố Duệ Hoài chút khó xử nhíu mày:
“Công việc dễ tìm như ."
Điền Tĩnh khẽ nhếch môi, đưa tay vỗ vỗ ng-ực Cố Duệ Hoài:
“Có quan hệ thì đương nhiên dễ tìm ."
“Quan hệ?"
Cố Duệ Hoài chút nghi hoặc, cẩn thận hồi tưởng một chút :
“Mặc dù cô cả của địa vị ở huyện nhưng hơn mười năm nay liên lạc với nhà .
Bác cả, cô hai đều là công nhân bình thường, thể loại quan hệ ?"
Mí mắt Điền Tĩnh giật giật, chút chán ghét sự ngu ngốc của Cố Duệ Hoài, nhưng vẫn kiên nhẫn :
“Dì Lâm !"
“Anh dì Lâm tái giá với ai ?
Bí thư của công xã Hoàng Oanh, Tần Vạn Giang!
Nếu thể tìm dì Lâm một chút, dựa sự áy náy của dì đối với bao nhiêu năm qua, dì chắc chắn sẽ tìm đủ cách để tìm việc cho !"
Mà đến lúc đó, cô chỉ cần vài câu ngọt ngào, công việc chẳng là của cô ?
Nghĩ đến đây, sự dịu dàng trong mắt Điền Tĩnh gần như tràn ngoài.
Còn Cố Duệ Hoài thì tức khắc biến sắc, nếu lời là khác , chắc chắn sẽ nổi giận, nhưng yêu dùng ánh mắt tin tưởng sùng bái , Cố Duệ Hoài thế mà thốt lời từ chối.
Trước đây theo lão Cố ở chợ đen, ông và cả xông pha, cũng thấy kiếm tiền gian nan.
Bây giờ tự ngoài mới bước đầu tiên lôi kéo khách hàng cần dũng khí lớn đến nhường nào, nổi.
Nếu kiếm tiền thì cho Điền Tĩnh cuộc sống ?
Sao so với Trần Nguyệt Thăng?
“Tiểu Tĩnh, em yên tâm..."
Cố Duệ Hoài trịnh trọng , dứt lời liền nắm lấy tay Điền Tĩnh.
Còn về việc yên tâm cái gì, Điền Tĩnh hiểu ý ngay lập tức.
Có món hời tự dâng đến tận cửa, thể giúp cô một bước thoát khỏi phận việc kiếm điểm công ở đại đội sản xuất, cô đương nhiên quan tâm việc Cố Duệ Hoài nắm tay nhỏ, lợi dụng một chút sơ hở."