Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:24:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Tri Thu hoảng loạn, do dự mãi mới : "Là, là chị dâu ba của ..."

"Chị dâu ba của tại đ.á.n.h ? Chẳng lẽ là vì chuyện xem mắt cho ?"

Tô Thanh Nhiễm nhíu mày thật c.h.ặ.t, nếu thực sự vì chuyện tay đ.á.n.h Tri Thu, thì chị dâu ba nhà họ Tô đúng là gì!

"Không ... là chuyện ăn gà nướng, nhà , chị dâu ba mắng là đồ ăn cháo đá bát ăn mảnh, tức quá nên mới đ.á.n.h mấy cái..."

Khắp mặt bầm tím thế , mấy cái tát thể đ.á.n.h !

Tô Thanh Nhiễm: "Sao họ chuyện ? Cậu về quần áo ?"

Không đúng, nếu thật sự ngửi thấy mùi, thì hôm qua tay , đến hôm nay mới đ.á.n.h Tri Thu?

"Mình dọn dẹp ..." Tô Tri Thu nghẹn ngào: "Chị bảo là ngoài ..."

Tô Tri Thu ngẩng đầu cô, Tô Thanh Nhiễm mặt cô sưng vù, càng càng xót xa: "Vốn dĩ hôm nay họ cho ngoài cắt cỏ lợn , sợ thấy..."

"Người nhà cứ mặc kệ chị dâu ba đ.á.n.h nông nỗi ?"

Tô Tri Thu ảm đạm, tình hình thực tế cũng gần như Thanh Nhiễm , thậm chí còn khiến cô lạnh lòng hơn.

Lúc cô chị dâu ba đ.á.n.h, cả nhà đều lạnh lùng : "Em út mày quá ích kỷ, bắt gà rừng nghĩ đến nhà, ăn hết sạch núi, em dâu đ.á.n.h mày cũng là đáng đời, mày tự kiểm điểm bản cho ."

Mẹ cô tuy chút nỡ, nhưng vẫn thiên vị chị dâu ba: "Tri Thu , con thế là đúng, mấy đứa cháu trai của con bao lâu ăn thịt, con cũng thật nhẫn tâm, đó là nửa con gà đấy, thế mà ăn hết sạch..."

"Lũ khốn nạn!"

Tô Thanh Nhiễm tức đến n.g.ự.c khó thở: "Cậu định thế nào? Không lẽ cứ thế cho qua ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-81.html.]

"Đó là chị dâu ba của , cũng chỉ đành nuốt ấm ức bụng, nếu thực sự báo công an để chị tù, thì cái nhà tan nát mất, tội nghiệp thằng Kim Bảo với con Bùn Bùn hai đứa trẻ..."

Tô Thanh Nhiễm nỡ tự chà đạp bản như : "Cậu bảo chúng nó đáng thương, thế thương lấy bản ?"

"Hay là cũng cảm thấy ăn hết gà rừng là sai! Hoặc là đều tại , nên giữ ăn gà nướng, nên chia một nửa cho mang về nhà!"

"Không ! Mình nghĩ như thế!" Tô Tri Thu cuống lên, nắm c.h.ặ.t lấy tay Tô Thanh Nhiễm: "Thanh Nhiễm, từng trách , cũng cảm thấy sai, chỉ là... chỉ là thực sự hết cách ..."

Sắc mặt Tô Thanh Nhiễm dịu , giọng nhẹ nhàng: "Nếu nhẫn nhịn cho qua chuyện, thì họ chắc chắn sẽ đằng chân lân đằng đầu."

Tô Tri Thu òa nức nở.

Tô Thanh Nhiễm ôm lấy cô , nhẹ nhàng vỗ lưng: "Báo công an, chị dâu ba đ.á.n.h là việc nhà, công an đến cũng chỉ cảnh cáo miệng thôi, sẽ bắt chị dâu , nhưng thể dọa chị một chút, để họ đường mà khiêm tốn."

"Mình..." Trong giọng Tô Tri Thu mang theo vẻ chắc chắn: "Thật sự ..."

Tô Thanh Nhiễm gật đầu: "Ừ, điều với gia đình coi như xé rách mặt , chuẩn tâm lý cho ."

"Hơn nữa cũng cứng rắn với họ hơn một chút, nếu vẫn cứ dễ bắt nạt như , họ những hối cải, ngược còn nghĩ đủ cách để hành hạ ."

"Không... ..." Tô Tri Thu chua xót: "Mình cứ nghĩ đến cảnh tượng đó, sợ..."

Tô Thanh Nhiễm lên tiếng, vì cô hiểu Tô Tri Thu.

Nếu Tri Thu thực sự báo công an, cho dù chị dâu ba , thì cũng sẽ cảm thấy Tri Thu tâm địa độc ác.

Đối với một cô gái nhỏ như Tri Thu, cô căn bản chịu đựng nổi lời tiếng của trong thôn.

 

 

Loading...