Thập Niên 70: Trọng Sinh Về Trước Ngày Đăng Ký Kết Hôn Với Tra Nam Vũ Phu - Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-02-18 13:35:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tuy nhiên, Nhậm Thiên Tường là một kẻ lưu manh, chắc chắn nhắm tiền của Điền Tĩnh, đạt mục đích thì bỏ qua.”

 

So với Điền Tĩnh, món bảo bối của nhà họ Cố mặc dù khiến đỏ mắt hơn, nhưng ngặt nỗi cơ hội tìm kiếm, thứ đều vô ích.

 

Cố Nguyệt Hoài nhắm mắt , quăng Cố Duệ Hoài đầu.

 

Có những chuyện thể , phận của hai kiếp chỉ thể trong tay chính hoặc là Điền Tĩnh thôi.

 

Ngày hôm , Cố Nguyệt Hoài sớm bế Yến Thiếu Đường đến chỗ chăn nuôi.

 

Cô bước nhiệm vụ vẽ tranh khẩn trương.

 

Những sự cố liên tiếp xảy trong thời gian qua khiến cô hiểu rằng thể tiếp tục lãng phí thời gian ở chỗ chăn nuôi nữa, cô cần nhanh ch.óng thành bức vẽ tường.

 

Nếu thể nhờ đó mà công việc thì đương nhiên là , nếu thể, cô cần nghĩ cách khác.

 

Thời gian một buổi sáng nhanh ch.óng trôi qua, giữa chừng ngoại trừ Vương Bồi Sinh mang vẻ mặt hối đến xin cô một nữa, cũng xảy chuyện gì khác.

 

Để tránh hiềm nghi, ông còn thuận đường gọi cả bí thư Vương Phúc cùng, quá trình lúng túng đó cần cho ngoài .

 

Cố Nguyệt Hoài bận tâm, chỉ thuận tiện xin nghỉ một buổi.

 

Mấy ngày nay cô cứ xin nghỉ xin nghỉ , nếu là ở nhà máy thì e là chẳng bao lâu nữa sẽ đối mặt với nguy cơ sa thải .

 

đều là trong đại đội, gia đình cô dạo bận rộn vì chuyện của Cố Duệ Hoài nên thể thông cảm.

 

Hơn nữa cô việc chăm chỉ, , cộng thêm công việc thể thế, nên Vương Phúc cũng gì.

 

Xin nghỉ thuận lợi, Cố Nguyệt Hoài qua buổi trưa liền xách giỏ, bế Yến Thiếu Đường về phía công xã.

 

Tại mang theo Yến Thiếu Đường?

 

Đương nhiên là để lấy lý do từ chối Hạ Lam Chương .

 

Em gái của vị hôn phu.

 

Cố Nguyệt Hoài bế Yến Thiếu Đường, dừng dừng, hồi lâu mới đến tiệm cơm quốc doanh của công xã Hoàng Oanh.

 

Hạ Lam Chương đang ở cửa, lúc thì xem đồng hồ, lúc thì xa, chút sốt ruột, dường như lo lắng cô đến hoặc là xảy chuyện gì.

 

Tuy nhiên, khi thấy Cố Nguyệt Hoài bế Yến Thiếu Đường xuất hiện, tất cả đều hóa thành niềm vui.

 

“Đồng chí Cố!"

 

Anh chạy nhỏ bước đón lên, thấy Yến Thiếu Đường cũng ngạc nhiên, chỉ :

 

“Đây là em gái cô ?

 

Em gái nhỏ xinh xắn quá, nào, cho em kẹo ăn ."

 

Nói xong, Hạ Lam Chương từ túi áo lấy hai viên kẹo sữa Thỏ Trắng.

 

Cố Nguyệt Hoài chút ngạc nhiên liếc một cái, một đàn ông to xác mà ngoài còn mang theo kẹo ?

 

Hạ Lam Chương cho chút ngượng ngùng, rụt rè liếc cô một cái, nhỏ giọng giải thích:

 

... khá là thích ăn đồ ngọt."

 

Cố Nguyệt Hoài bật , :

 

“Vào thôi, hôm nay mời, đừng giành với đấy."

 

Trên cô còn một ít phiếu lương thực, mặc dù nhiều nhưng ăn một bữa ở tiệm cơm quốc doanh thì vẫn đủ.

 

Hạ Lam Chương gì, hai trong tìm chỗ xuống, gọi vài món thức ăn ghi tấm bảng đen nhỏ.

 

M-ông còn ấm chỗ, Cố Nguyệt Hoài rút tiền đưa cho Hạ Lam Chương.

 

Hạ Lam Chương khựng , ban đầu còn thêm gì đó, nhưng thấy Cố Nguyệt Hoài kiên quyết, chỉ đành khổ lấy giấy nợ từ trong túi .

 

Vết nhăn giấy nợ rõ ràng, thể thấy chủ nhân thường xuyên giở xem, lúc đưa cho Cố Nguyệt Hoài còn ẩn hiện vẻ nỡ.

 

Anh cũng đếm xem bao nhiêu tiền, tùy ý nhét túi áo .

 

Anh trêu chọc:

 

nhận một khoản lớn thế , lát nữa tính tiền cô đừng giành với nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ve-truoc-ngay-dang-ky-ket-hon-voi-tra-nam-vu-phu/chuong-110.html.]

 

Cố Nguyệt Hoài mỉm , đưa tay xoa đầu Yến Thiếu Đường, định giới thiệu thì bỗng bao phủ một bóng đen, ngay đó một giọng phẫn nộ pha lẫn tiếng vang lên:

 

“Cô là ai?

 

Tại ăn cơm cùng đồng chí Hạ?!"

 

Chân mày Cố Nguyệt Hoài khẽ động đậy, vô tình chắn Yến Thiếu Đường phía , ngước mắt tới.

 

Nhìn một cái, thế mà sững .

 

Người , từng gặp một , cũng coi như là “ duyên" trong thương vụ đầu tiên của cô, đôi giày vải trắng vẽ hoa lăng tiêu , mà hiện tại, đôi giày đó cũng đang chân cô .

 

Nếu cô nhớ lầm thì cô tên là Chu Dung Dung, nhà ở đại viện Ủy ban Cách mạng huyện.

 

Cố Nguyệt Hoài là kẻ ngốc, nhớ câu của Chu Dung Dung là chuyện gì .

 

đầu liếc Hạ Lam Chương một cái, thấy sắc mặt chút :

 

“Đồng chí Chu, đồng chí Cố là bạn của , phạm nhân của cô, hơn nữa ăn cơm với ai còn báo cáo cho cô ?"

 

Chu Dung Dung biến sắc, cô thể tin nổi Hạ Lam Chương:

 

“Anh cái gì?

 

Anh nữa xem?"

 

Hạ Lam Chương nhắm mắt , giọng trầm hơn:

 

“Đồng chí Chu, đừng quậy nữa, nếu cô ăn cơm thì hãy ăn cho t.ử tế, đừng phiền chúng ."

 

Chu Dung Dung tức đến chịu , vốn định loạn lên nhưng thấy vẻ mặt vô tình của Hạ Lam Chương, nước mắt nhịn lã chã rơi xuống, nghẹn ngào :

 

“Làm phiền?

 

Anh thấy đang phiền các ?

 

Hạ Lam Chương, chẳng kết hôn với ?"

 

Hạ Lam Chương bỗng nhiên bật dậy, sắc mặt sắt :

 

kết hôn với cô bao giờ?

 

Đó chẳng qua là lời miệng của và bố cô thôi, đồng ý bao giờ ?"

 

Chu Dung Dung khựng , lắp bắp :

 

“Anh... nếu đồng ý, tại đến nhà ăn cơm?

 

Làm thể thích ?

 

Anh sợ bố nổi giận ?

 

Hạ Lam Chương!

 

Anh hãy nghĩ cho kỹ !"

 

Nói xong, Chu Dung Dung chút hối hận, hôm nay cô đến đây là để cứu vãn chứ chọc giận Hạ Lam Chương.

 

mím môi, khuôn mặt mập mạp cố nặn nụ :

 

“Hạ...

 

đồng chí Hạ, xin , là lỡ lời, nhưng mà chuyện nhận là nhận , Hồng Chương đều , nhất định sẽ cưới ."

 

Hạ Lam Chương lạnh lùng :

 

“Cưới cô là , nếu cô gả nhà họ Hạ thì hãy gả cho Hạ Hồng Chương ."

 

Nói xong, Hạ Lam Chương vô cùng bình tĩnh xuống, áy náy với Cố Nguyệt Hoài.

 

Cố Nguyệt Hoài cũng ngờ ăn một bữa cơm mà cũng thể nảy sinh vấn đề, nhưng mà cô thật sự từng nghĩ Chu Dung Dung và Hạ Lam Chương mối quan hệ , hơn nữa những năm bảy mươi thuyết liên hôn môn đăng hộ đối ?

 

Chương 92 Anh sẽ là ai?

 

Lời của Hạ Lam Chương khiến Chu Dung Dung còn mặt mũi nào, những khác trong tiệm cơm cũng bắt đầu chỉ trỏ về phía họ.

 

 

Loading...