Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sao là ? Em hỏi còn ?" Bị chất vấn như , Hoàng Thúy Thúy cũng cáu: "Tô Tuấn Trạch, ở cái nhà , em đến một câu cũng ?"
"Em bé mồm thôi." Nghe cái giọng oang oang của vợ, Tô Tuấn Trạch cau mày: "Lát nữa khác thấy."
"Nghe thấy thì thấy, em gì mờ ám ! Anh rõ cho em, tại em hỏi câu đó?"
Tô Tuấn Trạch nhíu mày: "Em út tự bắt gà, nó mang về thì mang về, ăn núi thì ăn núi, em quản nhiều thế gì? Em thế như thể nó mang gà về là ."
"Chẳng lẽ ? Trong nhà bao nhiêu cái miệng ăn, lớn chúng , thế còn mấy đứa trẻ con thì ? Chúng nó thấy gà nướng thèm rỏ dãi kìa? Em gái cũng thật là, thế mà ăn mảnh ở bên ngoài!"
"Câm miệng! Ăn mảnh cái gì? Em ăn đừng khó thế ? Em út chẳng bảo con gà đó một nó bắt ? Thế bảo nó mang về kiểu gì?"
Hoàng Thúy Thúy khẩy: "Lời tin ? Em gái thời gian đỏ thế nào còn , ngoài nó còn ai bắt mấy thứ ? Em thấy nó chính là ăn mảnh nên mới cố tình bịa cái cớ !"
"Hoàng Thúy Thúy em quá đáng đấy! Em út nó tháng mang bao nhiêu đồ rừng về nhà, chúng tháng ăn bao nhiêu thịt? Hôm em còn mang một con gà rừng về nhà đẻ em quên ? Chẳng đều là đồ em út cho ? Nếu em tưởng nỡ chắc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-75.html.]
Hoàng Thúy Thúy cứng họng: "Thì... nộp thịt cho gia đình chẳng vì cô nộp tiền sinh hoạt ? Cô bán cái mứt việt quất gì đó kiếm bao nhiêu tiền..."
"Tiền đó liên quan gì đến em? Hơn nữa gia đình nhỏ chúng bốn , một tháng chúng nộp bao nhiêu tiền sinh hoạt? Em út một , một tháng nó nộp một hai con gà là đủ cho nó ăn , nó mang nhiều về thế chẳng là xót chúng xuống ruộng việc mệt nhọc, chúng ăn chút đồ bổ béo ? Sao còn ăn hận thù thế ?"
"Sao liên quan đến em? Cái lọ thủy tinh đựng mứt việt quất chẳng mạo hiểm chợ đen mua ? Anh cũng phần mà!"
Tô Tuấn Trạch ngờ cô còn đang nhớ thương cái khoản tiền , thất vọng lắc đầu: "Em út từng đưa tiền cho , chỉ là lấy thôi."
Hoàng Thúy Thúy trợn mắt: "Tại lấy? Cô kiếm nhiều tiền thế, chia cho chút cũng là nên mà, hơn nữa chúng ngày ngày xuống ruộng việc, mệt nóng, em gái ở nhà ngoài nấu cơm chẳng gì, bát cũng là mấy chúng em luân phiên rửa, nhà ai cô em chồng như thế ?"
"Trước lúc cô bắt gà rừng thỏ rừng, chẳng cũng chút việc nào ? Còn suốt ngày chạy theo đ.í.t một thằng đàn ông thèm để ý đến , đưa đồ ăn thức uống cho , thế chỗ lương thực cô ăn chẳng đều là chúng vất vả xuống ruộng ? Bây giờ cô thể cống hiến cho gia đình , cô bỏ nhiều hơn chút thì ?"
Sắc mặt Tô Tuấn Trạch sa sầm khó coi, thực sự ngờ vợ trong lòng nhiều bất mãn với em út như : "Em út đưa đồ ăn thức uống cho Lục Cảnh Hiên, chẳng cũng đưa cho cả nhà ? Là thiếu phần của em thế nào?"
"Hơn nữa em út cho dù việc, cũng thể chia bảy phần lương thực theo đầu , con gái con lứa như nó ăn bao nhiêu lương thực? Cho dù nó thực sự ăn nhiều, thì cũng cha nuôi nó, em tự hỏi lòng xem, chỗ lương thực và tiền hai chúng nộp mỗi tháng đủ cho bốn miệng ăn nhà chi tiêu ?"