Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:24:33
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chị gái, đồ của em đều là hàng rừng, em gom đủ mới bán một chứ, thì tí đồ mà chạy lên công xã, thế thì bõ công!"

"Cũng ."

Chị gái khà khà hai tiếng: " thật lòng, cô em hàng của em đúng là hàng tuyển hảo hạng, chị chạy chợ đen bao lâu nay, thấy thịt nhà nào ngon hơn chỗ em, đến cả gà rừng thỏ rừng cũng ngon hơn nhà ."

"Còn cả cái lê rừng nữa, con dâu chị thích ăn lắm, bảo là ngon hơn lê Hợp tác xã! Có điều mã ngoài , cô em, lê đó còn ?"

"Còn." Tô Thanh Nhiễm vén tấm vải đen, trong gùi để ba con gà rừng, ba con vịt trời và ba con thỏ rừng, còn là lê và mứt việt quất dại.

"Ái chà." Chị gái kêu khẽ một tiếng: "Chỗ em còn vịt , cũng là vịt trời?"

"Vịt trời đấy, chị gái, chị lấy ?"

"Lấy! Sao ?"

Trên mặt chị gái lộ vẻ vui mừng: "Con dâu chị đang bảo uống canh vịt hầm, cô em, vịt bán thế nào?"

"Như cả, đều là hai đồng một cân."

"Được, cân hết cả ba con cho chị!" Chị gái c.ắ.n răng, lấy hết cả ba con vịt: "Lát nữa mang biếu chồng chị một con."

"Chị gái, chị hiếu thảo thật đấy, đồ gì cũng nghĩ đến chồng."

"Ôi dào, chồng chẳng cũng là ? Nên nên mà, lê bao nhiêu tiền một cân?"

"Ba hào."

"Chà, rẻ , nhưng vị xứng đáng ba hào, cho chị năm cân ."

"Được luôn, chị gái, chị chẳng cũng mua một lọ mứt việt quất dại ? Vị thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-68.html.]

"Vị ngon thì ngon, nhưng đắt quá, cũng ít quá, ăn bõ, mỗi một thìa là hết."

Chị gái nhớ cái vị chua chua ngọt ngọt của mứt việt quất, còn chép miệng hai cái.

Tô Thanh Nhiễm "hầy" một tiếng, cũng miễn cưỡng chị , chỉ : "Ba con vịt tám cân sáu lạng, mười bảy đồng hai, năm cân lê một đồng rưỡi, tổng cộng là mười tám đồng bảy hào, chị gái là khách đầu tiên của em, em bớt cho chị bảy hào, chị đưa mười tám đồng là ."

Nghe thấy bớt bảy hào, chị gái mặt mày hớn hở: "Cô em điều đấy, bà chị nhận quen nhé!"

Trả tiền xong, chị thò đầu dáo dác xung quanh, xác định ai mới hạ thấp giọng: "Cô em, chị thấy đến chợ đen bán đồ mạo hiểm quá, chị thương lượng với em chuyện ."

"Sau em hàng thì mang thẳng đến nhà chị ? Chỗ chị ít bà chị em già, đều ăn miếng thịt đấy, ngặt nỗi mua ."

Mắt Tô Thanh Nhiễm sáng lên, nếu tìm nguồn khách cố định thì đương nhiên là : "Chị gái, an ?"

"Tuyệt đối an ! Chị đảm bảo với em, mấy bà chị em già đó mồm miệng kín bưng, tuyệt đối hở tí gió nào! Hơn nữa em cũng thể giao hàng cho chị, chuyện về em cũng cần lo nữa!"

Tô Thanh Nhiễm lúc mới hiểu, hóa chị gái bán hàng của cô.

"Chị gái, gan chị cũng to thật đấy." Tô Thanh Nhiễm như .

Chị gái hì hì: "Gan nhỏ kiếm tiền? Cô em gan chẳng cũng to lắm ? Hơn nữa chị thật với em, hàng của khác chị đều ưng, đây chị từng động đến ý định , hai thấy hàng của em mới nảy ý tưởng. Cô em, em bảo đây tính là một loại duyên phận ?"

"Chị họ Trương, em cứ gọi chị là chị Trương là ."

"Chị Trương."

Tô Thanh Nhiễm gọi một tiếng: "Em thể giao hàng cho chị, nhưng mấy lời em , giá em để cho chị chắc chắn sẽ quá thấp, chỉ thể rẻ hơn giá em bán lẻ ở đây một chút thôi."

"Cô em, thế em cho chị , để cái giá thế nào nào?"

"Ví dụ như lê , em tự bán là ba hào một cân, để cho chị thấp nhất là hai hào rưỡi, thứ giá ở đó , chỉ thể bớt cho chị năm xu."

 

 

Loading...